Chương 1364: Hóa ra ngươi là vi hôn phu của Ức La (3)
Chẳng bao lâu sau, trong Chuyết Chính Các, hoàng cung.
Long Xương đại đế uy nghiêm ngồi trên ghế, ánh mắt thâm thúy sắc bén quét nhìn ba đứa nhóc Vương thị.
Tuy ba người đều là người gan to bằng trời nhưng lần đầu tiên gặp đại đế, còn bị ánh mắt nghiêm túc kia nhìn chằm chằm, trong lòng vẫn rất hoảng. Bất tri bất giác, ba đứa nhóc chen thành một đống.
“Bệ hạ, cũng được rồi.” Lão Diêu có hơi không nhìn nổi nữa, nhỏ giọng khuyên: “Đừng dọa mấy đứa nhỏ, mất mặt biết bao.”
“Ha ha ha…” Long Xương đại đế lập tức có hơi không nhịn được, vui vẻ cười lớn, lộ ra dáng vẻ hòa ái thân thiện: “Người đâu, lấy chút hoa quả mứt kẹo ra.”
“Ngồi, đều ngồi.” Long Xương đại đế cười ha ha nói: “Trẫm thật sự vô cùng vui vẻ, cuối cùng cũng có người có thể chèn ép được Ngô Tuyết Ngưng hung hăng bướng bỉnh. Cho nha đầu kia cũng biết, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.”
“Lão tổ tông…” Ngô Tuyết Ngưng lập tức làm nũng: “Người ta rất ngoan.”
“Đủ rồi, tính tình ngươi thế nào trẫm còn không biết? Tự xưng là đệ nhị cao thủ thế hệ trẻ Quy Long Thành.” Long Xương đại đế tức giận cắt đứt lời nàng, cười nói: “Lần này bị một hài tử mười một tuổi trấn áp, trẫm vui biết bao.”
“Nào nào nào, đều ngồi, đừng khách khí với trẫm.” Long Xương đại đế cười tiếp đón: “Tuyết Ngưng, Chí Hành. Hai người các ngươi thân là nửa chủ nhà, tiếp đãi tốt những hài tử này của Vương thị.”
“Vâng, bệ hạ.”
“Vâng, lão tổ tông.” Ngô Tuyết Ngưng bĩu môi có chút không tình nguyện nhưng cũng chỉ có thể đồng ý.
“Lão Diêu à, ngươi tới Định quốc công phủ truyền tin, cứ nói trẫm rất thích mấy hài tử này, chuẩn bị giữ chúng ở hoàng cung sống vài ngày, bảo bọn họ đừng lo.” Long Xương đại đế vừa nói vừa không nhịn được cười thầm trong lòng.
Vương Thủ Triết à Vương Thủ Triết, xem lần này ngươi không cun cút chạy tới cầu kiến trẫm không?
“Bệ hạ, tại sao không trực tiếp truyền Thủ Triết gia chủ?” Lão Diêu khó hiểu cười trộm.
Long Xương đại đế đen mặt, lúng túng: “Bảo ngươi truyền thì truyền đi, đâu ra nhiều lời vậy, nếu ngươi giỏi, hay là ngươi làm đại đế đi?”
“Bệ hạ à, người đừng đá xéo lão nô, lão nô nào có bản lĩnh này?” Lão Diêu tỏ vẻ khổ sở: “Ta sẽ phái người đi truyền, phái người đi truyền.”
Nói xong, lão Diêu cũng không dám nhiều lời, lập tức chuồn khỏi.
“Lão già này, càng già càng gian xảo, khắp nơi nói giúp cho đám chó săn An quận vương, chắc là đã nhận rất nhiều tiền của đám chó săn An quận vương kia.” Long Xương đại đế không hề kiêng dè chửi bới, quay đầu lại nói với Ngô Chí Hành, Ngô Tuyết Ngưng: “Bảo Khang quận vương nhà các ngươi học tập vào, lão Diêu là thân tín của trẫm, thời khắc mấu chốt tùy tiện chêm dầu vào lửa là có thể khiến hắn nhận được lợi ích vô tận.”
Ngô Chí Hành toát mồ hôi lạnh.
Tuy đạo lý là đạo lý như vậy nhưng bệ hạ người là đại đế, nói lời như vậy có hợp không?
Cơ hội hắn tiếp xúc với đại đế khá ít, đa số đều trong trường hợp chính thức, cho tới nay ấn tượng đại đế cho hắn đều là đoan chính uy nghiêm, nhất thời thật sự có hơi không thích hợp lắm.
Ngược lại Ngô Tuyết Ngưng cong khóe miệng, không cho là thế.
Một là, nàng đã sớm quen với tính cách của lão tổ tông, hai là quan hệ giữa nàng và Khang quận vương cũng không thân cận, liên quan gì tới nàng?
“An Nghiệp, đám chó săn mà bệ hạ nói là ai?” Vương Anh Tuyền chau cặp mày thanh tú, thoáng cảm nhận được dường như Long Xương đại đế đang ẩn dụ.
Có điều, suy cho cùng nàng cũng là người gan to bằng trời, lại tùy tiện quen rồi, ăn đồ ăn ngon do các hoạn quan bưng lên, lực chú ý của nàng bất tri bất giác chuyển dịch, tinh thàn cũng thả lỏng hơn nhiều.
Còn chưa nói được hai câu, nàng gặm đồ ăn như chân gà to nói thầm với Vương An Nghiệp: “Ta nghe mà cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng. An Nghiệp, chân chim loan ngâm ớt này ngon lắm.”
“Cái này…” Vương An Nghiệp cười ngượng nhỏ giọng nói: “Ăn chân gà của người đi, trước mặt bệ hạ phải kính nể, cẩn hành cẩn ngôn.”
“Chân chim loan này có gì ngon? Chân to như thế gặm không ra bao nhiêu cân thịt. Vẫn là thịt khô ngon.” Tâm thái của Vương Ly Lung cũng buông lỏng.
Nàng dùng nanh rồng chi chít cắn xé từng miếng thịt Mật Trấp Ngưu khô, còn tiện tay chia cho An Nghiệp một chút: “An Nghiệp ngươi nên ăn nhiều thịt chút, thân thể của ngươi quá gầy yếu, thế này đánh nhau không có sức. Ngươi không nghe Ngô Tuyết Ngưng kia chê ngươi không đủ đô sao?”
“Ly Lung cô cô, An Nghiệp đã bắt đầu phát tướng rồi, mấy năm nay, thân thể sẽ lớn nhanh, cho nên người an tâm đi.” Vương Anh Tuyền giải thích giúp.
Một giọt, hai giọt, ba giọt mồ hôi lạnh không ngừng lăn từ trên trán Vương An Nghiệp xuống. Mặt của hắn đã đỏ rồi, ngại ngùng hận không thể tìm cái lỗ chui vào.
Anh Tuyền cô cô, ta thật sự cảm ơn lời giải thích của người…Đợi đã, sao người biết?