Chương 1307: Về nhà! Chiến lực tổng hợp của Vương thị tăng mạnh (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1307: Về nhà! Chiến lực tổng hợp của Vương thị tăng mạnh (1)

Bởi vì Vương Thủ Triết liệu địch từ xa, sớm đã thông qua Vương An Nghiệp nghe ngóng ra danh sách phần thưởng. Những phần thưởng này, hắn đều cân nhắc rất nhiều lần. Thậm chí là ai ra tay trước, ai ra tay sau, Vương Thủ Triết đều đã tính toán rõ ràng.

Liễu Nhược Lam đánh bao lâu, sau khi đánh qua sẽ lựa chọn cái gì đều đã được tính toán tỉ mỉ, đều vì lợi ích lớn nhất.

Thanh âm này lại có thể thông qua thần niệm của hắn, trực tiếp quay ngược truyền vào đại não của hắn, đây là năng lực đáng sợ mà cường đại cỡ nào?

Ngoài ra, thanh âm này nghe có vẻ giống như là trống chiều chuông sớm, mỗi một chữ đều tựa như đang gõ lên tâm linh của hắn khiến huyết dịch toàn thân của hắn đều cuộn trào lên.

Hắn lập tức nhớ tới một người, một người bị hắn chửi rất nhiều lần, vị thánh hoàng bệ hạ của Thần Vũ hoàng triều.

“Hài tử của nhân tộc, đợi khi ngươi nghe thấy lời này, bổn hoàng đã sớm rời nhân thế rồi. Đây chỉ là một đoạn lưu ngôn không chủ động ý thức, ngươi không cần lo bổn hoàng sẽ đoạt xá gì. Với sự kiêu ngạo của bổn hoàng cũng không làm ra việc đê hèn như vậy.

“Chiến tranh giữa Yêu tộc và tộc ta đã ngày càng kịch liệt, phía ta không ngừng đầu nhập binh lực tiến vào khe hở không gian ngăn cản Yêu Ma tộc, nhưng vẫn có không ít Yêu Ma thấp giai xâm nhập qua kết giới trận pháp, tiến vào thế giới nhân tộc. Bổn hoàng không thể không khởi động chiến dịch toàn dân, chiêu mộ dân binh, dân binh tinh anh, chiến binh và tinh binh, thế này mới miễn cưỡng duy trì được cục diện.”

“Ngươi có thể tiến vào doanh tập huấn tân binh, nhận được tiên chủng này, chứng tỏ chắc chắn ngươi là một thiên kiêu tuyệt thế cực kỳ kiệt xuất. Hạt tiên chủng cây Sinh Mệnh này chính là khi bổn hoàng còn trẻ du lịch dị không gian có được, chỉ là bổn hoàng đã có tiên thực bản mệnh, không thể lãng phí nói. Ngươi đã có duyên nhận được nàng, có đủ khả năng được nàng công nhận, hãy đối đãi thật tốt với nàng.”

“Nếu yêu ma vẫn chưa rút lui, trong phạm vi năng lực của ngươi, làm thêm chút chuyện vì nhân tộc.”

Vương Thủ Triết nghe âm thanh lải nhải của thánh hoàng, tâm tình dần bình phục lại, thử hỏi: “Thánh hoàng bệ hạ, bây giờ thần vũ hoàng triều đã diệt vong mười vạn năm rồi.”

Thế nhưng, thanh âm kia lại hoàn toàn không chịu ảnh hưởng, vẫn tiếp tục nói: “Nếu yêu ma đã rút lui, ngươi cứ sống tốt cuộc sống của mình, có lẽ có thể đến thế giới khác dạo chơi.”

Vương Thủ Triết không chết tâm, tiếp tục nói: “Thánh hoàng bệ hạ, chia bằng ngài giao quyền hạn cao nhất thần triều cho ta, như thế này ta có thể khai phá di tích thần triều…Cống hiến xua đuổi Yêu Ma.”

“Được rồi được rồi, bất tri bất giác đã nói nhiều như thế, cứ như vậy đi. ngươi phải đối tốt với cây Sinh Mệnh, nàng là một loại tiên thực rất thần kỳ, sẽ mang tới rất nhiều giúp đỡ cho ngươi.”

“Bệ hạ, bệ hạ? Ngài có thể giao di sản cho ta…” Vương Thủ Triết không chết tâm nói nửa câu cuối cùng nhưng lại chợt im bặt.

Bởi vì thanh âm kia đã mất liên lạc rồi.

Điều này khiến Vương Thủ Triết cực kỳ thất vọng.

Đường đường là thánh hoàng bệ hạ đại năng như vậy lại chỉ lưu lại một đoạn “ghi âm” trong tiên chủng cây Sinh Mệnh, cũng không biết phải làm ra một đoạn lạc ấn có thể giao lưu đôi bên.

Đây là sợ Vương Thủ Triết hắn cạo lông cừu sao?

Thần Vũ hoàng triều đã diệt vong lâu như thế rồi, bây giờ di tích chưa khai phá dần ít đi, cho dù là cho hắn một quyền hạn có thể khởi động khố phòng thứ nguyên cộng hưởng doanh tân binh cũng tốt.

Nếu không, ban tặng một lô truyền thừa bảo điển cũng được…

Chết rồi cũng keo kiệt như thế!

Thất vọng!

Bỏ đi bỏ đi, vẫn là bắt tay vào việc trước mắt đã.

Cảm thấy hạt mầm cây Sinh Mệnh trong lòng bàn tay đang đong đưa phiến lá non, tỏa ra cảm xúc hân hoan nhảy nhót, tâm trạng của Vương Thủ Triết cũng khôi phục không ít, tiếp tục thôi động huyền khí tiến hành giục sanh với nó.

Trong huyền khí của hắn hàm chứa sức mạnh của sinh mệnh bản nguyên, độ phù hợp cực cao với cây Sinh Mệnh, dưới sự giục sanh của hắn, cây con mới chỉ có hai phiến lá nhanh chóng vươn rễ sinh trưởng, rất nhanh đã từ lòng bàn tay mọc tới nửa cánh tay, thân cây to ra không ít, phiến lá cũng từ hai phiến đáng thương biến thầy mấy chục phiến um tùm.

Cây Sinh Mệnh lúc này cũng xem như có thể nhìn ra mấy phần hình thức nguyên sơ của cây.

So với những cái cây ở thời kỳ ấu sanh khác, độ cao của cây ngắn hơn không ít, thân cây lại cực kỳ to, hiện ra xu thế phát triển theo bề ngang. Đồng thời, phiến lá của nó cũng cực kỳ to, xanh um tươi tốt rất là khả quan, vừa nhìn đã biết lực sinh mệnh vô cùng thịnh vượng.

Ngay sau đó, Vương Thủ Triết liền bắt đầu vận dụng môn pháp trong 《 Trường Xuân chân quyết 》 , tế luyện nó thành linh thực bản mệnh của mình.

Do độ phù hợp giữa thuộc tính huyền khí của bản thân Vương Thủ Triết và cây Sinh Mệnh non cực kỳ cao, cây Sinh Mệnh non cũng không có bất cứ cảm xúc chống đối nào với hắn, biểu hiện cực kỳ phối hợp, điều này khiến cho quá trình tế luyện thuận lợi dị thường.

Chẳng bao lâu, Vương Thủ Triết đã thành công tế luyện cây Sinh Mệnh thành linh thực bản mệnh. Giữa hắn và cây Sinh Mệnh cũng theo đó xuất hiện một đạo liên hệ tinh thần.

Trước đó, hắn còn chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được cảm xúc của cây Sinh mệnh nhưng sau khi sản sinh đạo liên hệ tinh thần này, một người một cây ý thức tương liên, cảm xúc của cây Sinh Mệnh có thể truyền vào trong ý thức hải của hắn một cách rõ rệt hơn.

“Ê a ê a…”