Chương 1327: Vương thị chế bá Lũng Tả! Đấu pháp với đại đế (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1327: Vương thị chế bá Lũng Tả! Đấu pháp với đại đế (5)

“Tốt! Đây là song hỉ lâm môn.” Long Xương đại đế nghe vậy, sắc mặt càng rạng rỡ hồng quang: “Lão Diêu ngươi giúp trẫm tham mưu, tác phẩm truyền thế của Cơ đại sư treo ở đâu thì đẹp? Ở đó đi, mỗi lần trẫm dựa bàn nâng mắt là có thể nhìn thấy.”

“Không được không được, ở đó quá gây chú ý, đồ tốt phải từ từ thưởng thức…Treo phía sau trẫm?”

“Không được không được, hay là…”

Khi Long Xương đại đế “phiền não”, một chiếc Vân Dao phi thuyền treo kỳ hạm 【 Diêu thị không vận 】 đang xuyên qua từng tầng vân hải, nhanh chóng bay về hướng Đại Càn.

Đó là một chiếc “cự thú” phi hành có hình thể vô cùng to lớn.

Tuy tên là ‘phi thuyền’ nhưng hình trạng chỉnh thể của nó lại càng giống như Dao Ngư trong biển lớn, một cặp Dao Dực màu lam nhạt to tướng đang giang rộng hai bên thân thuyền, chầm chậm đong đưa theo thân thuyền về trước, giống như lăng không phi hành.

Tầng năng lượng dạt dào chảy từ trên và dưới Dao dực gào rít tới, dấy lên vạn trượng sóng to. Năng lượng cuồn cuộn dùng phương thức đặc biệt nào đó sản sinh ra một cỗ lực nâng đỡ, khiến Vân Dao phi thuyền có thể dựa vào tiêu hao năng lượng cực ít mà có thể xuyên qua tầng gió, lăng không bay ngàn vạn dặm, lui tới giữa Hàn Nguyệt Tiên Triều và Đại Càn.

Cấu tạo của Vân Dao phi thuyền cực kỳ phức tạp, dính dáng tới rất nhiều tri thức luyện khí cao đoan, hiện tại Đại Càn vốn chưa đủ năng lực luyện chế Vân Dao phi thuyền.

Vì vậy, từ trên trình độ nào đó mà nói, nó cũng là minh chứng cho thực lực luyện khí cao đoan của Hàn Nguyệt Tiên Triều, là một trong những sản vật luyện khí mang tính tiêu chí của văn minh nhân loại.

Quan sát kỹ lại thấy trên Dao Dực hai bên phi thuyền toàn là phế phẩm và miếng vá, thậm chí còn có một phần long cốt lỏa lồ ra, xiêu xiêu vẹo vẹo giống như là miễn cưỡng dùng thủ pháp đặc thù tu bổ lại vậy.

Trong thuyền bên trong Vân Dao phi thuyền càng nhếch nhác hơn, mặt sàn tường vách khắp nơi đều là vết cào cùng với dấu vết từng tu bổ. Một góc trong đó còn lồi ra một đống rác hình trạng vụn rách, vốn không nhận ra nguyên hình.

Trong thú lung.

Năm con sói con ngồi chồm hổm ngay ngắn, ánh mắt thuần khiết mà vô tội tựa như hành vi lén phá nhà trong suốt chặng đường này không liên quan tới chúng.

Bọn cúng còn nhỏ, thân là sói con, ham chơi có gì sai?

Ai bảo nhân loại các ngươi bất cẩn như thế, trước đó quên khóa, sau đó dùng khóa lại không chắc, chất lượng chuồng thú cũng không hợp chuẩn…Thế này có liên quan gì tới chúng?

Thuyền trưởng Diêu Thành Siêu của Vân Dao phi thuyền này là một nam tử tráng niên trẻ trung khỏe mạnh, bình thường hắn đều lái thuyền ở phía trước, lúc này, hắn lại đích thân ngồi trước lồng của đám sói con, canh chừng chúng giống như đại địch.

Hình tượng của hắn có hơi nhếch nhác chật vật, đáy mắt đầy tơ máu, cả gương mặt tiều tụy, tựa như đã mất tháng không chợp mắt. Trong tay hắn cầm hủ rượu, thi thoảng đổ một ngụm rượu vào miệng, uống mãi uống mãi, nước mắt của hắn đã chảy xuống rồi.

“Hỗn đản à hỗn đản, rốt cuộc đại thần nào nuôi ra đám sói này? Sao con nào cũng giống như thành tinh vậy, ngươi không thể rời mắt khỏi một khắc nào.”

“Ô ô…cống phẩm mỹ tửu của ta, còn có nhiều hàng hóa trân quý thế kia…chủ yếu nhất là 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》nhờ vận chuyển cho Long Xương đại đế.”

Vừa nói tới Thần Triều Dư Huy Đồ, Diêu Thành Siêu đã không nhịn được tuyệt vọng nhìn đống rác kia, những thứ đó đều là thứ tuyệt đối không thể khôi phục lại.

Lần này lỗ to rồi, Diêu thị cạn máu!

“Rốt cuộc là hỗn đản chưởng quỹ nào tiếp nhận nhiệm vụ vận chuyển đám sói con này? Sau khi lão tử về, nhất định tẩn chết ngươi!” Diêu Thành Siêu xuất thân công tử Diêu thị, không ngừng gào thét.

Mà vào lúc này, ở nơi nào đó của Tiên Triều, chưởng quỹ mập nào đó hắt xì: “A xùy a xùy…”

Ông ta hơi trầm tư, nhớ tới tiếp nhận nhiệm vụ vận chuyển đám sói con lúc trước, hình như đã sắp đến Đại Càn rồi nhỉ?

Vừa nhớ tới cái đơn hời kia, lợi nhuận cao, đáy lòng ông ta kích động một phen.

Đợi sau khi đơn này kết toán, tổng bộ chắc chắn có thể ý thức được công lao và tài hoa của ông ta nhỉ?

Thăng chức tăng lương ở ngay trước mắt, đến chừng đó thì có thể mua hai tiểu thiếp rồi, thiếu phụ lớn tuổi trong nhà kia, hắc hắc…

Chưởng quỹ mập đang cười, cười tới rung mặt, giống như oan đại đầu của nha đầu ngốc kia thật sự thân thiết, tốt nhất là tới thêm mấy người, đến chừng đó cuộc đời của ông ta sẽ bay luôn!