Chương 1410: Bao hết nhiệt độ! Tiên chủ định kế khuấy đảo phong vân (3)
Vốn dĩ rừng Bích Ngọc Linh Trúc trong phương viên này sinh trưởng hàng trăm cây trúc, vì trồng tới nay chưa tới mấy chục năm, sắc trạch vẫn còn ngây ngô non nớt không có công dụng quá nhiều.
Nhưng sau khi được Vương Thủ Triết rảnh rỗi chăm sóc sơ qua, bây giờ đã tươi xanh, chất địa óng ánh như giọt nước, tựa hồ từ nữ đồng non nớt nhanh chóng trưởng thành thành thiếu phụ thành thục ướt át.
Một trận gió mát thổi qua, Bích Ngọc Linh Trúc trưởng thành kêu loạt soạt, đung đưa, từng lá trúc như cái trâm ngọc bích rụng xuống, lá trúc này cũng bện chút thủ công nghệ phẩm, sắc trạch linh động mà lâu năm không hỏng.
Trong khe hở rừng trúc, đã có nhiều búp măng non lộ ra vài đầu nhọn, tụa như tiến vào kỳ nhân giống. Người làm vườn và bộc nhân trong viện cẩn thận dè dặt quơ cuốc, đào linh duẫn (măng) tươi mới.
Đây là nguyên liệu nấu ăn thượng hạng, bất luận là dùng đẻ hầm thịt hay là sào với dưa muối đều vô cùng thơm ngon.
Dưới Bích Ngọc Trúc lâm.
Bên một hồ nước nở rộ hoa sen, bày ra một tấm kỳ thạch điêu khắc đánh bóng thành bàn cờ, bề mặt bàn cờ thẳng dọc đan xen, hai bên đen trắng chằng chịt.
Vương Thủ Triết bạch bào rộng thùng thình cầm quân trắng, trên gương mặt vô cùng anh tuấn lộ vẻ bình tĩnh không gợn sóng, con ngươi thâm thúy như tinh không, điềm đạm mà tự nhiên.
Vương Thủ Triết trở nên thành thục cũng ngày càng lộ rõ mị lực của nam tử chín chắn, tựa như trích tiên hạ phàm, khí chất siêu nhiên.
Có điều, nam tử đối diện hắn cũng cực kỳ anh vũ thẳng tắp, tử bào trên người, đầu đội ngọc quan, cằm để râu ngắn già giặn, tướng mạo đường đường mà vô cùng uy nghiêm, hiển nhiên là đại nhân vật chấp chưởng một cán quyền lực.
Chỉ nói về tướng mạo, tìm không thấy mấy người trong quan trường Đại Càn có thể mạnh hơn hắn.
Ông ta cầm quân đen, sau khi suy nghĩ, “bộp” một tiếng hạ cờ, lộ ra ánh mắt tự tin nắm chắc phần thắng: “Thủ Triết trúng kế rồi, ban nãy quân cờ kia chỉ là mồi nhử.”
Vương Thủ Triết nhìn cục diện, nhìn ra đại thế đã qua, không có cơ hội xoay chuyển, tư thái tiêu sái buông cờ nói: “Trụ Huy lão tổ chơi cờ thâm sâu, tư duy cẩn mật, Thủ Triết bội phục bội phục.”
Vị nam tử chín chắn uy nghiêm chơi cờ cùng Vương Thủ Triết nghiễm nhiên chính là Thần Thông chủng thế hệ này của Định quốc công phủ, Vương Trụ Huy.
Chỉ là đừng thấy dáng vẻ uy nghiêm, quan uy hiển hách như vậy của ông ta nhưng trên thực tế chỉ là một chưởng lệnh tứ phẩm của Công Trình ty, còn là kiểu treo danh không có thực quyền
Có thể thấy Long Xương đại đế đương triều đã đàn áp và hà khắc với Định quốc công phủ cỡ nào.
“Ài..Thủ Triết ngươi thật là cái sọt cờ thối.” Gia chủ Vương Vũ Xương xem đấu cờ bên cạnh tỏ vẻ tiếc hận nói: “Ban nãy rõ ràng có hi vọng thắng, ngươi lại không nghe ta. Đi đi đi, sang bên cạnh đợi đi. Ván này ta thắng giúp ngươi, cho thúc ấy biết lợi hại.”
“Ha ha, Vũ Xương ngươi đừng có làm gia chủ mấy năm mà bắt đầu phiêu rồi.” Vương Trụ Huy vuốt râu ngắn, ánh mắt khinh miệt nhìn sang: “Đặt mã lại, để thúc của ngươi dạy ngươi làm người.”
Đám người Đại Càn Vương thị sống chung với Vương Thủ Triết lâu, bất tri bất giác cũng học được nhiều từ ngữ độc đáo.
Sức cờ của hai người dĩ nhiên dều lợi hại hơn Vương Thủ Triết, một ván chơi tới kinh tâm động phách, nhiều lần biến chuyển, cuối cùng vẫn là Vương Trụ Huy thắng nửa nước cờ, triển hiện ra phong thái gừng càng già càng cay.
Vương Thủ Triết nhìn tới nồng nhiệt, chỉ tiếc tâm tư hắn đều không đặt trên cờ đạo, lực cờ kém rất nhiều, cũng bị Tưởng Ngọc Tùng trong nhà ngược tới trăm ngàn ván.
Chính vào lúc này.
Một gia tướng Thiên Nhân cảnh vội vàng chạy tới: “Bẩm báo gia chủ, trưởng lão. Ty trưởng Tam Tài ty Mạnh Nguyên Bạch, chưởng lệnh Hình Luật ty Triệu Chí Tài, chưởng lệnh Giám Sát ty Trần Cảnh Hổ, dẫn một đám cao thủ tam ty tới phủ chúng ta, nói là muốn truy nã nghi phạm Thủ Triết gia chủ.”
“Truy nã nghi phạm? Còn là tam ty liên động.” Sắc mặt của Vương Trụ Huy và Vương Vũ Xương đại biến: “Nói là phạm tội gì không?”
“Không nói.” Gia tướng trả lời: “Bây giờ do Trụ Hoa lão tổ ra mặt, sắp xếp bọn họ ở trong sảnh tiếp khách.”
“Trụ Huy, Vũ Xương lão tổ.” Vương Thủ Triết lại phong đạm vân khinh nói: “Cùng đi xem xem, không phải là rõ rồi sao?”
Sau đó.
Một đám người sắc mặt ngưng trọng tới sảnh tiếp khách của chủ trạch, một đám vừa vào cửa đã nhìn thấy Vương Trụ Hoa đang chiêu đãi người của tam ty, để thăm dò tin tức, sắc mặt ít nhiều cũng có chút lấy lòng.
Bọn họ nhìn thấy đám người Vương Thủ Triết tới, ngay lập tức ánh mắt liền sáng quắc nhìn Vương Thủ Triết, trong vẻ mặt tựa như có ý bất thiện.
“Ha ha ha.” Vương Trụ Huy cười sảng lảng đi tới: “Trụ Huy diện kiến Mạnh ty trưởng, Triệu chưởng lệnh, Trần chưởng lệnh.” Ông ta cũng là chưởng lệnh của Công Trình ty, có điều thuộc kiểu chưởng lệnh không có thực quyền gì.