Chương 361: Thắng lợi! Tràn đầy thu hoạch (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,942 lượt đọc

Chương 361: Thắng lợi! Tràn đầy thu hoạch (3)

Dây leo vẫn không ngừng căng mình quấn quanh nó, tạo thành trở ngại vô tận cho nó. Phần vảy giáp của nó cũng dần dần xuất hiện một chút nát rữa.

Đây là tác dụng của độc thảo, chúng nhìn có vẻ tầm thường, lại không có chút khả năng nào ngăn được bước đi của hình nộm Yêu Ma.

Nhưng chất lỏng bắn tung tóe khắp nơi kia, đã sớm dính đầy trên cả cơ thể của hình nộm Yêu Ma.

Phương thức dùng độc này có thể im lặng bao phủ khắp cơ thể đối thủ, từ từ tạo thành thương tổn với hình nộm Yêu Ma.

Trái lại Vương Thủ Triết thì vẫn luôn duy trì huyền khí của bản thân, từ đầu đến cuối giữ nó ở mức khá cao, chưa đến mức kiệt quệ hoàn toàn.

Thi thoảng hắn ăn một viên Bồi Nguyên đan, khí huyết trong cơ thể liên tục bị cơ năng tiêu hao cũng dần dần chuyển hóa năng lượng thành huyền khí. Quá trình khôi phục huyền khí như thế này dù không nhanh bằng nhập định, nhưng có điểm tốt đó là lúc nào cũng đang từ từ khôi phục huyền khí.

Cuộc chiến này đã được định trước là một cuộc chiến lâu dài và buồn tẻ.

Sau hai giờ, đại trận mà Vương Thủ Triết sắp xếp trước đó chỉ còn lại một phần ba, phần lớn đã bị hình nộm Yêu Ma càn quét hết, khắp nơi trên sân thí luyện đều là xác dây leo bị chặt đứt.

Kết quả này là do sau đó Vương Thủ Triết không ngừng gieo thêm dây leo.

Có thể thấy được, hình nộm Yêu Ma tu vi Linh Đài cảnh đáng sợ đến mức nào.

Nhưng nó có đáng sợ hơn đi nữa, thì sinh mệnh nó cũng đã đi đến hồi kết. Mười phần thực lực, nó đã hao hết chín phần. Khắp cơ thể không ngừng thối rữa, kịch độc liên tục xâm nhập vào trong. Bước chân của nó chao đảo, tốc độ cắt dây leo trở nên chậm chạp dần.

Từ từ thì tốc độ quấn lên của dây leo sẽ vượt qua tốc độ cắt của nó.

Chỉ cần rơi vào trạng thái này thì tử vong của nó đã đến.

Các vị lão tổ chứng kiến toàn bộ cuộc chiến này cũng mang vẻ mặt nghiêm túc nhìn nhau. Nếu để bọn họ phải chiến đấu với một đại trận dây leo như vậy thì sao.

Một khi đã rời vào, chỉ e kết cục cũng không tốt hơn hình nộm kia là bao.

Có điều con người là con người, không phải là hình nộm Yêu Ma trong sân thí luyện.

Nếu bọn họ gặp phải tình huống này hoàn toàn có thể đi vòng qua nó.

Hình nộm Yêu Ma kia đơn giản là bị tiêu hao từng chút một đến chết. Nhưng các vị lão tổ có thể tìm cách thoát ra ngoài. Sau đó thì phủi mông chạy, không đùa được, không đùa với ngươi nữa!

Sự thật thì đây cũng là chỗ thiếu hụt trong đại trận của Vương Thủ Triết.

Đây được gọi là dư thừa phòng ngự, công kích không đủ.

Chẳng qua đợi hắn đến Linh Đài cảnh, bồi dưỡng ra Thị huyết dây leo, tình hình sẽ khác.

Song bất kể điểm thiếu sót đó của đại trận, tại sân thí luyện này nó đã phát huy vô cùng nhuần nhuyễn khả năng của mình.

Hình nộm Yêu Ma bị tiêu hao gần như kiệt quệ đó từng bước bị vô số dây leo quấn quanh, sau đó bị chôn trong đống dây leo không hề có động tĩnh.

Nếu như là người khác bây giờ đã rút kiếm ra trận, nhanh chóng giết chết nó.

Nhưng Vương Thủ Triết lại vô cùng kiên nhẫn.

Dù sao vẫn còn nhiều thời gian, có thể vây nó lại, từ từ nghiền nát nó.

Sao phải mạo hiểm đi lên giết nó!

Vậy là tiếp tục qua thêm một canh giờ. Dưới sự bổ sung dây leo đâu vào đấy, để bọn nó gia nhập đoàn quân đang siết lấy nó, sau cùng thì hình nộm Yêu Ma cũng chết.

Cuộc chiến kéo dài ba canh giờ, từ đầu đến cuối hình nộm Yêu Ma vẫn không thể chạm đến Vương Thủ Triết.

“Chúc mừng chiến binh Vương Thủ Triết, giành được chiến thắng cuối cùng.” Khí Linh nói.

Khi giọng nói của Khí Linh vang lên, mọi người mới biết, hình nộm Yêu Ma bị chôn sâu trong đống dây leo trên đài, cuối cùng cũng chết!

Lúc này!

Liễu Nhược Lam cẩn thận né tránh xác dây leo, tiến lên hoàn thành nghi lễ giữa phu thê: “Phu quân uy vũ, phu quân đã vất vả rồi.”

Thật ra uy vũ thì vẫn chưa đâu, cả trận chiến không hề có cảm giác chiến đấu mãnh liệt đến mức trầm bổng nhấp nhô , cả quá trình đều như chơi trốn tìm.

Dùng câu nói của Huyên Phù lão tổ thì là, tiểu tử Vương Thủ Triết kia, sợ chết đến mức, không hề có chút khí phách của thiên kiêu từ xưa đến nay.

Nhưng vậy thì sao? Cách chiến đấu như vậy, chẳng lẽ không an toàn sao?

Ngược lại trong lòng Liễu Nhược Lam tràn đầy cảm giác an toàn, có một người phu quân cẩn thận như vậy, hắn đi ra ngoài cũng không cần lo lắng hắn có gặp nguy hiểm hay không, đây không phải là chuyện tốt sao?

Tiếp đó.

Lại đến lúc vui tay vui mắt, là thời gian thu hoạch chiến lợi phẩm.

Lần này không đợi Khí Linh mở miệng Vương Thủ Triết đã nói thẳng: “Khí Linh, ta muốn viên Nguyên Thủy Linh Châu kia của ngươi.”

Rất hiển nhiên, viên Nguyên Thủy Linh Châu này tặng cho nương tử Liễu Nhược Lam.

“Phu quân chàng đối xử với ta tốt quá, luôn lo nghĩ cho ta.” Liễu Nhược Lam xúc động nói.

“Nương tử nàng mới tốt, vẫn luôn lo lắng quan tâm ta.”

Phu thê hai người lại bắt đầu không coi ai ra gì rắc cẩu lương.

Liễu Nhược Lôi đứng dưới sân thí luyện có biểu cảm sâu kín.

Vẫn nên sớm quay về Học Cung thôi, nếu còn tiếp tục ở nơi này, tâm hồn yếu ớt của nàng ấy, làm sao có thể chịu đựng được?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right