Chương 1366: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1366: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (2)

“Vâng, lão tổ tông.” Ngô Tuyết Ngưng ngoan ngoãn đáp: “Ta đều nghe theo người.”

“Khá, vẫn là Tuyết Ngưng nhà ta ngoan.” Long Xương đại đế hài lòng gật đầu, sau đó lại mang ánh mắt tra xét Vương Anh Nghiệp: “Không được không được, trẫm phải kiểm tra tiểu tử thối ngươi, nếu ngươi bên ngoài tô son nạm ngọc, bên trong thối rửa, trẫm tuyệt đối không thể gả Ức La băng tuyết thông minh cho một bao cỏ.”

“Ang…bệ hạ.” Vương An Nghiệp hành lễ nói: “Người muốn kiểm tra An Nghiệp, An Nghiệp chỉ đành tuân mệnh. Chỉ là trước đây nghe nói Ly Từ cô nãi nãi gửi tới mấy con sói con, đã phá hỏng 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》của bệ hạ trên Vân Dao phi thuyền?”

Long Xương đại đế đen mặt, hài tử Vương An Nghiệp này có phải bị mất não rồi không? Thật là việc không nên nhắc cứ nhắc, ông ta khó khăn lắm mới dần thoát khỏi nỗi bi thương khi 《 Thần Triều Dư Huy Đồ》bị hỏng.

Hắn thì hay rồi, trước khi bị kiểm tra nhắc tới chuyện này, lẽ nào chê độ khó không đủ, tăng thêm chút niềm vui cho mình? long Xương đại đế trước giờ không phải người rộng lượng.

“Khởi bẩm bệ hạ, khi thái gia gia của An Nghiệp nói tới chuyện này, An Nghiệp vừa hay đã thu thập được mấy bức cổ họa. Trong đó cũng có một bức 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》, vì vậy An Nghiệp tự chủ trương, định đền cho bệ hạ, xin bệ hạ rộng lượng bỏ qua cho mấy con sói con kia.” Vương An Nghiệp nói, móc ra một cuộn tranh từ trong nhẫn trữ vật.

“Ngươi cũng có 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》?” Long Xương đại đế kinh ngạc, có điều lập tức cười phụt nói: “Tranh này danh khí cực lớn, hàng nhái không biết bao nhiêu mà kể. Bức tranh trẫm mua được kia chính là chân tích duy nhất sau khi hậu nhân Cơ thị đích thân giám định, những đồ nhái kia há có thể sánh. Bỏ đi bỏ đi, niệm tình ngươi có lòng, trẫm nhận.”

Khi nói lời này, Long Xương bệ hạ có hơi cụt hứng.

Lão Diêu tiến lên trước, mang 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》về, còn tiếc hận nhìn An Nghiệp, ngươi sớm không tặng muộn không tặng, khăng khăng tặng vào lúc này, hài tử này thật không có nhãn lực.

Quả nhiên, Long Xương đại đế nhận lấy Thần Triều Dư Huy Đồ liền đặt sang một bên, ngay cả nhìn cũng không có hứng.

“Nghe nói Vương thị Tộc Học các ngươi khí thế ngất trời, cũng không biết có mấy phần chân tài thực học.” Long Xương đại đế quét mắt nhìn các thanh niên ở đây, khóe miệng câu lên một ý cười xấu: “Nhân hôm nay đều ở đây, trẫm dứt khoát cùng kiểm tra các ngươi, xem xem Vương thị Tộc Học có mấy cần mấy lượng”

“Hả? Cùng kiểm tra?” Vương Anh Tuyền và Vương Ly Lung bất ngờ, đây là thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư điển hình. Nhất thời, ngay cả thịt khô chân chim loan cũng không ngon nữa.

Những người lớn này bị sao vậy? Người nào cũng muốn làm khó trẻ con, các nàng ngày ngày khổ sở ở Tộc Học cũng thôi. Ra ngoài kinh thành dạo chơi còn phải bị bệ hạ kiểm tra, thời này làm một đứa trẻ quá khổ.

Ngoài hai tiểu học tra Vương thị kia ra, sắc mặt của Ngô Tuyết Ngưng cũng không tốt, ánh mắt tránh né chột dạ, hiển nhiên cũng là học tra không an phận.

Nhưng đại đế ngay trước mặt muốn kiểm tra, ai dám nói không?

Lão Diêu ở bên cạnh thầm trợn mắt, trong lòng thấu tường, bệ hạ nào phải kiểm tra hài tử? Rõ ràng là mượn cớ phát huy, nhắm vào Vương Thủ Triết.

“Lão Diêu, lấy mấy bài thi cửu chương toán sơ cấp trong Hoàng Học tới đây. Nhớ kỹ, độ khó đừng cao quá, chúng ta đừng làm khó trẻ con.” Lúc Long Xương đại đế nói câu này, trong nội tâm lộ ra một cỗ ý cười khó mà che đậy.

Lão Diêu hiểu ý, lời bệ hạ phải nghe ngược lại. Có điều cuối cùng ông ta vẫn giữ lại mấy phần thiện ý, chọn một số bài thi có độ khó trung đẳng trong Tộc Học hoàng tộc tới.

Kể cả “hài tử” Ngô Chí Hành, năm người đã chia ra ngồi ngay ngắn, bút mực giấy trắng cũng đã sớm có hoạn quan mang lên. Để tránh gian lận, còn cố ý cách chúng ra rất xa, phía sau mỗi người có một hoạn quan nhìn chằm chằm.

Vương Anh Tuyền và Vương Ly Lung bị trận hình này dọa muốn khóc, vốn còn mong chép bài của Vương An Nghiệp, kết quả khiến người ta rất tuyệt vọng.

Hắc hắc, Long Xương đại đế cực kỳ hưởng thụ cục diện trước mắt, sau này dán thành tích kiểm tra của những hài tử này lên mặt Vương Thủ Triết, cười lạnh trào phúng hắn, Vương thị Tộc Học, ha ha, chỉ trình độ này?

Chút kỹ năng này của Vương Thủ Triết ngươi cũng dám nói ngắn bàn dài sau lưng trẫm? Sớm tắm rửa rồi mơ đi, còn tham gia cuộc chiến đế tử gì? Làm như mình giống cao nhân thế ngoại.

“Keng!”

Tiếng chuông bắt đầu thi vang lên.

Vương An Nghiệp không động bút trước mà cẩn thận kiểm tra một lượt đề thi, hắn chậm rãi nhìn từ đầu tới cuối, biểu cảm dần trở nên ngưng trọng mà nghi hoặc, đề thi này làm sao vậy? Mấy đề này…lại làm sao nữa?