Chương 1470: Thủ Triết vén lật đại triều hội (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,967 lượt đọc

Chương 1470: Thủ Triết vén lật đại triều hội (2)

“Ồ? Trụ Huy có chuyện gấp gì bẩm tấu, nói ra nghe xem.” Long Xương đại đế vừa thấy là người của Định quốc công phủ, vốn theo thói quen sẽ quát lui xuống. Thế nhưng vừa nhớ tới hiện giờ chính là lúc phải nâng Vương thị cản Triệu thị, dĩ nhiên phải cho Vương Trụ Huy mặt mũi.

Huống hồ Vương Trụ Huy bây giờ đã không nhỏ nữa, phỏng chừng chưa bao lâu nữa sẽ bế quan, tìm cơ hội đột phá Thần Thông cảnh. Tới chừng đó, như thế nào thì cũng coi như là một trong những trụ cột của Đại Càn quốc.

“Bệ hạ, thần vừa mới nhìn thấy xung quanh có mấy đồng liêu, lúc Thủ Triết nhắc tới bổn phân thế gia nên nộp thuế đúng quy định lại tỏ vẻ trào phúng.” Sắc mặt Vương Trụ Huy căm phẫn bất bình nói: “Ngại tình cảm đồng liêu, thần không tiện nhắc tên.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của một đám đồng liêu xung quanh ông ta đại biến, nhao nhao thàm mắng Vương Trụ Huy vô sỉ ở trong lòng, thứ như biểu cảm này dĩ nhiên không thể lấy ra làm chứng..Nhưng hiện giờ đám người bọn họ vô hình trung đều bị ông ta nhỏ thuốc mắt.

Long Xương đại đế cũng hơi đơ mặt, có chút thiếu kiên nhẫn nói: “Trụ Huy ngươi muốn buộc tội thì viết tấu chương, có điều phải có chút bằng chứng mới được.”

“Quả nhiên, Thủ Triết nói đúng, ngay cả bệ hạ cũng không để tâm sao?” Vương Trụ Huy bày ra bộ dáng chấn kinh mà xót xa: “Chẳng trách thế giới này, thế gia lớn nhỏ đều cho rằng trốn thuế lậu thuế chính là chuyện hết sức bình thường. Hôm nay Trương Tam hôi một chút, ngày may Lý Tứ trộm một đợt, lâu dần tình trạng đất nước xấu đi, bệ hạ, người không thể cứ ung dung mãi được.”

Long Xương đại đế đen mặt, trẫm khi nào nói thế gia trốn thuế là bình thường? Chiêu ụp mũ này của ngươi thật sự rất quen mắt, lẽ nào lại là Vương Thủ Triết dạy?

“Vương Trụ Huy, trẫm đương nhiên sẽ không cho rằng thế gia trốn thuế lậu thuế là đúng, càng sẽ không dung túng.” Long Xương đại đế hơi tức giận nói, khó khăn lắm mới muốn nâng Định quốc công phủ lên nhưng không ngờ lòng tốt bị chó ăn mất rồi.

“Vậy nói như vậy là ty trưởng Mạnh Nguyên Bạch của Tam Tài ty không làm tròn bổn phận rồi.” Vương Trụ Huy lập tức chỉ mũi nhọn về phía Mạnh Nguyên Bạch.

“Ta…%#*…” Mạnh Nguyên Bạch chưa từng hé răng, mí mắt giật giật, vội vàng cao giọng nói: “Bệ hạ, oan uổng quá. Nguyên Bạch từ sau khi chấp chưởng Tam Tài ty, xưa giờ luôn tận lòng tận sức.”

“Đã tận lòng tận sức, vậy tại sao thế gia thiên hạ trốn thuệ lậu thuế nghiêm trọng như thế? Thậm chí nghiêm trọng tới mức mỗi thế gia đều cảm thấy trốn chút lậu chút, chỉ cần không quá đáng đều không sao? Phong khí như vậy, chẳng phải là lỗi của Tam Tài ty ngươi sao?” Vương Trụ Huy lời nghiêm nghĩa chính, giống như một đại pháo nổ ầm Mạnh Nguyên Bạch.

Trong lòng Mạnh Nguyên Bạch rục rịch, thầm nói không ổn.

Vương Thủ Triết vừa mượn tay của ông ta, bức ông ta một đạo đâm An quốc công phủ chết khiếp, hiện giờ ông ta vẫn còn kinh hồn chưa bình tĩnh lại, sợ hãi vô cùng, tương lai không biết nên đối mặt với Triệu thị như thế nào, đối mặt với ân công Triệu Hồng Bác ra sao.

Nhưng không ngờ, ông ta lại thảm tới mức này, Vương thị còn chưa chịu tha cho ông ta sao? Vương Thủ Triết là đang báo thù, báo thù rất lộ liễu, báo thù ông ta làm khó Vương thị.

“Bệ hạ, thần oan uổng.” Mạnh Nguyên Bạch vội kêu oan với Long Xương đại đế: “Thế gia trốn thuế lậu thuế chính là thói tật từ xưa tới nay, đây không phải là thần không tròn chức trách, mong bệ hạ minh giám.” Thế gia trường kỳ có thói quen trốn thuế lậu thuế, đây không phải là chuyện hiểu rõ nhưng không nói, tâm biết bụng hiểu sao?

“y dô, lời này của Mạnh đại nhân không đúng rồi.” Vương Trụ Huy châm biếm nói: “Lẽ nào trước đó ngài tra thuế Trường Ninh Vương thị là làm giả sao? Hay là nói Trường Ninh Vương thị tồn tại trốn thuế lậu thuế, ngươi lại nói dối bọn họ nộp thuế sạch sẽ, chính là tấm gương nộp thuế của thế gia? Mạnh đại nhân, ngươi đây là tội khi quân.”

Khi quân em gái ngươi.

Mạnh Nguyên Bạch mắng chửi trong lòng, trán không ngừng toát mồ hôi lạnh, dự cảm không may trong lòng ngày càng lớn, nhưng chỉ có thể kêu oan: “Bệ hạ, thần oan uổng. Trường Ninh Vương thị quả thực không có bất cứ vấn đề gì về việc nộp thuế, tất cả báo cáo và khoản mục đều có hồ sơ lưu giữ, bệ hạ lúc nào cũng có thể phái người tra xem.”

“Mạnh đại nhân, xin lỗi xin lỗi, là Trụ Huy trách oan ngươi.” Vương Trụ Huy vội chắp tay xin lỗi: “Năng lực xử án của Mạnh đại nhân quả thực lợi hại, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã có thể kết án 【 Trường Ninh Vương thị trốn thuế lậu thuế 】 và án 【An quốc công phủ buôn lậu thông địch phản quốc 】 , có thể nói là sấm rền gió cuốn, thủ đoạn thông thiên.”

“Vương Trụ Huy, chú ý từ ngữ của ngươi.” Triệu Chí Tài của Triệu thị nhảy ra tức giận nói: “Là 【án Triệu Chí Khôn buôn lậu thông địch 】, đây là hành vi cá nhân của ông ấy, không liên quan tới An quốc công phủ, không dính dáng tới phản quốc.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right