Chương 1330: Vương Thủ Triết! Trẫm và ngươi không đội trời chung (3)
Vị trí mấu chốt như vậy, dĩ nhiên nên do Vương thị có cổ phần cao nhất hiện giờ cử người phụ trách.
Mà trước đó, Công Tôn Huệ chính là một trong những kế toán của Thủ Đạt thương hội, tinh thông tài vụ, bản thân cực kỳ mẫn cảm đối với con số và kinh tế. Vì vậy, rất đương nhiên, bà được Vương Thủ Triết đưa lên vị trí tổng giám tài vụ.
Công Tôn Huệ mới đầu chỉ là muốn giúp Vương thị trông coi sát sao khoản mục của Thủ Đạt thương hội, dùng tâm làm việc, ai biết càng làm càng thuận tay, thi thoảng gặp phải chuyện không lấy được chủ ý, cũng thường sẽ về nhà thảo luận với Vương Thủ Triết.
Mà tuy kiếp trước Vương Thủ Triết không phải chuyên ngành kế toán nhưng hắn ở thời đại tin tức bùng nổ, mưa dầm thấm lâu, kiến thức liên quan không tính là tinh tường nhưng hiểu biết rộng. Mỗi lần đề ra một số cách nghĩ và kiến nghị đều sẽ được Công Tôn Huệ lấy làm chuẩn mực, từng bước tìm kiếm sử dụng vào trong công việc.
Như vậy ngược lại khiến Công Tôn Huệ trở nên thuận buồm xuôi gió trên mảng tài vụ này, dần tìm kiếm ra một bộ chế độ tài vụ và thủ pháp tài vụ đặc biệt.
Tạm thời không nói nhảm.
Chỉ nói trên Nghênh Tiên Đài, đám người Yên thị và Xích Kim vệ dùng tư thái cực kỳ nhiệt tình nghênh tiếp Công Tôn Huệ, bày tỏ đã chuẩn bị xong yến hội lễ tiết cao nhất để chiêu đãi bọn họ.
Đối với Yên thị, đương nhiên Vương Thủ Triết sẽ không tùy ý giúp đỡ mang tính bố thí mà là đưa ra kế hoạch giải quyết “tổng quát”, phương thức chủ yếu chính là dùng “Thủ Đạt thương hội” làm chủ thể kinh tế, rót đầu tư vào các hạng sản nghiệp của Vương thị, đưa những sản nghiệp đó vào trong kế hoạch lớn của Vương Thủ Triết đối với chuỗi ngành Lũng Tả.
Một khi thành công, Yên thị chẳng những có thể thoát khỏi khốn cảnh, nói không chừng còn có thể lên một tầng lầu nữa.
Nếu lỡ như thất bại, bây giờ cũng đã lên thuyền của Vương thị, Vương thị há sẽ trơ mắt nhìn Yên thị suy bại bị vây công?
Mà Công Tôn Huệ chẳng những là tổng giám tài vụ của Thủ Đạt thương hội mà còn là đích mẫu của Vương Thủ Triết, phóng mắt nhìn cả Lũng Tả quận, tuyệt đối là đại nhân vật. Yên thị nào dám chậm trễ?
“Vu Phi lão tổ, Phi Hồng gia chủ, Đoàn thành thủ đại nhân.” Công Tôn Huệ đảo con ngươi xinh đẹp, ánh mắt trầm ổn có lực xẹt qua đám người, nhàn nhạt nói: “Chuyến này chúng ta tới không phải là bái phỏng riêng, tuy Thủ Triết đã đề xuất do Thủ Đạt thương hội bỏ vốn, tiến hành trùng tổ tư sản với các hạng sản nghiệp của Yên thị, kế hoạch chiến lược thành lập công ty con. Nhưng ta thân là tổng giám tài vụ của Thủ Đạt thương hội, cần chịu trách nhiệm với mỗi một cổ đông.”
“Trước đó đã gửi thư thông báo thủ tục liên quan của quý gia tộc, chắc phòng kế toán của quý gia tộc đã chuẩn bị xong hết sổ sách các năm rồi. Chi bằng chúng ta sớm bắt đầu công việc, cũng tiện nhanh chóng hoàn thành khảo hạch tư sản và đối chiếu hạng mục, cho công ty con tiến vào giai đoạn vận hành kinh doanh chính quy.”
Đám người Yên thị mời lần nữa, nhưng Công Tôn Huệ vẫn kiên trì làm chuyện công, trong lúc bất đắc dĩ, Yên thị chỉ đành tùy theo bà.
Bộ môn tài vụ do Công Tôn Huệ đứng đầu nhanh chóng tiến vào chủ trạch Yên thị, tiến hành khảo hạch một số tư sản đã được liệt vào kế hoạch trùng tổ chú trọng đầu tư.
Mới đầu, Yên thị còn tưởng Công Tôn Huệ chỉ làm qua loa mà thôi, từng bộ thuật ngữ tài vụ kia bọn họ đều chưa từng nghe qua. Thế nhưng bọn họ đã nhanh chóng lãnh hội được sự đáng sợ của Công Tôn Huệ.
Đoàn đội do bà dẫn tới đều là tinh anh tài vụ cấp thấp do bà tốn mấy chục năm từ từ bồi dưỡng ra, đều là cao thủ ở phương diện thẩm kế tư sản.
“Kế toán Yên tổng.” Công Tôn Huệ nói với một vị lão giả: “Trong Diêm Than mục trường của các ngươi, hạng mục hai vạn con Diêm Than Dương không đối kiểm được, mong ngươi giải thích.”
“Kế toán Yên tổng, trongn sản nghiệp làm gốm của các ngươi, có lượng lớn nhân viên ăn lương không, lực sản xuất vô cùng thấp. Thứ nhất, trong trùng tổ tư sản, những nhân viên này đều phải đuổi toàn bộ. Thứ hai, ta sẽ hạ thấp đánh giá giá trị tư sản của sản nghiệp làm gốm của các ngươi, không đáng để Thủ Đạt thương hội chúng ta tiêu tốn số vốn lớn như thế rót vào.”
“Kế toán Yên tổng, theo ta biết, khoáng sản quặng Chu Sa số năm, khoáng sản quặng Nhôm số mười sáu và khoáng sản quặng Linh Thạch số hai mươi chín của các ngươi đã đào trống rồi. Vì sao còn xuất hiện trong danh sách tư sản?”
Mỗi điều mỗi hạng, bất cứ một điểm nghi hoặc nào bà đều sẽ không bỏ qua.
Đây đã sớm không còn là lần đầu tiên bà mua hoặc trùng tổ tư sản, bà quá hiểu những vòng vo trong sản nghiệp của các thế gia kia. Giống như thế gia ngàn năm này, sâu mọt nội bộ chắc chắn không ít, không chú ý là sẽ bị dắt mũi, lượng nước trên các hạng mục càng tương đối lớn.
Hợp tác thì hợp tác, dẫn dắt thì dẫn dắt nhưng Thủ Đạt thương hội là đầu tư, không phải làm từ thiện, sẽ không dung túng thói xấu của những kẻ trong nội bộ Yên thị.
Thủ Đạt thương hội làm việc, hạng mục vĩnh viễn đều phải rõ rành rành.