Chương 1466: Đại triều hội! Thủ Triết ngươi hồ đồ à (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,686 lượt đọc

Chương 1466: Đại triều hội! Thủ Triết ngươi hồ đồ à (4)

Mà Đức Hinh thân vương cũng tựa như xóa hết ưu tư, long hành hổ bộ mặt mày rạng rỡ cười với các văn võ đại thần khắp nơi, hoặc là hàn huyên với các quận vương, thân vương khác, bày ra dáng vẻ đã nắm chắc phong vân toàn cuộc.

Vĩnh An thân vương lại khiêm tốn hơn nhiều, nụ cười hàm súc, khiêm tốn trò chuyện với người khác mà không mất đi khí độ hoàng gia.

Còn Khang quận vương thì biểu hiện rất gần gũi, phong độ ngời ngời, đối đãi với người ngang hàng khiến người ta như tắm gió xuân, đối đãi với trưởng bối thì kính nhường hữu lễ, một dáng vẻ chuẩn mực của chuẩn đế tử ưu tú.

Mọi người nói chuyện suốt dọc đường, đi thẳng vào Định Càn Điện.

Vào lúc này, Đức Thuận thân vương xuất hiện. Lần đại triều hội này, hình như Đức Thuận nhất mạch cũng dốc toàn lực ra, ngoài chuẩn đế tử An quận vương được chú ý, phía sau còn có chín vị quận vương.

Bọn họ đều là con cháu hậu duệ do Đức Thuận thân vương khai cành tản lá, dĩ nhiên đều là đích mạch đứng trên cùng một lập trường.

Nhất mạch Đức Thuận thân vương này, thực lực tổng thể cũng không yếu, gần như bằng với một thế gia Tam phẩm bình thường. Nhưng so với Đức Hinh thân vương nhất mạch, thanh thế lại yếu hơn rất nhiều.

Có điều khí thế của Đức Thuận thân vương lại không yếu, một dáng vẻ tinh thần quắc thước như cây già đón xuân, gặp ai cũng tán gẫu một hồi, trắng trợn mà không che giấu giúp đỡ An quận vương kéo quan hệ cầu chi viện.

“Hừ!” Ở gần đó, Đức Hinh thân vương bất mãn hừ lạnh một tiếng: “Lão già Đức Thuận này thât sự càng sống càng mặt dày, bổn thân vương xấu hổ thay.”

Vung tay áo, Đức Hinh thân vương kiêu ngạo dẫn đầu đám con cháu của ông ta bước vào Định Càn Điện.

Vừa tiến vào Định Càn Điện, mọi người liền im bặt, ai cũng tỏ ra trang trọng nghiêm nghị dựa theo phẩm cấp khác nhau, lần lượt đứng vào vị trí, đợi đại triều hội bắt đầu.

Nhân mã các lộ lục tục kéo tới.

Chẳng bao lâu, người nên thượng triều đều đã tới, đông đúc không dưới năm sáu trăm người.

Có điều trong Định Càn Điện rông rãi, không hề lộ vẻ chật hẹp gì.

Mọi người trang nghiêm chờ đợi, lại qua một khắc sau. Theo một tiếng ngân dài của lão Diêu: “Bệ hạ giá đáo.”

“Cung nghênh bệ hạ.” Người tham dự đại triều hội đồng loạt khom eo thi lễ, cao giọng rung trời. Trong thế giới Huyền Vũ này, quỳ lễ không phải chủ lưu.

Dưới sự chen chúc của nội vệ tinh nhuệ, Long Xương đại đế vững vàng đi vào trong Định Càn Điện, đi lên đế vị Thương Long, lão Diêu thì rập khuôn theo sau.

Khác với Hoa Hạ cổ đại, phần lớn đế ỷ không gọi là long ỷ, cũng không có trang trí hình rồng gì. Chẳng qua Đại Càn đại đế nhất mạch có chút đặc thù, huyết mạch chính của họ chính là Thương Long, vì vậy vẫn khá coi trọng Thương Long.

Có điều đại đế khác thì chưa chắc sẽ tôn long.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản, Lăng Hư đại đế là nhân vật gì? Hầu hết rồng đều không phải là đối thủ của họ, trên thế giới này chỉ có số ít lão tổ long mới có tư cách đối đầu với Long Xương đại đế.

Long Xương đại đế khác với dáng vẻ không chính thức bình thường ở Chuyết Chính Các, lúc này ông ấy mặc đế bào uy vũ, vẻ mặt nghiêm nghị mà lạnh lùng, ánh mắt bễ nghễ quét một lượt, một cỗ uy áp mênh mông vô hình bao phủ tất cả mọi người có mặt tại đây.

Tựa như đang tuyến bố tuy đại đế đã già nhưng vẫn là đại đế.

Cho tới khi ông ta ngồi lên đế ỷ, lúc này mới thuận tay vung lên: “Thôi, khai hội.”

Cỗ uy áp bá đạo kia mới tiêu tán trong vô hình.

Tiết tấu trước khi mở triều hội rõ là đơn giản.

Ngay sau đó liền có quan viên tiến lên bẩm tấu: “Bệ hạ, xuân năm nay thượng du An Giang liên tục đổ mưa, Thiên Phủ quận, Lĩnh Bắc quận, Lũng Tả quận, nhiều nơi chịu nạn nghiêm trọng, đặc biệt là Lĩnh Bắc quận…”

“Dựa theo lệ thường mà xử lý.” Long Xương đại đế xua tay định âm.

Sau một hồi bẩm tấu và xử lý, lại có một chuyện lớn được bẩm tấu lên, chúng triều thần tiến hành thảo luận, tranh cãi, thậm chí là công kích và mắng chửi qua lại, cuối cùng đại đế lại giải quyết.

Hễ là chuyện thảo luận trên đại triều hội đều không nhỏ, đã hình thành tranh nghị, lúc này mới cần do bệ hạ quyết định sau khi tranh luận trên đại triều hội.

Ngay cả quận thủ Thái Sử An Khang của Lũng Tả quận cũng nhân cơ hội hóng náo nhiệt: “Bệ hạ, đây là kế hoạch đại khai phá của Lũng Tả quận ta…” Chỉ đáng tiếc, lời của ông ta còn chưa nói xong đã bị Long Xương đại đế ngắt ngang: “Chuyện này gác lại sau, đợi trẫm rãnh rồi bàn.”

Vô cùng rõ ràng, đề án này đã bị Long Xương đại đế coi như “lợi khí” nhắm vào Vương Thủ Triết, chỉ cần Vương Thủ Triết ngươi thức thời mà ngoan ngoãn nghe lời, vậy trẫm cũng sẽ dễ nói chuyện.

Dù sao thì hôm nay sẽ gặp được Vương Thủ Triết rồi, dĩ nhiên ông ta không gấp.

Sau khi từ chối Thái Sử An Khang, Long Xương đại đế truyền âm với lão Diêu ở bên cạnh hỏi: “Đúng rồi, Vương Thủ Triết đâu?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right