Chương 1372: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1372: Đại đế vs khí vận chi tử! Thất bại thảm hại (3)

Chỉ thấy trên mặt nhẫn trữ vật kia phù khắc một con hung thú tì hưu, trông có vẻ cực kỳ linh động, giống như vật sống, ánh mắt hung thần ác sát trừng mỗi một người.

Linh bảo Thần Thông rất hiếm, nhẫn trữ vật cấp linh bảo Thần Thông lại càng hiếm, Long Xương đế tự đắc như vậy cũng không phải không có lý do.

Thế nhưng, nghe thấy lời nói của Long Xương đại đế, An Nghiệp còn chưa phản ứng gì, Vô Lượng Bảo Giới trên tay hắn đã bất cam rồi.

“Này này, ngươi xem thường ai chứ?” Khí Linh tiểu tỷ tỷ của Vô Lượng Bảo Giới không nhịn được kêu gào lên: “Tuy ngươi là đại đế nhưng cũng không thể xem thường An Nghiệp nhà chúng ta chứ?”

“Đây, đây, đây…” Long Xương đại đế suýt chút rơi tròng mắt ra ngoài: “Nhẫn trữ vật cấp linh bảo Thần Thông?”

Chẳng những đại đế kinh ngạc, ngay cả lão Diêu cũng một mặt hoang mang.

Đây là trò đùa nhỏ, tiểu tử Vương An Nghiệp này lại có nhẫn trữ vật đẳng cấp này?

Loại nhẫn trữ vật này, cả hoàng thất cũng chỉ có ba cái. Một cái trên tay đại đế, một cái ở chiến trường ngoại vực làm trang bị chiến thuật sử dụng, cái còn lại trên tay Đức Hinh thân vương.

Nhẫn trữ vật cấp Linh Bảo thần thông khác với trang vị vũ khí linh bảo Thần Thông đồng đẳng cấp. Trang bị vũ khí linh bảo Thần Thông đối với Thần Thông chân nhân mà nói là rất cần, có hay không có ảnh hưởng tới lực chiến đấu rất lớn, cho nên cường giả Thần Thông cảnh bình thường cho dù phải đập nồi bán sắc cũng sẽ nghĩ cách có được một cái.

Mà nhẫn trữ vật, kém một cấp độ cũng “ảnh hưởng không lớn”.

Đây giống như là một tu sĩ Linh Đài cảnh, linh khí đầu tiên mua thông thường không phải là vũ khí thì chính là linh khí tính phòng ngự. Ai lại đi mua một chiếc nhẫn trữ vật đeo trong tình huống không có vũ khí?

Cũng do vậy, nhẫn trữ vật cấp linh bảo Thần Thông không phải nhu yếu phẩm, thường sẽ càng hiếm.

Vật do hiếm mà quý, giá cả sẽ “vèo vèo vèo” tăng cao.

“…”

Ngô Chí Hành và Ngô Tuyết Ngưng ở một bên cũng trợn mắt há mồm nhìn Vương An Nghiệp.

Tiểu tử này có một món vũ khí cấp linh bảo Thần Thông đã cực kỳ vượt ngoài dự liệu của người khác rồi. Nhưng hắn còn có nhẫn trữ vật? Thế này cũng quá giàu rồi nhỉ?

Đây mới là hài tử mười hai tuổi…

Khi mọi người trợn mắt há mồm, bầu không khí an tĩnh một cách quỷ dị, Vô Lượng Bảo Giới tiểu tỷ tỷ vẫn đang tiếp tục gào thét: “Còn nữa, cái gì mà An Nghiệp nhà chúng ta còn nhỏ, không điều khiển được linh bảo Thần Thông? Cái gì mà nước của linh bảo Thần Thông rất sâu? An Nghiệp, tỷ tỷ hỏi ngươi, nước của tỷ tỷ sâu sao? Ngươi không điều khiển được tỷ tỷ sao?”

“Cái này…Nước của tỷ tỷ không sâu, An Nghiệp điều khiển được…” Vương An Nghiệp thành thật đáp: “Vô Lượng tỷ tỷ rất dễ nói chuyện.”

“Phải đó, chỉ cần An Nghiệp nhà chúng ta cần, cho dù là yêu cầu rất quá đáng, tỷ tỷ đều sẽ nghĩ cách đáp ứng ngươi.”

“Cảm ơn Vô Lượng tỷ tỷ.”

“Không khách khí, An Nghiệp đệ đệ, muaa…”

“Còn có vị đại đế kia, linh bảo Thần Thông mà ngươi ban tặng cho An Nghiệp cứ việc lấy ra, ta đảm bảo sẽ dạy dỗ nó ngoan ngoãn. Cho dù ta không được, còn có Vô Trần tiền bối…”

Long Xương đại đế sống tới mấy ngàn năm rồi, theo lý da mặt này đã dày bằng tường thành rồi nhưng lúc này lại cảm thấy da mặt nóng ran.

Hết cách, đợt này nối tiếp đợt kia vô hình vả mặt ông ta là một hài tử chỉ có mười hai tuổi!

“Vô Trần tiền bối là?”

Lão Diêu bên cạnh lại nhạy bén cảm thấy bất ổn, thấp giọng hỏi một câu.

“Diêu công công.” Ngô Chí Hành thấy tình hình không hay, cũng vội tiến lên nói: “Đó là Khí Linh tiền bối của vũ khí của An Nghiệp…”

“Cũng là linh bảo Thần Thông?” Mí mắt của lão Diêu giật giật.

“Ang…Không sai.” Ngô Chí Hành để tránh đại đế bị vả mặt lần nữa, vội giải thích: “Là một thanh linh kiếm Thần Thông rất lợi hại, Thiên Thu cũng chịu thiệt lớn.

Thiên Thu cũng chịu thiệt lớn?

Phải biết, kỳ thực Thiên Thu là linh bảo Thần Thông khá lợi hại, chỉ là miệng quá nát, cho nên mới không được chào đón lắm.

Đại đế và lão Diêu song song cạn lời.

Đó còn là một tiểu hài mười hai tuổi saogt;

Rốt cuộc hắn đã làm được như thế nào?

Lẽ nào Vương thị tập trung hết tài phú lên người hắn sao?

Chẳng trách hắn nghĩ tới nghĩ lui, cư nhiên nói không cần gì, không phải người ta giả bộ…là thật sự đã không thèm mấy bảo vật bình thường rồi.

Khen cho Long Xương đại đế còn cảm thấy bản thân rất hào phóng…

“Bệ hạ, xem thử tấm 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》 kia đi.” Lão Diêu thấp giọng nhắc nhở nói: “Nói không chừng…ài…”

Đây chính là tâm lý biến hóa điển hình. Người nghèo đeo đồng hồ thật, người khác đều tưởng giả. Người giàu đeo đồng hồ giả, người khác đều cho rằng đó là thật!

Một đứa nhóc mười hai tuổi lấy ra 《 Thần Triều Dư Huy Đồ》 , thái độ của đại đế thờ ơ cỡ nào, nhưng một đứa trẻ mười hai tuổi có hai linh bảo Thần Thông, ngay cả bảo vật ngàn vạn cũng không thèm lấy ra 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》 sẽ khiến người ta suy nghĩ.