Chương 1360: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1360: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (5)

Cũng là sừng hươu râu rồng, thể hình của nó không biết to hơn bao nhiêu lần so với Nguyên Thủy Thanh Long bên dưới, thân rồng thôn dài gần như che rợp bầu trời, to lớn đồ sộ, trên mặt đất che phủ ra một vùng bóng tối to lớn.

Phiến vảy màu vàng kim kia óng ánh như hoàng kim dưới ánh mặt trời.

“Rồng con ở đâu tới cư nhiên to gan dám làm loạn trong hoàng thành?” Tiếng rồng ngâm như sấm vang từ bầu trời truyền tới, trong âm thanh pha lẫn nộ ý.

Đồng thời, hắn tung một trảo giữa không trung, long trảo to lớn cuốn theo long uy bàng bạc phủ xuống.

Uy áp của một trảo tựa như có thể xé nát sơn hà.

“Đm, rồng già từ đâu ra vậy?” Vương Ly Lung giật mình, lập tức “vèo” một cái xoay người bỏ chạy.

Thế nhưng, nàng làm gì chạy thoát?

Gần như là lúc Vương Ly Lung định bỏ chạy, long trảo to lớn kia đã ấn lên đầu của nàng, gắt gao khống chế nàng trong lòng bàn tay.

Ngay sau đó, thể hình Thương Long to lớn trên bầu trời nhanh chóng co lại, chớp mắt đã hóa thành một lão giả hoàng y tóc vàng, dung mạo già nua.

Trong tay của lão giả còn cầm một con Nguyên Thủy Thanh Long moni đồng thời bị co rút lại.

Màn này quả thật là khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Ngô Chí Hành cực kỳ chật vật cũng vội nhét Thiên Thu vào trong vỏ kiếm, kéo Ngô Tuyết Ngưng đang ngây ngốc ngoan ngoãn hành lễ: “Chí Hành, Tuyết Ngưng Ngô thị bái kiến Thương Long lão tổ.”

Vị lão giả hoàng y này có địa vị không thấp ở Đại Càn.

Ông ta tên là Ngô Thương Long, chính là chiến lòng của đại đế dựng nước Tử Vi Huyền Đô đại đế, một con Thương Long có huyết mạch khá thuần túy, cũng cực kỳ phù khớp với sức mạnh Thương Long huyết mạch truyền thừa đời đời của Ngô thị.

Ngô Thương Long là thành viên gia tộc chính nghi bát kinh được liệt vào trong tộc phổ Ngô thị. Bao nhiêu năm qua, ông ta vẫn luôn là linh thú trấn tộc của Ngô thị.

Có điều, Ngô thị chính là Đại Càn hoàng thất. Vì vậy, Ngô Thương Long cũng có thể tính là linh thú trấn quốc của Đại Càn.

Bình thường ông ta đều ở trong Thương Long điện trong hoàng cung, phụ trách trấn thủ an toàn của Quy Long Thành.

Ẩu đả bình thường, dĩ nhiên ông ta sẽ không quản, hôm nay, ông ta đại khái cũng là liên tiếp cảm nhận được dao động năng lượng chiến đấu của một con Nguyên Thủy Thanh Long con, Ngô Chí Hành, Ngô Tuyết Ngưng nên mới bị kinh động.

Long tộc cao giai có thọ nguyên cực dài nhưng thọ nguyên dài tới mấy cũng có cực hạn.

Ngô Thương Long vẫn luôn kẹt ở thập giai đỉnh phong hàng ngàn năm rồi, thọ nguyên cũng không còn bao nhiêu, trong thân khu của lão hủ lộ ra một cỗ cằn cỗi nồng đậm.

Ông ta quét mắt nhìn Ngô Chí Hành và Tuyết Ngưng tiểu quận chúa, chau mày nói: “Hai đứa nhóc các ngươi lại gây thị phi rồi?”

Ta mới không gây thị phi…lần nào cũng là Tuyết Ngưng cô nãi nãi.

Ngô Chí Hành cười khổ trong lòng.

“Lão tổ…Hắc hắc, chỉ là tùy tiện chơi, đùa thôi.” Ngô Tuyết Ngưng cũng có hơi sợ vị Thương Long lão tổ này, kéo khóe miệng cười ngượng: “Bất cẩn có hơi quá lửa.”

“Quay về rồi mới xử các ngươi.” Ngô Thương Long liếc nhìn bọn họ, sau đó đảo mắt nhìn Nguyên Thủy Thanh long bị ông ta dùng thần thông 【 Chưởng Trung Càn Khôn】 bắt sống: “Con rồng con ngươi từ đâu tới? Có biết linh thú trong Quy Long Thành không được tùy ý hóa ra yêu khu, càng không được tùy tiện xuất thủ không?”

Lão giả hoàng y Ngô Thương Long một tay tóm gáy nàng, nâng nàng ở trong tay, dáng vẻ dễ dàng đó quả thực gần như bắt lấy một con cá chạch.

“Lão già, mau buông ta ra! Ỷ lớn hiếp nhỏ đánh lén không tính là hảo hán long, có bản lĩnh ngươi đi đánh với lão tổ nhà ta.” Tuy Vương Ly Lung có hơi hoảng nhưng vẫn cứng miệng buông lời ngoan cường.

Nàng ta điên cuồng giãy giụa trong lòng bàn tay ông ta, hất đuôi rồng thon dài thử đập tay ông ta.

Thế nhưng, chênh lệch đẳng cấp giữa hai bên cực lớn, cho dù Vương Ly Lung đã tận hết sức, cố gắng giãy giụa, ngay cả da tay của lão giả cũng không tróc một chút.

“Ta còn tưởng rồng con nhà ai lại to gan như vậy, hóa ra là lão nhãi con của nhà lão long Nam Hoang Đại Trạch…” Ngô Thương Long cười ha ha, chỉ ngón tay lên đầu của Vương Ly Lung khẩy một cái: “Con rồng ương bướng ngươi, Quy Long Thành cũng là nơi ngươi có thể hiện nguyên hình dương oai?”

“Đừng nói là con Nguyên Thủy Thanh Long nhỏ bé mới thất giai như ngươi. Cho dù là lão tổ long nhà ngươi tới, ở Quy Long Thành cũng phải ngoan ngoãn. Nếu không sẽ bị rút gân lột da.”

“Lão long đầu, ngươi, ngươi lại dám búng trán ta, đau chết ta! Ngao ô ngao ô, ngươi chẳng phải chỉ là ỷ lớn tuổi sao! Đợi bổn tiểu thư lớn rồi, nhất định phải búng lại.” Vương Ly Lung bị chọc tức không nhẹ.

Nàng khó khăn lắm mới nắm được cơ hội hiện nguyên hình, thể hiện uy phong của Nguyên Thủy Thanh Long. Nhưng không ngờ mới giương oai chưa bao lâu đã bị một con rồng già dễ dàng tóm lấy, còn búng trán.