Chương 1482: Giải quyết tận gốc! Hất bàn (6)
Đồng thời, trong Chuyết Chính Các.
Long Xương đại đế không nhàn hạ nằm trên ghế dựa như thường ngày, bảo lão Diêu xoa vai cho ông ta, mà là đang ngồi trên ghế thái sư phía sau bàn.
Lão Diêu cũng cung kính cầm phất phần đứng phía sau ông ta, cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc, cố gắng giảm đi cảm giác tồn tại.
Mà trên bàn sách trước mặt Long Xương đại đế, chất đầy tấu chương lần nữa.
Theo lý thì những tấu chương này đều phải xử lý trong nội các. Nhưng những tấu sớ này đều là buộc tội và phê bình thủ phụ nội các Dần Đạt lão tổ cùng với Đức Thuận thân vương, An quận vương.
Còn có rất nhiều tấu sớ đều đang tố cáo hoàng tộc và một số thế gia đại phiệt trốn thuế lậu thuế và đủ các chuyện xấu.
Nội các không tiện xử lý, chỉ có thể giao quyền phê duyệt cho Long Xương đại đế.
Đồng thời, Mạnh Nguyên Bạch cũng đầm đìa mồ hôi đứng đối dienj bàn đại đế, cúi đầu rũ mắt, vẻ mặt căng thẳng chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Ngay cả năm con sói con bình thường ầm ĩ, lúc này cũng ngoan ngoãn co ro trong góc, không nhốn nháo với Long Xương đại đế, làm nũng đòi đồ ăn như thường ngày.
Trong cả Chuyết Chính Các đều lan tràn một bầu không khí căng thẳng.
“Hoang đường, quá hoang đường.” Long Xương đại đế đập bàn, tức giận quát: “Không ngờ trong hoàng tộc chúng ta lại có nhiều sâu mọt như vậy. Trẫm vốn tưởng cũng chỉ là Đức Hinh thân vương nhất mạch quá đáng một chút. Những người khác ít nhất không thối nát như thế.”
“Nhưng không ngờ, Đức Hinh và Khang quận vương so với những hoàng tộc khác, có thể nói là tấm gương nộp thuế!
Thật sự là không tra không biết, vừa tra ra liền hú vía một phen.
Độ thối nát về thế cục nộp thuế ở Đại Càn đã vượt xa với dự tính của Long Xương đại đế.
Đặc biệt là nội bộ hoàng tộc, nhwuxng hoàng tộc kín kẽ, bình thường rất khiêm tốn kia lại sẽ giở mánh khóe che giấu từng trang viên như vậy, giống như chuyện này đã thành lệ thường. Nghiêm trọng hơn, cuối cùng ngược lại lấy khoản nhỏ báo thuế, che giấu khoản lớn.
Ngoài việc trốn thuế lậu thuế, còn có rất nhiều chuyện tồi tệ bẩn thỉu, cũng bị lôi ra từng cái một.
Ví dụ như có một quận vương lại giam cầm một lượng lớn nam nữ bình dân, bắt bọn họ không ngừng sinh sản hậu duệ, tiểu hài được sinh ra tẩy não, sau khi trưởng thành sử dụng làm nô lệ.
Chuyện ghê tởm như vậy khiến Long Xương đại đế sinh ra một cảm giác “mấy ngàn năm qua đã uổng công làm đại đế rồi”.
Lẽ nào thật sự sắp bị những lời vọng ngôn thầm kín kia của Vương Thủ Triết nói trúng rồi.
“Bệ hạ, cả đời thích chinh chiến, không kiên nhẫn xây dựng nội chính, có hiềm nghi thích đao to búa lớn”?
“Bệ hạ, đây là có người cố tình ở phía sau thao tác, ý đồ khuấy đục nước.” Lão Diêu nhỏ giọng nhắc nhở.
“Trẫm nhìn ra được.” Long Xương đại đế lạnh giọng nói: “Khang quận vương đã cúi đầu nhận sai, sau đó lại moi từng chuyện ra, ngược lại chứng tỏ hắn giống như cũng không hẳn là quá xấu. Không thể không thừa nhận, phản ứng này rất nhanh nhạy, quả thực rất có thể chế tạo cơ hội xuất sắc ngoài mong đợi.”
“Trước đó, trẫm đã coi thường Khang quận vương rồi. Chỉ đáng tiếc, tiểu tử Minh Viễn kia không nghe khuyên, trước đây trẫm nói với hắn phải học tâm thuật đế hoàng, chứ không phải một mực giống như đầu gỗ.”
“Giờ thì hay rồi, hiện giờ nếu các tông thân phải chọn ra một người từ trong Khang quận vương và An quận vương, có lẽ bọn họ đều sẽ chọn Khang quận vương. Lòng người mà, lòng người!”
“Cũng được, cứ cho Minh Viễn và tên Vương Thủ Triết kia chịu thiệt một lần, cho bọn họ một bài học sinh động. Cải cách, không phải là cải cách như thế.”
Thật sự muốn cải cách, ông ta đã cải từ tám trăm năm rồi, nào sẽ kéo lê tới bây giờ?
“Vương Thủ Triết này thông minh, thủ đoạn cũng nhiều. Chỉ đáng tiếc, chiêu này của hắn ngược lại phản hiệu quả, đắc tội quá nhiều người, ngược lại giúp Khang quận vương ‘thắng được lòng người’. Sau này trẫm rãnh, có thể chỉ điểm cho hắn, dùng kế phải suy nghĩ tới hai người nhân tính.”
Khi Long Xương đại đế từng câu từng chữ bình luận về Vương Thủ Triết và An quận vương, Mạnh Nguyên Bạch đột nhiên nói: “Bệ hạ, về Khang quận vương, khi thần đang tra thuế, tra ra một chuyện cổ quái. Thần không dám chắc chắn, chỉ đành đưa tới ngự lãm, xin bệ hạ định đoạt.”
Nói xong, ông ta dâng lên một số bảng chứng cứ.
Long Xương đại đế vừa nhìn, sắc mặt cũng dần ngưng trọng: “Mạnh Nguyên Bạch, trọng điểm ngươi dùng bút đỏ khoanh lại rất rõ ràng. Ý của ngươi là Khang quận vương ngoài trốn thuế lậu thuế còn có một khoản lớn vào ra tư kim thần bí không rõ! Hơn nữa, tổng tư kim cùng với thời gian vào ra các mục có thể đối ứng được với các khoản mục khi tra án Triệu Chí Khôn buôn lậu thông địch…”
“Hồi bệ hạ, quả thực như vậy.” Mạnh Nguyên Bạch dõng dạc nói: “Để đề phòng sai sót, thần đặc biệt sai người kiểm tra mấy lần. Quả thực có nhiều tư kim thần kí đã vào ra trong âm thầm, thời gian cũng ăn khớp toàn bộ, hạng mục rõ ràng, không giả được.”