Chương 1336: Ly Tiên trận nhãn tụ linh! Sói con náo hoàng cung (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1336: Ly Tiên trận nhãn tụ linh! Sói con náo hoàng cung (1)

Hồ Châu Vi, Bình An trấn, Trường Ninh vệ, Lũng Tả quận.

Viên minh châu nhỏ bé hồ Châu Vi này hiện rõ rực rỡ dưới sự kinh doanh hết lòng của Vương thị, nàng cũng trở thành lạc ấn ký ức của tộc nhân trưởng thành thuộc từng thế hệ Vương thị, cùng tộc nhân từng thế hệ lớn lên.

Hôm nay, ánh mặt trời rực rỡ, hoa nở tuyệt đẹp, trong hồ Châu Vi, vi quang liễm diệm mà đẹp tới nao lòng.

Trên hai bên bờ đê, đầy du nhân tản khách, trong đó đa số đều là cư dân và tiểu hài của Bình An trấn.

Chỉ thấy một con “tiểu Long Kình” dài hơn năm trượng đang bơi trong hồ Châu Vi, thi thoảng tung mấy tuyệt kỹ như lộn một cú trên không, Long Kình phun nước. Điều này khiến người xem hai bên bờ phát ra tiếng hoan hô, các tiểu hài càng vui thích, hét Long Kình Long Kình.

“Tiểu Long Kình” chơi mệt rồi, chơi đói rồi, tùy tiện đuổi theo một đàn cá, dùng tiếng ngân dài to rõ đánh ngất chúng, sau đó ngoạm trọn.

Con tiểu Long Kình này hiển nhiên chính là đích tử tân nhiệm đời chữ Tông Vương Tông Côn của Vương thị.

Cuộc sống và môi trường tiêu diêu tự tại này khiến Vương Tông Côn trưởng thành trong niềm vui vô ưu vô lo.

Chỉ là vì che mắt người ngoài, Vương thị tuyên bố với bên ngoài, đây là một con tiểu Long Kình do Vương An Nghiệp nhặt được bên bờ Đông Hải.

Long Kình chính là một trong những bá chủ trong biển cả.

Trong biển sâu, thường sẽ có Long Kình thất giai xuất hiện, thi thoảng cũng sẽ xuất hiện Long Kình vương trưởng thành tói cửu giai, thậm chí, nghe đồn ở nơi cực sâu trong biển lớn còn có tồn tại Long Kình hoàng thập nhất giai.

Có thể thấy tầng huyết mạch của Long Kình không hề thấp.

Có điều, khác với độ đậm huyết mạch giữa Long Kình khác đẳng giai, không phải nói mỗi một con Long Kình đều có tư cách trở thành Long Kình vương, thậm chí là Long Kình hoàng.

Hơn nữa, á chủng của Long Kình rất nhiều, thường sẽ xuất hiện một số á chủng Long Kình kỳ quái, chưa từng được phát hiện. Trong các loại á chủng khác nau, chênh lệch trên ngoại hình cũng không nhỏ.

Vật chủng như Long Kình này, nghe đồn trong huyết mạch của nó ít nhiều mang theo một số huyết mạch của Côn, cho nên dáng vẻ ít nhiều có vài chỗ tương tự.

Vì vậy, khi Vương Tông Côn con nhỏ giả mạo thành Long Kình không có vấn đề gì lớn, dù sao thì cũng chưa ai nhìn thấy Côn chân chính.

“Quả nhiên vẫn là tiểu hài tử, thật là quỷ ngây thơ, cá đầu to xấu xí.” Vương Ly Lung cưỡi trên lưng Nguyên Thủy lão quy, ôm hai chân, lạnh lẽo nhìn Vương Tông Côn nhảy nhót trong nước, trong ngôn từ ít nhiều có chút bất mãn.

Nguyên nhân không gì khác.

Đời chữ “Tông” và đời chữ “Ly” hiện giờ của Vương thị, đột nhiên xuất hiện thêm một cái cây, một con cá, điều này khiến áp lực của Vương Ly Lung lớn lên.

Vốn dĩ nàng ta là đứa trẻ được sủng ái nhất của phụ thân và mẫu thân, sống “vui vẻ”, “vô ưu vô lo”, kết quả bây giờ khi không xuất hiện thêm một muội muội và một đệ đệ, dĩ nhiên đã phân tán lực chú ý của phụ mẫu thân rồi.

Điều khiến Vương Ly Lung chịu áp lực nhất là Vương Ly Tiên và Vương Tông Côn đều là tiên chủng, chỉ nói tới tiềm lực trưởng thành đã cao hơn nàng nhiều.

Bây giờ nàng vẫn có thể mạnh hơn chúng một bậc, nhưng theo thời gian kéo dài, Vương Ly Lung nàng sớm muộn sẽ bị đệ đệ và muội muội trấn áp ngược, đến chừng đó há chẳng phải là thiệt lớn?

Tuy nói sau khi nàng đột biến thành Nguyên Thủy Thanh Long, huyết mạch đã hoàn thành một lần đột biến, đã gần tiếp cận với cấp độ tiên thiên linh thể trong nhân loại, thuộc vào hàng trên đại thiên kiêu, dưới tiên thiên linh thể!

Nhưng với tốc độ tu luyện của Nguyên Thủy Thanh Long nhất tộc, chỉ dựa vào độ đặc huyết mạch của nàng hiện giờ, muốn thăng cấp tới thập nhất giai vẫn có hơi khó, trừ phi…

Ánh mắt của Vương Ly Lung sáng lên nhưng ngay sau đó lại ảm đạm đi.

Không được không được, thứ đó là lão tổ tông gia gia đích thủ trông coi.

Thế giớ nhân loại thú vị như thế, sống chung với người nhà vui vẻ như vậy, nếu bây giờ nàng ta về, đó chính là tự đâm đầu vào lưới, e là rất khó ra lại.

“Ly Lung cô nãi nãi sao thế?” Vương An Nghiệp thấy cảm xúc của Vương Ly Lung dường như không tốt, quan tâm hỏi: “Có phải là có bài học gì chưa làm xong không? Thực sự không được, lát nữa ta mô phỏng nét bút của người lén giúp người làm, ứng phó với tiên sinh trước đã.”

“An Nghiệp, ngươi thật tốt.” Vương Ly Lung ầng ậng nước mắt, cảm động nhìn An Nghiệp, sau đó móc ra một chồng bài tập trong cặp sách, nhét cho An Nghiệp: “Thật là cảm ơn ngươi.”

Vương An Nghiệp suýt chút không ngã từ trên thân Nguyên Thủy lão quy xuống, hai mắt hơi dại ra nhìn Vương Ly Lung nói: “Ly Lung cô nãi nãi, ngươi đã làm gì trong kỳ nghỉ tháng này vậy? Nhiều bài tập như thế lại chẳng động chữ nào.”