Chương 342: Hung mãnh! Xích Cổ Hỏa Thiềm (4)
Vương Ly Từ gỡ cái bọc to trên lưng nó xuống, bên trong là tất cả trang bị của nàng. Dáng vẻ chú tâm chế tạo chiến giáp toàn thân, cự chùy và trọng thuẫn .
Sau khi trang bị đầy đủ, Vương Ly Từ đã hóa thân thành chiến sĩ Trọng Giáp, nói với Khí Linh: “Ta, Vương Ly Từ, bắt đầu thí luyện.”
Nào ngờ.
Khí Linh trả lời nàng: “Dân thường, tên của ngươi chẳng có chút ý nghĩa gì cả. Như ngươi mong muốn, thí luyện đã được mở ra. Còn nữa, lão hổ không liên quan kia, xin hãy rời khỏi sân thí luyện.”
“Cái gì?” Vương Ly Từ hoảng hốt: “Dựa vào cái gì hả? Nha đầu Lạc Tĩnh có trùng tử, còn có thể dùng con cóc to lớn kia, tại sao chiến sủng của ta thì không được?”
Không đợi Khí Linh trả lời, trong không gian đã xảy ra chấn động, sau đó hình nộm Yêu Ma tấn công về phía nàng.
Cùng lúc đó, lão hổ Hoa Hoa to lớn bị một luồng năng lượng vô hình bọc lại, rồi ném ra khỏi đài thí luyện. Vẻ mặt nó ngơ ngác vô cùng.
Vương Ly Từ đáng thương, phải đơn độc đối mặt với hình nộm Yêu Ma hung ác kia, nước mắt cũng sắp rơi xuống đến nơi.
Ly Từ đại tiểu thư ta đây, đã bao lâu rồi chưa chiến đấu một mình nhỉ?
“Khí Linh! Ta… $#$”
…
…
Trong lòng Vương Ly Từ tràn đầy bi thương
Những năm gần đây, mỗi lần đánh nhau, nàng chỉ mặc trọng giáp, ra sân cho có mặt vậy thôi, đơn vị chiến đấu chủ yếu vẫn là đại lão hổ Hoa hoa.
Vậy mà không ngờ Khí Linh lại truyền lệnh tống Hoa Hoa ra ngoài.
Chuyện này khiến nàng sao có thể chịu nổi được đây?
Nhưng nàng không kịp nghĩ nhiều, bởi vì con hình nộm Yêu Ma hung ác kia đã lao đến tấn công. Nó hung hăng tung móng vuốt sắc bén về phía nàng, dường như mang theo sức nặng ngàn cân, phát ra tiếng xé gió rít gào bên tai.
Giờ khắc này, Vương Ly Từ sợ hãi đến cực điểm.
Nàng vội vàng giơ cao trọng thuẫn, điên cuồng rót huyền khí vào trong nó, nhằm tăng thêm sức phòng hộ của tấm chắn.
“Keng!” Một tiếng vang thật lớn cất lên.
Một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Thân hình Vương Ly Từ không sứt mẻ chút nào, mà ngược lại hình nộm Yêu Ma kia thì bị gãy lìa hai móng vuốt.
“Gừ!”
Hình như hình nộm Yêu Ma đã nổi giận. Sau khi gầm thét một tiếng, nó đột nhiên đánh về phía Vương Ly Từ.
Nó cao hơn hai thước, nặng phải hơn ba trăm cân, cứ như thế hung hăng đâm thẳng vào trên thân trọng thuẫn.
“Rầm!”
Nào ngờ.
Cơ thể Vương Ly Từ chỉ thoáng lung lay một chút.
Ngược lại hình nộm Yêu Ma đã bị phản lực, chấn động đến mức lùi lại mấy bước.
“Hả? Cơ thể gia hỏa này yêu quá vậy.”
Ánh mắt Vương Ly Từ bên dưới mũ giáp hiện lên nét nghi ngờ, vừa này nhìn thấy các nàng Vương Lạc Tĩnh và Vương Lạc Thu chiến đấu cực khổ như vậy, còn tưởng con hình nộm Yêu Ma này lợi hại lắm chứ?
Không phải nghĩ nhầm rồi chứ, thử lại lần nữa xem sao.
Sau đó nàng bèn giơ lá chắn lên hung hăng đẩy về phía trước.
“Rầm!” Một tiếng ầm vang dội.
Hình nộm Yêu Ma thế mà lại bị đánh bay ra ngoài, ngã sõng soài trên mặt đất.
“Ha ha ha.” Vương Ly Từ ngang ngược phá lên cười:
“Hóa ra Ly Từ đại tiểu thư ta lợi hại đến vậy. Cái đồ yêu ma thái kê* nhà người, còn dám đấu với Ly Từ đại tiểu thư. Nào lại đây, đứng lên đi, chúng ta tái đấu thêm ba trăm hiệp nữa.”
*Thái kê: Chỉ những người chơi trò chơi dở tệ.
Hình nộm Yêu Ma gầm nhẹ một tiếng, rồi thật sự bò dậy, lao vào đánh nhau với Vương Ly Từ.
Chỉ tiếc là sức mạnh của nó kém hơn Vương Ly Từ rất nhiều, mới đánh hai ba chiêu đã lại bị phủi bay ra ngoài. Còn Vương Ly Từ thì như càng chơi càng nghiện, vứt cự chùy và trọng thuẫn sang một bên, cứ mặc mỗi trọng giáp như vậy, dùng tay không chơi đấu vật theo kiểu giáp lá cà với hình nộm Yêu Ma.
Rầm rầm rầm.
Hình nộm Yêu Ma đáng thương ấy bị nàng hung hăng nện xuống đất hết lần này đến lần khác, thê thảm như một con búp bê vải rách nát.
Cảnh tượng kỳ dị như thế khiến tất cả mọi người đều phải trợn mắt há mồm.
Khí lực của cô nương này cũng quá đáng sợ rồi đó?
Đến cả Vương Thủ Triết cũng có chút hãi hùng khiếp vía. Cho tới giờ hắn vẫn biết Ly Từ có sức lực rất lớn, nhưng không ngờ nó đã phát triển đến mức này. Trong lòng hắn không tránh được có mấy phần đồng tình với hình nộm Yêu Ma đáng thương kia.
Chơi đùa một lát, dường như Vương Ly Từ cảm thấy không còn thú vị nữa. Nàng bèn nhấc hình nộm Yêu Ma giơ lên cao cao rồi hung hăng đập đầu nó xuống đất.
“Rầm!”
Từ vùng đầu, cho đến cổ và vai của hình nộm Yêu Ma va chạm mạnh mẽ với nền đất cứng rắn của sân thí luyện, trong giây lát đã bị đập cho nát bét, đương nhiên không còn sống nữa.
Sau đó.
Vương Ly Từ thì giống như một vị cao thủ tuyệt thế, chắp tay sau lưng, đầu nâng cao một góc bốn mươi lăm độ, ngước nhìn bầu trời.
Nàng lắc đầu thở dài than thở: “Ôi, vô địch khắp thế gian, quả thực khiến lòng người trống vắng quá.”
Vô địch! Vô địch cái đầu ngươi ấy.
Khóe miệng Vương Thủ Triết hơi hơi run rẩy, nếu không phải còn đang chiếu cố các thân thích ở đây, thì hắn thật muốn xách lỗ tai nàng nên, dạy dỗ cẩn thận một phen.
Chẳng rõ tại sao hắn cứ luôn cảm thấy trên người đại chất nữ của mình có một loại khí chất thiếu đòn rất tự nhiên.
Tiếp đó.
Vẫn như thường lệ. Khí Linh đưa ra phần thưởng tương ứng, đồng thời trao tặng danh hiệu Dân binh cho nàng.
“Vận động lâu như vậy, đói bụng quá đi.” Vương Ly Từ căn bản không có chút hứng thú nào với Thiên Linh đan gì gì đó kia, lẩm bẩm xoa bụng nhỏ.