Chương 1304: Gia tộc vương bài! Lung Yên lão tổ thăng cấp đăng đỉnh (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1304: Gia tộc vương bài! Lung Yên lão tổ thăng cấp đăng đỉnh (3)

Hắn dứt khoát giao quyền lựa chọn cho các tộc nhân.

Chỉ là sau một nén hương, hắn bắt đầu hối hận rồi. Bởi vì trên vấn đề lấy Ấu Côn hay là đạo khí, các tộc nhân cứ thảo luận thảo luận, dần dần chia thành hai phái.

Ý kiến của Vương Thủ Dũng: “Số lượng thiên kiêu đại thiên kiêu của Vương thị chúng ta nhiều, cộng thêm không ngừng có hài tử mới ra đời, người có thiên phú và cơ duyên đều phải bồi dưỡng thật tốt. Dựa vào thực lực kinh tế hiện giờ của Vương thị, chỉ nuôi bọn họ đã rất mất sức rồi, tương lai còn phải không ngừng mở rộng sản nghiệp mới được. Côn thể trong truyền thuyết to lớn vô cùng, sức ăn chắc chắn vô cùng nhiều, cho ăn không dễ, tiêu hao lớn, hơn nữa tốc độ trưởng thành cũng sẽ không nhanh lắm, không thể nào hồi vốn trong khoảng thời gian ngắn, còn có thể sẽ ảnh hưởng tới sự phát dục của hài tử trong tộc, ta không kiến nghị chọn Côn.”

“Không sai, chi bằng chọn đạo khí Khí Linh trống rỗng.” Vương Thủ Liêm gần như cũng không có hứng thú với Côn: “Với trình độ huyết mạch thánh thể tầng sáu của tứ tẩu tẩu, đã có thể miễn cưỡng phát huy ra một phần sức mạnh của đạo khí. Nếu đợi tứ tẩu tẩu đột phá đến Tử Phủ cảnh, đạt đến tiên linh thể tầng bảy, chiến lực chắc chắn sẽ vô cùng kinh người. Nếu là Côn, trời biết phải nuôi bao lâu.”

“Nhưng Côn đáng yêu cỡ nào.” Vương Lạc Thu vuốt ve linh bảo Thần Thông Sáo Ngự Trùng mới có được trong tay, ánh mắt thâm thúy tỏa ra cao quang: “Huống hồ, đó là tiên thú có đủ tiềm lực có thể thăng cấp tới thập tam giai, một khi thành công nuôi lớn, Vương thị chúng ta có thể sừng sững trên đỉnh thế giới, cũng không sợ bất cứ sự uy hiếp của thế lực nào.”

“Không sai, ta đã từng thấy trong cổ tịch của học viện, Côn thành niên có năng lực xuyên qua hư không.” Vương Lạc Thu cũng sáng hai mắt lên nói: “Nếu có cơ hội đến dị giới chinh chiến một trận, đánh một vùng cương thổ lớn, ta có thể xưng đế rồi. Đạo khí gì đó cũng chỉ là bảo vật cấp trấn quốc, chỉ Đại Càn chúng ta đã có hai cái, không hiếm lạ. Không giống như Côn, một khi bỏ lỡ, muốn có được cũng không biết đợi tới khi nào.”

“…”

Lời này khiến tất cả mọi người đều nhìn nàng, đặc biệt là Vương Thủ Triết, khóe miệng co giật, không nhịn được thầm trợn mắt với nàng.

Lục muội muội này của hắn thật sự vẫn chưa chết lòng xưng đế, khoác lác lúc nhỏ nhất định phải thực hiện sao?

Còn nữa cái gì mà đạo khí “cũng chỉ là” cấp trấn quốc? Bảo vật cấp trấn quốc không ngon sao? Người khác muốn còn không có.

Có điều lời của Lạc Thu cũng chưa chắc không có lý, lấy đạo khí là mạnh về tiền kỳ, lấy vào tay thì có thể dùng. Mà Côn thì mạnh hậu kỳ, từ từ phát dục.

Đương nhiên. Côn vẫn có một khuyết điểm, chính là tiền kỳ nuôi dưỡng quá tốn tiền!

“Ta cũng cảm thấy Côn rất tốt.” Tuy Vương An Nghiệp nhỏ nhưng cũng có quyền bài tỏ ý kiến: “Thái gia gia chẳng phải vẫn luôn rất khao khát thị trường hải ngoại sao? Nếu có một con Côn ở trong biển giúp đỡ khai thác hải lộ, an toàn rất nhiều. Còn thức ăn, Côn nuôi trong biển có thể tự giải quyết một phần.”

“An Nghiệp đã nói như vậy, vậy thì lấy Côn đi.” Vương Thủ Triết lười nghe bọn họ cãi rồi, bình tĩnh nói: “Nếu kiếm tiền, mọi người cũng đừng vội, lãnh thổ ngoại vực rộng lớn mà chúng ta khai thác ra, tài phú cũng sẽ không ngừng tăng. Còn nếu gia tộc phòng thủ, bây giờ trong tay chúng ta nắm giữ mấy miếng 【 sự yểm hộ của quân đoàn trưởng】, cũng xem như là có chút năng lực tự bảo vệ.”

Vương An Nghiệp đần mặt.

Thái gia gia người cũng cho hắn mặt mũi quá nhỉ? Hắn chỉ tùy tiện nói như vậy, đại sự gia tộc cứ qua loa quyết định như vậy sao?

“Đây đã là yêu cầu của An Nghiệp, vậy sau này An Nghiệp ngươi phụ trách chăm sóc Ấu Côn, và truyền thụ tri thức văn hóa nền tảng cho nó.” Vương Thủ Triết nói: “Mới đầu khi thể hình nhỏ, có thể nuôi trong hồ Châu Vi trước, đợi lớn hơn chút thì có thể nuôi trong Thâm Thái Hồ…Lớn hơn nữa, chỉ có thể thả đến Đông Hải.”

“A cái này…”

Vương An Nghiệp sắp khóc rồi.

Thái gia gia người có cần coi trọng ta như vậy không? Ta không những phải chú ý việc học của mình, còn phải chăm sóc cô nãi nãi Ly Lung, bây giờ còn phải phụ trách chăm sóc Ấu Côn.

Hắn mới mười một tuổi lại phải gánh vác trách nhiệm nhiều như vậy. Thế này hợp lý sao?

Điều khiến Vương An Nghiệp cạn lời nhất là một đám trưởng bối lại lần lượt tán thưởng với quyết sách của thái gia gia, hài tử An Nghiệp kia cẩn thận ổn trọng, nhất định có thể chăm sóc tốt Ấu Côn.

“Hóa ra một người quá ưu tú cũng là một loại gánh nặng.” Vương An Nghiệp chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn tịch dương, cảm thấy nội tâm của mình thoắt cái thành thục hơn nhiều.

Sau đó, dĩ nhiên Liễu Nhược Lam phu xướng thê tùy chọn Côn.

Kết quả, một quả trứng xuất hiện trên sân huấn luyện.

Thật không hổ là Côn Đản, vỏ trứng kia trắng nõn như ngọc, giống như một quả trứng ngỗng phóng to vô số lần, vẻ ngoài còn loáng thoáng xuất hiên hoa văn màu trắng bạc huyền ảo phức tạp, trông có vẻ vô cùng cao lớn.

Chính là thể hình của quả trứng kia hơi lớn, đại khái cũng dài tới bốn trượng…

Vương Thủ Triết toát mồ hôi.

Chỉ một quả trứng đã to như vậy rồi, có thể tưởng tượng, đợi Côn bên trong được ấp ra, tuyệt đối là một dạ dày vương còn đáng sợ hơn Vương Ly Từ.