Chương 375: Cường thịnh! Sự vùng lên và đổi thay của Vương thị (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,983 lượt đọc

Chương 375: Cường thịnh! Sự vùng lên và đổi thay của Vương thị (1)

Vào lúc này, bến hợp pháp Trường Ninh.

Đó là đường qua lại chính thức duy nhất giữa Trường Ninh vệ và Bình An trấn.

Trong tình huống bình thường, nếu muốn ra vào Bình An trấn, chỉ có thể thông qua thuyền sang sông giữa bến Trường Ninh về bến Định Phố.

Nếu không, các phương thức tiến vào khác đều sẽ bị nhận định là vượt biên, hiện nay, Bình An Vương thị chẳng ăn chay.

Vào buổi trưa, một kiệu xe ngựa chầm chậm tiến vào bến hợp pháp Trường Ninh.

Kiệu xe ngựa đó có tạo hình nặng mùi phong cách cổ xưa, khắc ấn ký hiệu của thế gia nào đó ở nơi không hút mắt, đơn giản mà không mất đi vẻ xa xỉ.

Ngựa kéo xe là hai con ngựa ô khỏe mạnh, vừa nhìn đã biết không phải là phàm phẩm gì.

Chỉ là e rằng hai con ngựa này giá trên trăm càn kim, thức ăn gia súc cũng phải loại thượng đẳng, còn đắt hơn nuôi bảy tám nhân khẩu.

Cực kỳ rõ ràng, hành khách trong xe không phải người có tiền thì cũng là quý nhân nhà quan, khả năng cao là quý nhân của Huyền Vũ thế gia nào đó.

Một số thương nhân và người đi đường nhìn thấy chiếc xe ngựa đó đều lần lượt tránh đường.

Đây đều là đường sinh tồn của người bình thường trong thế giới này.

Xe ngựa vào bến.

Một già một trẻ hai người bước xuống từ trong xe ngựa.

Vị lớn tuổi đó trông khoảng sáu mươi bảy mươi tuổi nhưng tinh thần khỏe mạnh dồi dào khí huyết. Tuy ăn mặc không hoa lẹ nhưng lộ ra một phong thái khoan thai bất phàm, tự tin tràn đầy.

Mà vị thiếu niên kia ước chừng hai mươi tuổi.

Hắn mặc y phục Huyền Vũ có viền khảm màu đen vàng, gấm thêu hoa trắng, trên đầu búi ngọc quan, ngang eo giắt bảo kiếm, dáng vẻ công tử ca thiếu niên hiên ngang anh vũ bất phàm.

Ánh mắt của thanh niên anh vũ quét qua công trình trong bến hợp pháp Trường Ninh, bất giác khẽ nhíu mày nói: “Tam gia gia, không ngờ Trường Ninh vệ này lại nghèo như vậy! Ngay cả bến hợp pháp làm tàn tạ. Có vài kiến trúc chưa tu sửa mấy chục năm rồi nhỉ?”

“Thủ Ước, nói với ngươi bao lần rồi. Ở đây không giống trong nhà, ra ngoài phải cẩn thận lời nói.” Lão giả khẽ nhíu mày, thấp giọng phê bình nói, “Thi thoảng chỉ buộc miệng lại chuốc lấy tai ương, hối hận thì đã muộn rồi.”

“Tam gia gia, người cũng quá cẩn thận rồi nhỉ?” Thanh niên tên Thủ Ước đó bất cần nói, “Trường Ninh vệ này cũng chỉ có Hoàng Phủ thị và Lôi thị xứng đáng được chúng ta để mắt. Huyền Vũ thế gia khác, nhiều nhất không quá bát phẩm, đắc tội thì đắc tội thôi.”

Vừa nói chuyện, thanh niên đó vừa bày ra dáng vẻ kiêu ngạo, dương dương tự đắc.

Lão giả lạnh mặt: “Vương Thủ Ước, chúng ta ra ngoài chuyến này là để làm việc, cũng là đưa ngươi ra ngoài mở mang tầm mắt, học hỏi kinh nghiệm. Nếu ngươi không quản thúc được bản thân thì cút về cho ta. Đã nói với ngươi bao lần rồi, không được xem thường bất cứ cường hào bản địa nào.”

Vương Thủ Ước vội vàng ngước mặt nói: “Tam gia gia, ta sai rồi.” Sau khi xin lỗi xong, hắn nhanh chóng chuyển chủ đề, “Tam gia gia, chuyến này chúng ta đến Đông Hải vệ giải quyết công việc, trực tiếp đi luôn là được rồi. Cần gì phải chạy đến cái xó quê này một chuyến, thăm viếng thân thích gì.”

Lão giả tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Đây đều là ý của Trụ Bác lão tổ tông, nếu ngươi có gì bất mãn, sau khi quay về tự đi nói với ông ấy.”

“Đã là ý của Trụ Bác lão tổ, sao ta dám nói với lão nhân gia ông ấy chứ.” Vương Thủ Ước nhanh chóng thu lại lời nói, lại không kìm lòng được mà hiếu kỳ hỏi, “Ta chưa từng nghe nói trong Bình An trấn của Trường Ninh vệ này còn có thân thích của Vương thị chúng ta? Tam gia gia biết nội tình không?”

“Thủ Ước ngươi còn nhỏ, nếu không biết cũng phải. Gần hai mươi, ba mươi năm nay, Bình An Vương thị và chúng ta khá phai nhạt.” Lão giả hơi miên man nói, “Người sáng lập ra Bình An Vương thị này tên Vương Trụ Hiên, đời của chúng ta đều gọi ông ấy là Trụ Hiên lão tổ. Ông ấy là tộc đệ của Trụ Bác lão tổ, năm xưa ở Lũng Tả Vương thị ta cũng là một vị tuấn kiệt thiên bẩm tài hoa xuất chúng.”

“Chỉ vì năm xưa, Lũng Tả Vương thị ta gia đạo rơi vào trạng thái khó khăn, trong nhà chỉ bồi dưỡng được một vị Thiên Nhân cảnh.” Lão giả hơi khâm phục nói, “Do vậy Trụ Hiên lão tổ đã khai thác xuống phía Nam, kiến lập nhánh Bình An Vương thị. Lão nhân gia ông ấy quả thật là một vị kỳ tài ngút trời, anh hùng hào kiệt. Chỉ đáng tiếc…”

“Gần mấy năm đến tết, hai nhà lại có trao đổi thư từ. Do vậy, Trụ Bác lão tổ đã dặn dò ta khi ra ngoài làm việc, thuận tiện thăm vắng Bình An Vương thị một chút.”

“Trụ Bác lão tổ thật là niệm tình xưa cũ.” Vương Thủ Ước tò mò nói, “Ta thấy Tam gia gia mang không ít đồ đạc, trong đó có không ít là đồ tặng Bình An Vương thị nhỉ?”

“Đều là một số Linh mễ, Linh nhục, Tiểu Bồi Nguyên đan, tài nguyên tu luyện sơ cấp.” Lão giả nói, “Thứ quý nhất là một viên Tạo Hóa đan, nghe nói là Trụ Bác lão tổ đặc biệt cho cháu gái của ông ấy là Vương Lung Yên trị thương. Nói đến Lung Yên lão tổ của Bình An Vương thị này, bà ấy cũng là một người kinh tài tuyệt diễm.”

“Khi ta còn nhỏ, vị Lung Yên lão tổ này đã là đệ tử nòng cốt của Tử Phủ Học Cung rồi. Ta nghe nói khi lão nhân gia bà ấy vừa vào Học Cung, còn thường tới Lũng Tả Vương thị chúng ta thăm hỏi, thi thoảng sẽ nán lại, ngay cả Trụ Bác lão tổ cũng cực kỳ thích bà ấy.” Lão giả tỏ vẻ tiếc hận nói, “Chỉ đáng tiếc, sau này Bình An Vương thị xảy ra chuyện…Ài…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right