Chương 364: Thành tích! Thủ Triết bước vào Linh Đài kính (3)
Quá trình mở ra Linh Đài không được phép nóng vội, đây là nơi yếu ớt nhất của con người, hơi sơ ý một chút, sẽ khiến Linh Đài bị tổn thương, đây là một chuyện vô cùng rắc rối.
Huyền khí chầm chậm mở ra Linh Đài, như những ngày đầu thời kỳ Hồng Hoang, Linh Đài vốn là một vùng hỗn độn, dần dần trở nên phong phú, dần dần trở nên rõ ràng.
Lúc này Vương Thủ Triết đang nhắm mắt.
Nhưng hắn dần cảm nhận được nhưng thứ xung quanh một cách vô cùng kỳ diệu, cách cảm thụ này hoàn toàn khác với việc xem bằng mắt, cũng khác với thăm dò bằng radar. Như thể, chỗ được bao phủ bởi tinh thần lực, vạn vật quanh đó nhanh chóng hiện lên trong đầu.
Cảm giác huyền diệu khó có thể miêu tả này, như là hắn có thể cảm nhận được nham thạch trên mặt đất, vô cùng rõ rệt, đến cả bên mặt gồ ghề và thô ráp của nó cũng có thể cảm nhận được, như đang dùng tay vuốt nhẹ.
Nhưng hắn không thể cảm nhận được màu sắc của nham thạch, dù sao thì màu sắc, là cảm nhận của con người thông qua việc các cơ quan trong mắt nắm lấy ánh sáng.
Cảm giác này càng rõ ràng bao nhiêu, cũng đại biểu cho linh thức của hắn càng lớn mạnh bấy nhiêu.
Đến khi trong Linh Đài nổi lên một gợn khó chịu, cảm giác có chút nhói đau, hắn mới dừng việc mở rộng Linh Đài lại.
Hắn biết là đã đến cực hạn rồi, nếu vẫn cưỡng ép tiếp tục mở rộng thì sẽ làm Linh Đài bị hao tổn, mất nhiều hơn được.
Nếu vẫn muốn tiếp tục mở rộng Linh Đài, vậy thì cần tiếp tục tu luyện, đi đến Linh Đài kỳ tầng hai.
Vương Thủ Triết từ từ mở mắt ra, cảm thấy những thứ mắt đang quan sát được vô cùng rõ ràng, trong sơn động tuy luyện này, vách động rất thô ráp, ánh mắt của hắn có thể cảm nhận được chỗ gồ ghề trên đó.
Như người có đôi mắt bị cận thị, lần đầu tiên đeo kính, mới nhận ra thế giới rõ ràng đến như vậy.
Đồng thời lỗ tai cũng trở nên rất nhạy bén, thậm chí hắn có thể nghe được một cách khá mơ hồ, ngay bên ngoài cửa, tiếng hít thở mỏng manh của Lung Yên lão tổ.
Đương nhiên cũng bởi Lung Yên lão tổ không cố ý che dấu hơi thở của mình, nếu không thì Vương Thủ Triết không thể nhận ra bà ấy.
Đó là những biến hóa của cơ thể khi bước vào Linh Đài cảnh, mọi mặt của thân thể đều có bước tiến rõ ràng, thị lực và thính lực là một bộ phận trong đó.
Đây là bước nhảy vọt của sinh mệnh.
Trong lòng Vương Thủ Triết xúc động, đứng lên, bỗng nhận ra thân thể nhẹ nhàng như lông vũ.
Bước mấy bước chân, nhẹ nhàng, như muốn bay lên. So với Luyện Khí cảnh, Linh Đài kính như là người tu hành đắc đạo, lúc nào cũng có thể bay đi.
Chẳng trách năm đó khi Tiêu Hàn lão tổ thăng cấp, hở ra tí là đạp nước bay đi, đi vụt qua trên bầu trời, đây là bản năng của cơ thể.
Vương Thủ Triết nhảy lên, thân thể nhanh chóng nhẹ nhàng bay về phía trước. Đến lúc chạm vào đỉnh động, mới từ từ hạ xuống như lông vũ.
Như thể bản thân rơi vào tinh cầu có trọng lực thấp, thân thể không hề có chút nặng nề nào.
Ngay khi Vương Thủ Triết chỉ còn cách mặt đất khoảng ba thước, huyền khí trong cơ thể hắn lập tức phồng lên. Bỗng nhiên, thân thể đang rơi xuống của hắn, lẳng lặng, miễn cưỡng trôi nổi trong không trung.
Trôi nổi và bay trên không trung, là giấc mộng của con người từ trước đến nay.
Còn trong Huyền Vũ thế giới này, chỉ cần đạt đến Linh Đài cảnh, thì có thể ngắn ngủi bay trong không trung.
Chuyện này khiến cho nội tâm Vương Thủ Triết dậy sóng, cứ thế bước ngang qua, thân thể vẫn trôi nổi như cũ trong không trung.
Thoải mái.
Loại cảm giác như thoát hỏi lực hút của mặt đất, quả nhiên khiến lòng hắn rung động. Chuyện này hoàn toàn bất đồng với việc thi triển thân pháp nhảy lên hay bước đi.
Đây đơn thuần là bay.
Chẳng qua việc chống lại lực hút của mắt đất, khiến huyền khí hao hụt vô cùng nhanh, chỉ trong giây lát như vậy, Vương Thủ Triết có thể cảm nhận được lượng lớn huyền khí bị cuốn trôi.
Bởi vậy nên tu sĩ Linh Đài cảnh, chắc chắn sẽ không ai học phương pháp bay này, không bay được mấy dặm, đã phải dừng lại phục hồi huyền khí.
Ai mà nghĩ Vương Thủ Triết cứ thế dùng cách này thí nghiệm sức mạnh và tốc độ, rất hiển nhiên, Luyện Khí cảnh đỉnh không thể nào so sánh được.
Mọi mặt đều tăng lên.
Lúc này trong lòng Vương Thủ Triết mới có cảm giác an toàn, mạnh mẽ rồi, mới có tư cách, trong Huyền Vũ thế giới nguy hiểm khắp nơi này, tồn tại.
Vì một bước này, hắn đã cố gắng chín năm.
Chín năm vất vả này, không hề uổng phí.
Tức khắc, trong lòng hắn vô cùng hăng hái.
Bây giờ hắn vẫn chưa đầy hai mươi sáu tuổi, trong lòng đã nghĩ đến, phong thái sau khi bước chân vào Thiên Nhân cảnh.
…
…
Đương nhiên, đây cũng chỉ là do hắn vừa mới tấn thăng lên Linh Đài cảnh, nên hào khí trong lòng mới tăng vút trời.
Hắn cũng biết Thiên Nhân chi lộ ngày càng dài dằng dặc, cũng ngày càng thêm gian khổ. Chỉ có cách làm đến nơi đến chốn, từng bước tiến về phía trước không ngừng nghỉ, mới có thể đi đến mục tiêu cuối cùng.
Trong giai đoạn đó, chẳng có con đường tắt nào để đi.
Cũng may trước khi hắn thăng cấp lên Linh Đài cảnh, cũng đã đạt đến huyết mạch nhị trọng thức tỉnh.
Bây giờ tấn thăng lên Linh Đài cảnh, cấp độ sinh mệnh của hắn đã có một bước nhảy vọt, suy đoán theo lẽ thường thì huyết mạch của nó cũng sẽ được tinh luyện lại lần nữa, đạt đến trình độ huyết mạch tam trọng, càng ngày càng đến gần lão tổ tông thời xa xưa từ hàng thế kỷ trước nào đó.