Chương 1468: Đại triều hội! Thủ Triết ngươi hồ đồ à (6)
“Tự nhi, chuyện này giao cho ngươi toàn quyền xử lý, trong vòng ba tháng giao một phần kế hoạch tác chiến tỉ mỉ ra.” Trong con ngươi của Long Xương đại đế lóe lên quang mang nói: “Đến lúc đó, trẫm chắc chắn sẽ toàn lực ủng hộ kế hoạch khai thác và hành động quân sự lần này của ngươi.”
“Vâng, lão tổ tông.” Khang quận vương trầm ổn hữu độ hành lễ nhận lệnh nói: “Tự nhi tuyệt đối sẽ không cô phụ kỳ vọng của người.”
Trong con ngươi của ông ta cũng tràn ngập tự tin, chẳng những có tự tin chiến thắng chiến dịch này, cũng có tự tin giẫm chết An quận vương.
Cứ như vậy, dĩ nhiên Khang quận vương nhất mạch vô cùng vui sướng, mà người ủng hộ An quận vương nhất mạch cũng lo lắng, đại thế huy hoàng như vậy làm thế nào ngăn cản?
Một khi để Khang quận vương thành công, cho dù Hạo quận vương sống lại cũng khó mà đối đầu.
Long Xương đại đế vô cùng thích thú, lúc này nhớ tới một người biểu dương khác, Vương Thủ Triết. Ông ta lập tức huơ tay với lão Diêu, cười nói: “Tuyên Vương Thủ Triết yết kiến.”
Tâm thái vốn tưởng gặp được Vương Thủ Triết mà hưng phấn cũng bị kế hoạch quân sự Nam Cương làm nhạt đi nhiều, dù sao thì đó cũng là cái gai trong lòng ông ta nhiều năm.
“Tuyên Vương Thủ Triết yết kiến.” Lão Diêu quát một tiếng, âm thanh xa xa xuyên tới thiên điện.
Qua một lúc.
Vương Thủ Triết vẫn chưa xuất hiện mà “Tiểu Tường Tử” phu trách tuyên chỉ triệu kiến lại chột dạ chạy vào: “Khởi, khởi bẩm bệ hạ. Vương Thủ Triết kháng chỉ rồi!”
“Gì?”
Gương mặt khẽ cười của Long Xương đại đế cứng lại, dần dần lạnh đi: “Ngươi nói cái gì?”
“Bệ hạ, Vương Thủ Triết kháng chỉ, từ chối bệ hạ triệu kiến.” Tiểu Tường Tử lặp lại lần nữa.
Bỗng chốc, sắc mặt của Long Xương đại đế trở nên âm trầm, một cỗ tức giận của đại đế dâng trào lên. Hay cho ngươi Vương Thủ Triết, thật sự coi bản thân là thứ gì?
Bình thường ám thị ngươi, ngươi không quan tâm cũng thôi.
Hạ chỉ triệu kiến, ngươi lại dám kháng chỉ?
Đồng thời, Đức Hinh thân vương nhất mạch lập tức cảm thấy kinh hỉ ùa tới. Vốn dĩ còn tưởng vào thời khắc mấu chốt này, tên Vương Thủ Triết giảo hoạt như hồ ly kia sẽ làm ra hành động ác tâm nào đó.
Nhưng không ngờ, Vương Thủ Triết kia lại hồ đồ tìm đường chết như vậy, bệ hạ hạ chỉ triệu kiến mà hắn cũng dám kháng chỉ?
Hay hay hay, đây là được chiều sinh hư, tự hủy tường thành. Cả đời này của bệ hạ, một trong những việc ghét nhất chính là chiều quá sinh hư.
Mà người ủng hộ của Đức Thuận thân vương nhất mạch cũng bị chấn kinh, Vương Thủ Triết kia điên rồi sao? Nếu bản thân điên cũng thôi đi, há chẳng phải là liên lụy tới An quận vương luôn sao?
Vương Thủ Triết ơi Vương Thủ Triết, ngươi hồ đồ à.
Ngay cả Thái Sử An Khang xưa nay luôn ủng hộ Vương Thủ Triết cũng giật giật mí mắt, Thủ Triết ơi Thủ Triết, trước đó thỉnh ngươi lên kinh thành là để giải quyết vấn đề. Kết quả ngươi vừa tới đã bắt đầu ngồi lì trong nhà, mỗi lần gặp ngươi, ngươi đều nói không gấp không gấp, phía sau còn có thao tác.
Kết quả là đây?
Đây là thao tác thiên tài gì, ngay cả đại đế triệu kiến cũng dám cự tuyệt…
“Bệ hạ.” Đức Thuận thân vương bước lên trước một bước, giải thích: “Xưa nay kỳ tái nhiều bệnh lạ, Thủ Triết chính là kỳ tài bất thế, hắn không tới, có lẽ là có nỗi khổ tâm gì đó thì sao?”
“Có nỗi khổ tâm gì? Rõ ràng là trong lòng căm ghét bệ hạ không chịu phê kế hoạch cải cách mới Lũng Tả quận, rõ ràng là căm ghét bệ hạ không chống lưng cho hắn lúc tam ty tra thuế.” Đức Hinh thân vương quở trách nói: “Kẻ không coi trọng đế vương, lòng dạ chật hẹp này có tác dụng gì?”
Sau đó, Đức Hinh thân vương và Đức Thuận thân vương đều là lão quỷ mặt dày, cãi nhau trong Định Càn Điện, thậm chí còn xắn tay áo, bày ra dáng vẻ không phục thì ra ngoài đánh nhau.
Long Xương đại đế thấy vậy cũng đau đầu, khi còn trẻ, hai tên Đức Hinh và Đức Thuận này cũng tính là thiên chi kiêu tử, là một trong những phụ tá đắc lực khi ông ta chinh chiến khắp nơi.
Khi đó quan hệ của bọn họ còn rất vững, chỉ là sau này xảy ra vài mâu thuẫn liền không hợp, vẫn luôn chống đối lẫn nhau, cả ngày cãi vã. Sau đó, Đức Thuận thân vương đã tới bờ Tây Hải ẩn cư trong lúc nóng giận, không còn màng tới chuyện quân chính trong triều nữa.
Cho tới hôm nay, Long Xương đại đế như có cảm giác đau đầu khi trở về quá khứ, trong một đám thân vương, chỉ có hai người họ là gây sự dữ nhất.
“Được rồi, im lặng.” Sắc mặt Long Xương đại đế âm hàn như băng.
Ngay sau đó, trong Định Càn Điện yên lặng hẳn.
Suy cho cùng Long Xương là đại đế, cả đời đã sống hơn ba ngàn mấy trăm năm, sóng to gió lớn gì chưa từng chứng kiến.
Ông ta lập tức đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Tiểu Tường Tử hỏi: “Ngươi có biết tại sao Vương Thủ Triết kháng chỉ? Hắn nói gì?”