Chương 1343: Thủ Triết nhập kinh! Phong vân lại nổi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1343: Thủ Triết nhập kinh! Phong vân lại nổi (3)

Ngày hôm sau, Long Xương đại đế lại giống hôm qua, dẫn chúng đi dạo, sau khi xử lý vài chính vụ, lại dùng bữa tối.

Kết quả, đồ ăn dâng lên lần này lại khiến Long Xương đại đế không hài lòng, nguyên liệu vừa nhìn đều là vội vàng chuẩn bị, không chỉ không có nướng kỹ như bình thường, ngay cả phẩm chất cũng giảm.

“Lão Diêu.” Long Xương đại đế phẫn nộ nói: “Ngươi giải quyết thế nào? Một kẻ trộm nhà bếp cỏn con cũng không bắt được sao?”

“Hồi bệ hạ.” Lão Diêu toát mồ hôi lạnh trả lời: “Trận pháp của ngự thiện phòng không có hiện tướng bị tác động, lão nô an bài thị vệ trực đêm trông coi cũng không thấy ai ra vào. Nhưng kỳ quái là sáng hôm nay, những nguyên liệu đã xử lý, ướp chế hôm qua xong đều không cánh mà bay.”

“Thú vị, thú vị.” Long Xương đại đế không ngừng cười lạnh: “Hoàng cung của trẫm không biết đã bao lâu rồi chưa xuất hiện trộm, cư nhiên còn chuyên trộm thức ăn của trẫm. Lão Diêu, sau khi ngươi tra ra lôi hắn tới cho trẫm xem thử. Trẫm muốn xem xem, rốt cuộc là ai có bản lĩnh này.”

Cứ như vậy, dĩ nhiên dạ dày của ông ta lại không tốt, kết quả chính là hời cho năm sói con, đều sắp ăn tới đi không nổi nữa.

Năm sói con mở đôi mắt lam ngấn nước, kích động không thôi.

Ô ô ô, lão gia gia hiền hóa dễ gần thật là người tốt.

Ngày thứ ba.

Vì chuyện của hai ngày trước, Long Xương đại đế sáng sớm không có tâm trạng tản bộ, trực tiếp đi tới Chuyết Chính Các.

Đêm qua lão Diêu đã đích thân trực thủ một đêm, hôm nay chắc sắp ra kết quả.

Quả nhiên, ông ta vừa tới Chuyết Chính Các, lão Diêu liền tới cầu kiến, bẩm báo nói: “Bệ hạ, lão nô để phòng đánh rắn động rừng, chỉ đang âm thầm quan sát ngự thiện phòng từ xa nhưng cả đêm qua, trận pháp của ngự thiện phòng đều không có bất cứ di tượng bị tác động nào. Cho tới sáng, khi lão nô tiến vào, quả nhiên phát hiện nguyên liệu lại mất.”

“Sau đó, lão nô kiểm tra kỹ mọi ngóc ngách trong ngự thiện phòng, cuối cùng phát hiện một động huyệt không tính là rất lớn ở một nơi cực kỳ khuất ẩn, tìm thấy một nhúm lông trong động huyệt.”

Nói tới đây, lão Diêu lấy ra một nhúm lông nhỏ, trên gương mặt già nua tràn ngập cười khổ: “Chất địa và màu sắc của lông này, bệ hạ có quen không?”

“Đây…” Long Xương đại đế trừng to mắt, cả gương mặt tràn ngập vẻ khó tin: “Không thể nào, năm sói con của ta đều ngoan ngoãn ở trong ổ sói. Buổi tối đều có người tới canh chừng, không thể là trộm…”

Nói tới đây, Long Xương đại đế không có tự tin nói tiếp nữa. Ông ta lấy nhúm lông kia, sau đó đi thẳng tới hoa viên.

Trong Ngự Hoa Viên, ổ sói tinh xảo, hoạn quan tận chức cùng với năm sói con ngoan ngoãn kia, tất cả như cũ.

Sau khi hoạn quan mở lan can ổ sói, năm sói con lập tức phi ra, vây vòng quanh Long Xương đại đế. Dáng vẻ ngoan ngoãn và quyến luyến như vậy khiến nội tâm của Long Xương đại đế dịu lại, thậm chí bất giác hoài nghi suy đoán của mình.

Năm sói con ngoan như vậy, sao có thể đi trộm nguyên liệu? Có phải mình lại trách oan năm sói con? Nói không chừng là linh thú khác làm có màu lông tương tự…

“Buổi tối các ngươi có ngoan không?” Long Xương đại đế ngồi xổm xuống xoa đầu chúng, giọng nói nghe có vẻ dịu dàng.

“A ô a ô…” Năm sói con đồng thanh a ô, gật đầu không thôi.

“Vậy nhúm lông này là ai trong các ngươi để lại?” Long Xương đại đế lấy ra nhúm lông kia, bắt đầu thẩm vấn: “Lão nhị, bình thường ngươi hoạt bát nhất, có phải là chuyện xấu do ngươi làm không? Lão ngũ, ngươi lén lút nấp phía sau, có phải ngươi không?”

Năm sói con ngồi xổm trên đất, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó dùng ánh mắt thuần khiết vô tội nhìn đại đế.

Lão gia gia từ bị đáng yêu, ngài đang nói gì vậy? Sao chúng ta chẳng hiểu gì?

“Bệ hạ, chúng ta dựa theo chỉ ý của người, chỉ cần khi năm sói con ở trong ổ sói, chúng ta đều có người trông coi trong suốt quá trình.” Hoạn quan phụ trách trông coi bênh vực nói: “Lúc nào chúng ta cũng giữ hai người trông chừng, xác nhận năm sói con chưa từng rời đi.”

“Tra ổ sói.” Lúc này, Long Xương đại đế đã bán tín bán nghi: “Chủ yếu kiểm tra có động huyệt hay không.”

Các hoạn quan lập tức nhận lệnh, tới kiểm tra ổ sói.

Mới đầu, bọn họ vẫn chưa phát hiện vấn đề gì, cho tới khi có một hoạn quan vén tấm thảm mềm lót trong ổ sói.

Trong góc, nghiễm nhiên có một động huyệt không lớn, lớn nhỏ chỉ có thể cho một sói con đi qua.

“Sao có thể?” Các hoạn quan đều bị chấn kinh.

Năm sói con lúc nào cũng nằm trong tầm mắt của họ, đào hố từ lúc nào?

Long Xương đại đế vừa nhìn, lập tức ôm đầu chóng mặt.

Dáng vẻ đó giống như là hài tử mà mình hết mực tin tưởng đột nhiên biến thành phần tử bất pháp vi pháp loạn kỹ, tràn ngập cảm xúc phức tạp không dám tin, bị lừa dối, bị phản bội.

Sắc mặt của ông ta đen sầm như nước, ánh mắt gắt gao nhìn năm sói con: “Thành thực nói ra, rốt cuộc các ngươi làm kiểu gì?”

“Ô ô ô…”