Chương 336: Tiểu thiên kiêu! Diễu võ dương oai (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,630 lượt đọc

Chương 336: Tiểu thiên kiêu! Diễu võ dương oai (1)

Chính giữa sân thí luyện, sao một đạo không gian rung chuyển.

Hình nộm yêu ma lại xuất hiện, khí thế vẫn đáng sợ như cũ, dáng vẻ vẫn dữ tợn như thế.

Không đợi nó có hành động gì, Vương Lạc Thu đã nhanh hơn một bước, nhào đến hình nộm yêu ma.

Động tác của nàng hung tợn trực tiếp, không chút hoa hòe, giống như là một nhân hình bạo long mở đầu mô thức săn bắn.

“Ầm” một chưởng.

Hình nộm yêu ma bất ngờ không kịp phòng bị, vội vã đỡ đòn, lại bị một chưởng đó đánh lui ba bốn mét, bước chân loạng choạng suýt đứng không vững.

“Lạc Thu lợi hại quá.”

Các tiểu bối của gia tộc vây xem đều kinh ngạc.

Con hình nộm yêu ma khiến bọn họ áp lực rất lớn giống như không thể chiến thắng lại trở nên “yếu đuối” đi nhiều khi nằm trong tay Vương Lạc Thu.

Toàn bộ quá trình chỉ có sức chống đỡ, bị đánh không ngừng lùi bước bịch bịch bịch hoặc là chất vật tránh né.

Cảnh tượng như vậy hệt như dáng vẻ của họ khi bị con hình nộm yêu ma đó đánh ban nãy.

Chỉ có điều bây giờ là Vương Lạc Thu đang đánh ép hình nộm yêu ma.

Nàng thế công giống như sóng dữ, kéo dài không ngừng, sóng sau xô sóng trước dồn dập.

Hai mươi chiêu, vẻn vẹn hai mươi chiêu.

Một hình nộm yêu ma trông có vẻ mạnh mẽ mà không thể đánh bại lại bị Vương Lạc Thu hạ khuỷu ta đấm vào lồng ngực, bay ra hai ba trượng rồi ngã nhào xuống đất, lồng ngực rạn nứt, giãy giụa mãi cũng không bò dậy được.

“Như con kiến.” Vương Lạc Thu nhếch môi, dáng vẻ chưa hết ý.

“Hay!” “Lạc Thu đánh hay.”

Các đồng bối đều hưng phấn reo lên.

Ngay cả các lão tổ cũng lộ ra vẻ kinh ngạc trong ánh mắt, đứa trẻ Lạc Thu này cũng quá đáng sợ rồi nhỉ? Năm xưa, bọn họ cũng lớn như Lạc Thu vậy nhưng không có bản lĩnh như này.

Ngay cả Lung Yên lão tổ cũng không khỏi gật đầu nói: “Đứa trẻ này lợi hại hơn ta năm xưa nhiều.”

Hồng Nho lão tổ cũng nói: “Lung Yên lão tổ, chúc mừng chúc mừng, Thiên Nhân chi lộ của đứa trẻ này đã hiện.”

Trong ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ khó tả. Nếu Đông Cảng Trần thị cũng có một đứa trẻ như thế này thì tốt rồi.

Sau đó liếc nhìn Trần Phương Kiệt, hài…

Nhìn thấy Lạc Thu biểu hiện tốt như vậy, Huyên Phù lão tổ cũng không khỏi kéo Liễu Nhược Lôi sang một bên, thao thao bất tuyệt răn dạy tiếp. Tỷ tỷ của ngươi là tuyệt đại thiên kiêu đã bị tiểu tử thối Vương Thủ Triết kia nuôi phế rồi.

Tương lai của Liễu thị đều dựa vào ngươi, ngươi nhất định phải cố gắng. Sau đó, bà còn hung hăng trừng mắt nhìn Vương Thủ Triết từ xa.

Vào lúc này, trên đài thí luyện.

“Chúc mừng ngươi thông qua thí luyện ngươi tên gì?”

“Vương Lạc Thu.”

“Rất tốt, Vương Lạc Thu. Ngươi đã thông qua cửa thứ nhất, có thể nhận được giải thưởng an ủi, tiền đề là phải tiếp nhận thân phận dân binh Thần Vũ hoàng triều.”

“Ta tiếp nhận.” Vương Lạc Thu chỉ hơi non nớt chứ không ngốc, phần thưởng đó là một viên Thiên Linh đan.

“Dân binh Vương Lạc Thu, ta xin đại diện Thần Vũ hoàng triều, đại diện Thần Vũ Quân ban tặng thân phận dân binh cho ngươi và phần thưởng một viên Đột Phá đan sơ cấp .”

Khí Linh nói xong, sau một trận dao động không gian nhỏ, trước mắt Vương Lạc Thu xuất hiện ra hai thứ. Một bình ngọc tinh xảo và một tấm lệnh bài màu đen.

Vương Lạc Thu vươn tay lấy phần thưởng, sau đó mở bình ra đưa cho Vương Thủ Triết xem thử: “Tứ ca ca, ngươi xem xem, đây là Thiên Linh đan sao? Sao Khí Linh lại nói 【 Đột Phá đan sơ cấp 】?”

Vương Thủ Triết cẩn thận quan sát, tâm tình kích động một phen nói: “Quả nhiên là Thiên Linh đan!” Phỏng chừng loại Thiên Linh đan này không hiếm ở thời kỳ Thần Vũ hoàng triều.

Tuy chưa từng hoài nghi những chuyện mà Lung Yên lão tổ trải qua nhưng chỉ có khi chân chính lấy được vật này, Vương Thủ Triết mới thật sự thở phào, xem ra trải qua hơn ngàn năm mà di tích này vẫn chưa hư hỏng.

Bây giờ, Vương thị rất giàu nhưng có thể có miễn phí một viên Thiên Linh đan giá trị hàng vạn, đương nhiên phải vui vẻ.

Các lão tổ và tiểu bối khác cũng đều kích động không thôi, tuy hình nộm yêu ma này rất khó đánh nhưng không phải không thể chiến thắng, huống ồ phần thưởng lại phong phú như vậy.

Một số thế gia mạt lưu cửu phẩm phải tích góp hơn mười năm mới góp ra được một viên Thiên Linh đan.

Ánh mắt của bọn họ lập tức nóng rực.

Chính vào lúc này, Khí Linh nói: “Dân binh Vương Lạc Thu, ngươi có muốn tiếp tục cửa thứ hai không?”

Khi Vương Lạc Thu chuẩn bị nói với Khí Linh nhưng lại bị Vương Thủ Triết ngăn lại: “Lạc Thu à, muội vừa đánh mệt rồi, nghỉ ngơi trước đã.”

Vương Lạc Thu tỏ ra mờ mịt: “Tứ ca ca, ta không mệt, cũng chỉ là làm nóng người mà thôi.”

Vương Thủ Triết trừng mắt: “Ta nói muội mệt tức là mệt.”

Vương Lạc Thu bất đắc dĩ trợn trắng mắt, được thôi, ta đánh không lại huynh, mệt hay không đều do huynh nói.

Sau đó, Vương Thủ Triết liền dò thám với Khí Linh: “Trước khi mở cửa thứ hai, muội ấy có thể nghỉ ngơi chứ?”

“Có thể nghỉ ngơi trị liệu nhưng không được quá một ngày.” Khí Linh thành thực trả lời, “Bằng không thì phải đợi một năm nữa rồi bắt đầu lại.”

“Vậy trong lúc muội ấy nghỉ ngơi, người khác có thể thí luyện không?”

“Không thể, trừ phi nàng chủ động rút khỏi thí luyện hoặc vượt qua một ngày không khiêu chiến cửa tiếp theo.”

“Được, vậy Lạc Thu của chúng ta nghỉ ngơi trước.” Vương Thủ Triết kéo Vương Lạc Thu sang bên cạnh, “Muội nghỉ ngơi cho tốt, bổ sung lại huyền khí tiêu tán ban nãy, tạm thời không được lên cửa thứ hai. Nếu không sẽ khấu trừ giá trị đóng góp của muội.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right