Chương 1368: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1368: Chấn kinh! Đại đế lại nhắm vào Vương An Nghiệp? (4)

“Tạ bệ hạ.” Vương Ly Lung lộ ra biểu cảm đắc ý, bày ra dáng vẻ kiêu ngạo hóa ra ta cũng là học bá, xóa sạch xu thế suy sụp trước đó.

Ngoài ý muốn, đây chắc chắn là ngoài ý muốn.

Có lẽ Vương Ly Lung là người học giỏi nhất trong ba đứa nhóc Vương thị, Long Xương đại đế tự an ủi, lật xem bài thi tiếp theo.

“Chín, chín mươi tám điểm!” Điểm số sáng ngời kia đâm nhói mắt của Long Xương đại đế, cũng đâm nhói lòng ông ta.

Vừa nhìn tên, lại là Vương Anh Tuyền.

Lại là một đứa giả heo ăn thịt hổ, nha đầu rách này lại có thành tích học tập tốt như thế, hở tí lại bày ra khí chất “ta là học tra” làm gì? Đây rõ ràng là tội khi quân.

Trên gương mặt đau khổ của Long Xương đại đế, suốt ngày bắn chim lại bị chim mổ mù mắt.

“y da, còn sai hai điểm, ta thật là vẫn cẩu thả như xưa.” Vương Anh Tuyền tỏ ra tiếc hận, khó nén được vẻ đắc ý trong ánh mắt, giống như ném đi ánh nhìn khiêu khích với Ngô Tuyết Ngưng chỉ thi được sáu mươi lăm điểm.

Tuy Ngô Tuyết Ngưng căm phẫn nhưng lại không cách nào phản bác trước mặt con số tuyệt đối, chỉ đành nén giận quay đầu đi, không thấy thì lòng không đau.

Cứ như vậy, Vương Anh Tuyền càng thêm đắc ý, đáy lòng vô cùng vui sướng, cái này còn sướng ơn đánh nhau thắng nữa.

Chẳng trách những học bá trong Tộc Học kia, người nào cũng tâm cao khí ngạo, bình thường ánh mắt nhìn học tra đều lộ ra chút khinh thường của đấng bề trên. Bây giờ nàng đã hiểu tâm lý của học bá rồi.

“Anh Tuyền tiểu nha đầu, không ngờ ngươi giấu rất sâu đấy.” Cho dù Long Xương đại đế bất mãn không vui nhưng cũng sẽ không trút giận lên người trẻ con, bất đắc dĩ vung tay: “Thưởng, thưởng mười lăm vạn học bổng.”

Cuối cùng, Vương An Nghiệp khí độ trầm ổn vững vàng, chắc chắn sẽ không phải là học tra chứ? Hi vọng có đảo ngược.

Long Xương đại đế giở xem bài thi một cái, kỳ tích không xảy ra, điểm tối đa sáng chói đập vào mắt ông ta.

Đại đế gom bài thi lại, tức giận vung tay nói: “Thi cũng được, thưởng hai mươi vạn càn kim.”

Ba đứa nhóc Vương thị phát huy xuất chúng như vậy khiến ông ta có cảm giác bị hố. Vốn dĩ định cầm bài thi vui sướng đắc ý dán lên mặt Vương Thủ Triết, lên án, trào phúng hắn.

Kết quả! Lại bị ba bài thi này dán lên mặt mình.

“An Nghiệp tiểu tử ngươi, tuổi nhỏ không học đàng hoàng? Sao lại học giả heo ăn thịt hổ.” Long Xương đại đế hừ hừ oán giận, âm u nhìn Vương An Nghiệp: “Không thành thật.”

“Bệ hạ…” Vương An Nghiệp toát mồ hôi lạnh, chắp tay nói: “Sao lại nói vậy?”

“Khi ngươi vừa mới thi đã nói thế nào? Nói đề thi này có vấn đề.” Long Xương đại đế trừng mắt: “Ngươi đây là đang khinh trẫm.”

“Bệ hạ.” Vương An Nghiệp bất đắc dĩ nói: “Vốn dĩ ta muốn nói đề thi này quá dễ, liệu có phải cầm nhầm đề không?”

“Dễ?” Long Xương đại đế trừng mắt, xoay người nhìn lão Diêu.

“Bệ hạ, oan uổng.” Lão Diêu khóc la nói: “Tuy bài thi này không phải khó nhất nhưng cũng là độ khó trên trung đẳng trong môn toán ở độ tuổi này.”

Long Xương đại đế bán tin bán nghi nhìn Vương An Nghiệp nói: “An Nghiệp tiểu tử, ngươi đã nói đề thi này dễ. Vậy làm đề khó hơn, dám thử không?”

“Bệ hạ…” Lão Diêu khuyên, tựa như có cảm giác nhìn thấy kết cục bệ hạ đối phó với năm sói con.

“Bệ hạ, thử thì cũng không sao, thi không tốt thì ngài đừng trách ta.” Vương An Nghiệp ngoan ngoãn đáp.

“Được, tăng mạnh độ khó.” Long Xương đại đế vung tay, bắt đầu vòng thứ hai.

Độ khó của vòng thứ hai này quả nhiên lớn hơn nhiều, ngay cả tiểu “học bá” như Vương Ly Lung cũng chỉ được hai mươi điểm mà Vương Anh Tuyền cũng chỉ miễn cưỡng đủ tiêu chuẩn.

Còn học tra tra Ngô Tuyết Ngưng kia chỉ thi được tám điểm, mà Ngô Chí Hành lại thi được tám mươi.

Độ khó này đã gần với độ khó bình thường của Tộc Học Vương thị, tất cả đều hiện nguyên hình.

Chỉ có Vương An Nghiệp, tiếp tục dán một bài thi điểm tối đa lên mặt của Long Xương đại đế.

Quả nhiên, chỉ có độ khó mới có thể phân ra ai mới là học bá thật sự.

Tất cả mọi người đều chấn kinh mà sùng bái nhìn Vương An Nghiệp, Vương An Nghiệp vẫn duy trì dáng vẻ bình tĩnh.

“Tốt tốt, An Nghiệp tiểu tử học hành không tệ, xem như miễn cưỡng xứng với Ức La nhà ta.” Long Xương đại đế dù trên mặt đã đau bỏng rát nhưng lại giống như dân cờ bạc thua đỏ mắt, cười híp mắt nói: “An Nghiệp à, còn có một bài thi cuối cùng, ngươi dám thử thách không?”

“Bệ hạ…bài thi đó…” Lão Diêu không dằn lòng được.

“Ngậm miệng.” Long Xương đại đế trừng ông ta, sau đó cười nói: “An Nghiệp à, bài thi cuối cùng này quả thực có hơi khó, đó là bài thi đào ra từ trong di tích Thần Vũ hoàng triều, nếu ngươi không dám cũng không sao.”

“Nếu ngươi có thể lấy thêm một bài đạt điểm tuyệt đối, trẫm sẽ đồng ý một điều kiện của ngươi. Chỉ cần điều kiện không quá đáng quá, trẫm đều có thể đáp ứng ngươi.”