Chương 344: Chiến binh! Linh khí thượng phẩm! (2)
Chọc cho Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu đều quay đầu đi không muốn nhìn nàng. Ngươi đã lớn bằng tuổi này rồi, mới Luyện Khí cảnh đỉnh phong, có cái gì tốt mà phải đắc ý?
Sau khi Vương Ly Từ lấy phần thưởng xong, lại sờ bụng nói: “Hoa Hoa, bụng ta đói xẹp lép luôn rồi, mau đưa đồ ăn cho ta.”
Sau đó dưới vẻ trợn mắt há mồm của mọi người, nàng lại lấy ra một đống thịt nướng hì hà hì hục ăn cùng lão hổ mập mạp kia.
Thấy vậy, ngay cả đôi mắt đẹp của Huyên Phù lão tổ cũng trợn tròn, nha đầu này quá tham ăn rồi đấy? Lung Yên biểu tỷ, nhà các ngươi nuôi đứa nhỏ này thật không dễ dàng.
Vương Thủ Triết nhìn mà cũng thấy hãi hùng khiếp vía, thầm nghĩ, Ly Từ đại chất nữ tuổi càng lớn, tu vi càng cao thì ăn càng khỏe.
Sao cứ như cái động không đáy thế nhỉ?
Sắp không nuôi nổi nữa rồi.
Sau đó Vương Thủ Triết vụng trộm liếc mắt nhìn Huyên Phù lão tổ một cái, trong lòng bắt đầu cân nhắc, nghe nói Tử Phủ Học Cung chẳng những cung cấp tài nguyên bổ trợ, còn bao ăn bao ở đối với đệ tử cốt cán?
Trở về rồi xem xem, có thể tìm một cơ hội hay không, rồi đưa nha đầu Ly Từ đến Học Cung thôi
Chủ ý này không tồi, Vương Thủ Triết càng nghĩ càng thấy hay.
Ừm, quyết định như vậy đi.
Bỗng dưng, Huyên Phù lão tổ thấy hơi lo sợ, dấy lên một linh cảm không lành.
Cùng lúc đó, sau khi Vương Ly Từ ăn no, lại bắt đầu cửa thứ ba.
Quả nhiên đúng như lời Lung Yên lão tổ từng nói, cửa thứ ba là ba hình nộm Yêu Ma.
Bất kể có là giống loài gì đi chăng nữa, một khi số lượng tăng lên, nó sẽ từ thay đổi về lượng trở thành biến đổi về chất.
Ba con hình nộm Yêu Ma hiển nhiên đã mang đến cho Vương Ly Từ một chút áp lực. Bọn chúng giống như đàn sói lao đến tấn công bất ngờ, thi hành đủ loại chiến thuật.
Móng nhọn dày đặc rạch ra từng vết từng nhát cào chém trên chiến giáp của Vương Ly Từ.
Chiến thuật hèn mọn như vậy đã làm khơi gợi lên sự tức giận trong lòng Vương Ly Từ.
“Ly Từ đại tiểu thư ta không phát uy, các ngươi coi ta là con mèo bệnh chứ gì.”
Ngay khi một hình nộm Yêu Ma lại tiếp tục âm thầm đánh lén sau lưng, nàng đã mạnh mẽ ném chiến chùy bay ra sau.
Chiến chùy xoay một vòng, mang theo tiếng gió rít gào bay đi.
“Ầm!”
Chiến chùy đánh trúng lồng ngực của hình nộm Yêu Ma, một đòn mất mạng!
Sau đó Vương Ly Từ lại ném trọng thuẫn trong tay bay ngang ra ngoài. Trọng thuẫn giống như một lá bài poker, lượn vòng trên không trung, kêu thét từng hồi.
“Phụt phụt!”
Một con hình nộm Yêu Ma không tránh kịp, bị cắt đôi ngay giữa người, chia ra thành hai khúc trên dưới.
Đã như vậy, trận chiến nào còn gì phải lo lắng nữa?
Vương Ly Từ vẫn dễ dàng giành chiến thắng như trước.
Lợi hại
Đây là người đầu tiên vượt qua bai cửa ải trong đám thanh niên đến thí luyện.
Không nhắc lại đủ loại hâm mộ và sùng bối của bọn tiểu bối nữa, mà ngay cả tất cả lão tổ cũng đều rối rít khen ngợi.
Đây hẳn là ngựa khỏe ngàn dặm mà Vương thị xuất ra rồi.
Đứa nhỏ này đã thăng cấp lên Linh Đài cảnh, đây tuyệt đối là chuyện chắc như đinh đóng cột, tiền đồ tương lai chẳng thể đo lường nổi.
Chỉ có hai người Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu hai mắt nhìn nhau, sau đó đều đưa ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Vương Ly Từ, dường như trong lòng đã dấy lên ý chí chiến đấu.
Các nàng đều là tiểu thiên kiêu với nội tâm kiêu ngạo, há có thể dễ dàng chịu phục
Hơn nữa các nàng còn tràn đầy tự tin, chờ đến khi các nàng tu luyện tới Luyện Khí cảnh đỉnh phong, sẽ có thể ung dung vượt qua ba cửa ai như vậy.
Cùng lúc đó, Khí Linh nói: “Dân binh tinh nhuệ Vương Ly Từ, chúc mừng ngươi đã qua cửa thứ ba, ban thưởng một món vũ khí tiêu chuẩn, đồng thời thăng cấp thân phận ngươi lên trở thành chiến binh.”
Lần này Lung Yên lão tổ, Vương Thủ Triết đều cực kỳ quan tâm đứng lên. Chiến binh, vũ khí tiêu chuẩn, đây là lần đầu tiên hai người nghe danh.
Khí Linh có nói: “Bởi vì trong bài kiểm tra chiến binh Vương Ly Từ đã sử dụng vũ khí chính là chiến chùy, ngươi sẽ chọn vũ khí chiến chùy chăng.”
“Chùy, ta muốn chùy, dùng chùy sảng khoái chết đi được.” Vương Ly Từ không chút do dự đáp, thật ra tình hình thực tế là các vũ khí khác nàng cũng không sử dụng đến bao giờ.
Không cầm chùy, chẳng lẽ cầm kiếm đi thêu hoa sao?
Sau đó Khí Linh cũng không nói nhảm với nàng nữa.
Không gian chấn động một hồi sau đó “ầm” một tiếng.
Một thanh chiến chùy bỗng đột ngột xuất hiện, hung hăng nện xuống nền đất.
Nó nện ra một cái hố trên nền đất cứng rắn vô cùng của đài thí luyện.
Chỉ thấy thanh chiến chùy ấy có dáng vẻ bình thường, toàn thân ngăm đen, tản ra một vầng linh quang thần kỳ màu sắc đậm đà, nhìn qua dường như cực kỳ có linh tính.
Các lão tổ nhao nhao biến sắc: “Đây là…”
“Linh khí thượng phẩm!!”
Từ linh quang rực sáng đang hiện ra phía trên, không hề nghi ngờ gì nữa, đây là một món linh khí thượng phẩm.
Chư vị lão tổ trong cơn chấn động lại có chút ghen tị cùng hâm mộ nói không nên lời.
Một số lão tổ của tiểu gia tộc cũng chưa chắc có được một kiện linh khí.
Nhưng kể cả có nắm giữ linh khí, đa số cũng là linh khí hạ phẩm, số ít mới có thể đạt tới cấp bậc linh khí trung phẩm.