Chương 1317: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1317: Uy vọng vô song! Thủ Triết lão tổ đã là đại nhân vật (5)

Chẳng những là đệ đệ muội muội kính nể hắn, ngay cả những người cùng lứa bên Yên thị cũng đều bất tri bất giác sản sinh cảm giác hâm mộ kính nể hắn.

“Thất Phong ca ca.”

Người lên tiếng là một vị nữ hài tử đã bước vào xí nghiệp gia tộc, Vương Anh Lôi.

Nàng hơi bĩu môi nói: Thật ngưỡng mộ huynh, trong vòng hai năm ngắn ngủi đã thăng tới phó chủ sự rồi. Ta đã làm việc gần một năm rồi, Thất Xuyên lục huynh còn coi ta là tiểu hài tử, cả ngày cứ bảo ta làm chuyên tin tức, làm mấy việc vặt thu nhận thư tín. Cái này khiến mấy bài học ta học ở Tộc Học đều không có chỗ dùng.”

“Anh Lôi, muội phải nhẫn nại, hài tử trong gia tộc chúng ta có ai không làm từ thấp lên.” Vương Thất Phong cười an ủi: “Có điều chênh lệch tuổi tác giữa lục ca và chúng ta quá lớn, tâm thái quả thực sẽ coi muội là tiểu muội muội mà chăm sóc, luôn cảm thấy muội còn chưa trưởng thành. Nếu muội muốn trưởng thành, có thể xin tới làm ở bộ tiêu thụ sản phẩm luyện khí, thu lại khí tức tiểu thư thế gia trên người lại, chăm chỉ làm việc hai năm, cho ra thành tích rồi nói tiếp.”

“Hôm nay có khách quý ở đây, ta không tiện nói rõ với muội.” Vương Thất Phong sợ bỏ rơi khách, nói: “Ngày mai đúng lúc ta rảnh, muội tới tìm ta, ta giúp muội đưa ra mưu hoạch…”

“Đa tạ thập ngũ ca.” Vương Anh Lôi vui mừng.

Một vị đích thứ nữ trẻ của Yên thị Yên Ngọc Hương ở bên cạnh nghe được màn đối thoại này, chớp đôi mắt xinh đẹp hiếu kỳ hỏi: “Thất Phong ca ca, ta có chút không hiểu, huynh thân là đích mạch Vương thị tôn quý, tiến vào sản nghiệp gia tộc tại sao còn phải làm ở tầng thấp hai năm? Lẽ nào thật sự phải nghe những hạ nhân kia chỉ huy sao?”

Lần này Yên thị tới mang theo vài mục đích, vì vậy nam nữ trẻ cùng tới đều cực kỳ tuấn tú, ăn mặc cũng rất dụng tâm, nam hài trông tuấn lãng anh vũ, nữ hài trông dịu dàng động lòng người.

“Ngọc Hương tiểu thư.” Vương Thất Phong hơi khom người, phong độ phiêu phiêu đáp: “【 ty liên hợp chế tạo Trường Ninh 】chúng ta là sản nghiệp chung thuộc liên minh gia tộc. Đó là một thể kinh tế lớn, cần chế độ hóa quản lý mới có thể lâu dài.”

“Tuy Vương thị chúng ta chiếm nhiều cổ phần trong đó nhưng cũng không thể lộng quyền độc hành, bằng không làm sao mọi người tín phục? Tuy ta làm ở tầng thấp nhưng người tầng thấp mới chính là tảng đá của ty chế tạo, là cột trụ chân chính của ty chế tạo. Hễ là người có thể gánh vác phó chủ sự hoặc chủ sự, đều có một mặt rất ưu tú và đáng học hỏi. Ta đã học được rất nhiều thứ từ trên người bọn họ, bọn họ đáng để ta tôn trọng.”

“Thất Phong ca ca thật lợi hại.”

Mấy nữ hài nhi tới từ Yên thị đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Vương Thất Phong. Tuy rất nhiều từ đều nghe không hiểu nhưng cũng không ngăn các nàng thưởng thức hương vị độc đáo của Vương Thất Phong, hoàn toàn khác với những công tử thế gia khác.

Mấy công tử trẻ trong gia tộc các nàng, trong những người cùng lứa trong gia tộc cũng xem như là người xuất chúng, ở trên địa bàn Yên thị cũng rất được nữ hài tử hoan nghênh. Nhưng sau khi trò chuyện cùng lớp trẻ Vương thị, bọn hắn lại phát hiện đôi bên chênh lệch không nhỏ, bất luận là khí độ, nhãn giới, còn có kiến thức và cách nói năng, đều hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Con người, chỉ sợ so sánh.

vì vậy, mấy nam hài tử của Yên thị đều có hơi rầu rĩ.

Bọn họ cũng thử nói chuyện cùng nữ hài cùng lứa của Vương thị như Vương Anh Lôi, Vương Anh Hoài, còn có Vương Anh Mộng, hữu ý vô ý muốn khoe khoang học thức và tu vi của mình, kết quả lại bi quang phát hiện, bất luận là phương diện nào, bọn họ đều không bằng những hài tử khí chất dịu dàng, khiêm tốn hòa nhã kia.

Rất nhiều lúc, lời các nàng nói sẽ khiến người ta thông suốt tỏ tường, thi thoảng thậm chí hoàn toàn nghe không hiểu.

Bọn họ không biết, đây chính là chênh lệch về mặt nội tình văn hóa. Tầng tư duy của đôi bên, tri thức về thế giới, còn có độ rộng mở của nhãn giới hoàn toàn không cùng một lượng cấp.

Nhưng không phải do bọn họ quá yếu mà là lớp trẻ của Vương thị từ nhỏ đã nhận được nền giáo dục vô cùng toàn diện, tầng ý thức và kiến thức nhãn giới đều bất tri bất giác nâng cao.

Trong nỗi buồn bực, có người trẻ tên Yên Hướng Đạt bâng quơ nói với đích mạch ấu muội Yên Song Song: “Song nhi muội muội, trước đó muội nói Thủ Triết lão tổ cho muội một hồng bao. Hay là xé ra xem thử?”

“Cái này…” Yên Song Song hơi do dự: “Không hay lắm nhỉ?”

“Song nhi muội muội, muội cứ cho chúng ta mở mang chút đi, ta đoán có năm ngàn càn kim.”

“Ta đoán có một vạn càn kim, nghe nói Thủ Triết gia chủ rất thích dìu dắt thiếu niên ưu tú. Dù sao thì Song nhi muội muội nhà chúng ta là thiên kiêu, Thủ Triết lão tổ gặp chắc chắn thích.”

Không chống đỡ được năn nỉ của các ca ca tỷ tỷ, cuối cùng Yên Song Song mở hồng bao, bên trong chỉ có một tờ kim phiếu, một tờ kim phiếu màu đỏ.

“Tử kim phiếu!”

Màu tím sáng lấp lánh kia quả thực mù mắt đám thiếu niên Yên thị.

Bọn họ chẳng thể ngờ Thủ triết lão tổ chưa từng gặp mặt lại hào phóng như vậy, ra tay đã là một tờ tử kim phiếu. Đây là tử kim phiếu, mười vạn càn kim!