Chương 1415: Thánh tử! Đây chẳng phải thánh tử sao? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1415: Thánh tử! Đây chẳng phải thánh tử sao? (2)

Các thiếu niên trong kinh thành thường sẽ đọ sức, dĩ nhiên trong Vạn Hào Lâu cũng có lôi đài dùng để tỉ thí. Hai người một lời không hợp liền đưa lên lôi đài.

Thanh niên lớn tuổi hơn ở bên cạnh còn có Thượng Quan Vân Hồng có chút ngây người, không khỏi nhìn nhau.

Sau một canh giờ.

Vương An Nam mang một gương mặt có thêm vết kiếm, còn có y phục bị đánh tới tơi tả trở về Định quốc công phủ, trong tiểu viện của mình.

Vương An Nam mới xé y phục xuống, còn chưa kịp trị thương, cha hắn Vương Thất Đạt đã hay tin, hỏa tốc chạy tới.

“Tiểu tử ngươi, có phải lại gây họa bên ngoài rồi không?” Vương Thất Đạt gặp mặt là mắng bổ đầu một câu.

Vương An Nam nói rõ tình huống ra.

Cha nhà mình có tính khí gì, hắn còn không rõ nữa, hắn cũng không nghĩ có thể giấu được chuyện này, đồng thời mở miệng đã chuẩn bị sẵn tư thế bị cha mắng chửi một trận, thậm chí là tẩn một đợt.

Ngoài dự liệu, Vương Thất Đạt lại không hề trực tiếp mắng hắn mà hỏi một câu: “Thắng hay thua?”

“Thắng rồi.” Vương An Nam rầu rĩ đáp một tiếng: “ta đánh gãy chân của hắn rồi.”

“Gãy chân rồi?” Vương Thất Đạt nhướng mày, trên mặt lập tức lộ ra biểu cảm hận không rèn sắt thành thép: “Ngươi hạ thủ cũng quá nhẹ! Cơ hội tốt như vậy, cư nhiên chỉ đánh gãy chân của hắn là xong?”

Vương An Nam dần dần há to miệng, biểu cảm mờ mịt: “Cha, chẳng phải cha luôn phản đối ta đánh nhau sao?”

“Đây đâu phải cùng một chuyện? Trước đó là ngươi gây họa, nếu ta không hạ thủ nặng một chút, sao có bậc thang leo xuống trong nhà? Hơn nữa, vết thương ngươi bị cũng chỉ là trông có vẻ thê thảm, có lần nào thương gân động cốt đâu?” Vương Thất Đạt trợn mắt: “Lần này là Thủ Triết tứ gia gia chịu thiệt lớn, kẻ ngốc cũng có thể đoán được là Triệu thị ở sau lưng giở trò quỷ. Bây giờ đừng nói là ngươi đánh gãy một chân của Triệu Nguyên Địch, cho dù là đánh gãy ba chân của hắn, cũng có thể an ổn trôi qua. Không nhân lúc này đánh một trận dữ, sau này nào còn có cơ hội tốt như vậy nữa?”

Vương An Nam đã nghe tới đần mặt.

Hắn cảm thấy bản thân đã sống lớn từng này rồi, tựa hồ lần đầu tiên quen biết cha hắn, còn khuyến khích hắn đánh nhau.

Chuyện Vương thị buôn lậu thông địch dĩ nhiên cũng lan tới hoàng cung.

Hoàng cung.

Chuyết Chính Các.

Trên tấm bàn dày nặng cổ xưa, chất đầy tấu sớ, tấu sớ tụm năm tụm ba hình thành đối lập rõ rệt so với ngày trước.

Sắc mặt của Long Xương đại đế có chút âm trầm như nước, cảm xúc tựa như có chút áp lực nói không nên lời.

Những thứ này đều là tấu chương do quan viên, thế gia các cấp buộc tội Vương Thủ Triết, Trường Ninh Vương thị. Thậm chí còn có không ít tấu chương buộc tội Định quốc công phủ bao che tội phạm thông địch, ngăn cảm tam ty thi hành án, nên thu hồi tước vị quốc công, nói không chừng chủ mưu phía sau thông địch bán quốc chính là Định quốc công phủ.

Dựa theo nhiệt độ dưa lớn Vương thị thông địch hiện giờ, bị nhiều người vây lại phỉ báng dĩ nhiên là hợp tình hợp lý. Ngay cả hàng quán nhỏ bên đường, khi nói tới Trường Ninh Vương thị, Vương Thủ Triết, đều sẽ phun ra mấy bãi nước bọt để bày tỏ sự khinh thường đối với Vương thị.

Nhưng điều bất hợp lý là những tấu chương toàn là lời rác rưởi này lại thông qua xét duyệt của nội các, một cỗ tức giận đã dâng lên trong Chuyết Chính Các.

Dùng lời của thủ phụ nội các Triệu Hồng Bác để nói, vụ án này rất lớn, nhiều tấu chương đề cấp tới Định quốc công. Với quyền hạn của nội các, không thể nào đưa ra phán định đói với án kiện cấp độ này, chỉ có thể giao cho bệ hạ đích thân xử lý.

“Bệ hạ…” Lão Diêu đích thân bưng một chung trà tới, cười khanh khách nói: “Đây là 【 Tử Loa Đạo Trà 】đưa tới từ tiên đình vào lúc trước, có kỳ hiệu tĩnh tâm tư thần. Nếu người không muốn uống, ta có thể bưng cho An Nghiệp tiểu công tử, hài tử kia đang lớn tướng.” Vương An Nghiệp khiến người ta thích như thế, lão Diêu cũng bị bắt làm tù binh rồi.

Thông thường mà nói, thứ gọi là tiên trà thường đều là tên gọi chung đối với linh trà ưu chất mà thôi, tiên trà chân chính nào có dễ có như vậy? Mà Tử Loa Đạo Trà thì khác, trà này tới từ một cây Đạo Chủng Trà Thụ thập nhất giai, thường mấy mươi năm mới có thể sản xuất ra một đợt.

Giá cả cực kỳ đắc không nói, không phải là đại năng chân chính hay là người có quyền thế lực lớn, vốn không mua được. Cho dù trà này ở tiên đình cũng là thứ cực kỳ xa xỉ.

Tuy Long Xương đại đế không vui vẻ nhưng cũng sẽ không ngó lơ tiền, tức giận trừng lão Diêu một cái: “Lão già ngươi, lại giúp An Nghiệp ăn xén đồ của trẫm. Hắn mới có chút ét, uống đạo trà cái gì? Sau này ban cho hắn một lạng, không, thêm chút linh nhục cho hắn ăn, chính là bớt uống trà lúc phát tướng.”