Chương 377: Cường thịnh! Sự vùng lên và đổi thay của Vương thị (3)
Sau đó xuất hiện một trận nhốn nháo trên thuyết, các thuyền công vội vàng điều chuyển mũi thuyền.
Nhưng lúc này thuyền đã xa bờ, nhất thòi vẫn lay động ra ngoài, mau chóng cách bờ hơn 7 8 trượng.
Vương Thủ Ước nhìn thấy tình hình, không khỏi nhướn mày. Thất công tử gì đó, quả nhiên là kiểu cách lớn thật.
Đây chẳng phải là trì hoãn hành trình của hắn sao?
Bỗng dưng, chỉ nhìn thấy thanh niên mặc lam y, sau khi chạy vội đến bến đò, nhẹ nhàng giẫm xuống, cơ thể như tơ liễu bay lượn trên không trung, tung bay tám chín trượng, cuối cùng vững vừng đáp lên thuyền.
Hắn vừa đáp lên thuyền, phong độ nhanh nhẹn chắp tay xin lỗi: “Các vị, xin lỗi xin lỗi, là Vương Thủ Nghiệp ta trì hoãn thời gian.”
“Thân pháp Liễu Tự? Vương Thủ Nghiệp?” Vương Thủ Ước chấn kinh trong lòng, đây chẳng phải là thân pháp trung phẩm của Lũng Tả Vương thị, thân pháp Liễu Tự sao?
Đúng rồi, ngoài Lũng Tả Vương thị, Bình An Vương thị cũng có thân pháp Liễu Tự.
Người thanh niên mặc lam y tên Vương Thủ Nghiệp này, quả nhiên là thân pháp rất đẹp.
Thấy hắn còn trẻ, giống như chỉ có mười tám mười chín tuổi, lại điêu luyện thân pháp Liễu Tự như vậy. Hơn nữa tu vi của hắn bày hiện ra đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng 7 rồi.
Người thanh niên anh vũ bất phàm Vương Thủ Nghiệp này, xem ra chính là một chủng tử Linh Đài.
Lẽ nào là người kế nhiệm đích mạch mà Bình An Vương thị đó dày công bồi dưỡng?
Lão giả và Vương Thủ Ước nhìn nhau, đều âm thầm suy đoán mà thôi.
…
“Các vị, xin lỗi xin lỗi.” Vương Thủ Nghiệp chào hỏi với các thương buôn hành cước, tán tu. Chỉ thấy sắc mặt hắn tràn ngập gió xuân, nụ cười cực kỳ chân thành nói, “Đều là vì Thủ Nghiệp bỏ lỡ, trì hoãn hành trình của mọi người, thứ tội thứ tội.”
“Thất công tử, ngươi chớ khách khí.”
“Đúng vậy đúng vậy, đây đều là chuyện nhỏ.”
“Chúng ta cũng không bận, không có gì trì hoãn hết, ngược lại là hành trình của Thất công tử mới phải gấp rút.”
Mọi người cứ ngươi một câu ta một câu, cười ha ha nịnh hót vị Thất công tử này. Chứng tỏ vị Thất công tử này có địa vị không thấp trong lòng bọn họ.
Nhưng Vương Thủ Nghiệp vẫn lượn một vòng, tận lực chào hỏi.
Cuối cùng, ánh mắt hắn rơi trên người lão giả và Vương Thủ Ước, hiển nhiên là nhìn ra bọn họ đều bất phàm, mâu quang khẽ động nhưng lại không nói gì nhiều, hắn cười chắp tay hành lễ: “Trì hoãn hai vị rồi.”
Hắn phong thái bất phàm, dáng vẻ nhanh nhẹn ôn nhuận quân tử khiến người khác như tắm gió xuân, hảo cảm tăng vọt.
Bây giờ, Vương thị cường đại, có người tới viếng thăm cũng bình thường, Vương Thủ Nghiệp âm thầm nghĩ.
“Không sao không sao. Lão giả cười nói, “Thân pháp của Thất công tử cực kỳ tốt, phiêu dật tự nhiên, điêu luyện vô cùng.”
“Quá khen, quá khen, thân pháp của Thủ Nghiệp bình thường, so với các vị huynh trưởng tỷ tỷ trong nhà vẫn kém xa.” Vương Thủ Nghiệp thành thực nói.
Tuy lời hắn nói là thật, thế nhưng lão giả và Vương Thủ Ước ngoài mặt không thay đổi gì nhưng trong lòng lại có chút không tin.
Trẻ như vậy đã có trình độ thân pháp như vậy, tu vi lại cao như thế, không phải là chủng tử Linh Đài trong nhà thì là gì?
Lẽ nào Bình An Vương thị nghèo túng đó còn có thể dư ra tài nguyên bồi dưỡng hai người kế nhiệm Linh Đài sao?
Bởi vậy chỉ coi như là hắn khiêm tốn.
Vào lúc này, những tán khách thương buôn hành cước, tán tu quen biết Vương thị bắt đầu vây quanh người không quen biết, nói một số sự tích liên quan đến Thất công tử của Vương thị.
Thất công tử Vương Thủ Nghiệp từ nhỏ đã học Luyện Đan chi thuật trong Từ thị Đan Phường của Trường Ninh vệ.
Bây giờ tuổi còn trẻ đã là Luyện Đan sư nhất giai rồi.
Hơn nữa bởi vì Thất công tử có tướng mạo tuấn tú, khiêm tốn với người, phong độ nhanh nhẹn, có rất nhiều chỗ ưu tú hơn người.
Điều này khiến hắn rất được hoan nghênh trong thế hệ trẻ ở Trường Ninh vệ.
Rất nhiều tiểu thư của thế gia đã nhìn trúng hắn, thường ào đến Từ thị Đan Phường hoặc giả trang mua thuốc hoặc chữa bệnh, lại còn lấy đi không ít nguyên liệu luyện đan, chỉ rõ muốn Thất công tử giúp đỡ luyện đan, nói rõ là luyện hỏng cũng không cần đền.
Điều này khiến người phụ trách ở Đan Phường rất đau đầu, đồng thời kinh doanh trở nên thuận lợi, các Luyện Đan sư hầu hạ khác đều có ý kiến.
Tại sao đều tìm Vương Thủ Nghiệp luyện đan?
Với trình độ non trẻ của Vương Thủ Nghiệp sao có thể sánh với những lão đạo có kinh nghiệm như họ?
Lẽ nào tướng mạo anh tuấn, gia thế tốt thì đan dược luyện ra đều thơm sao?
Vương Thủ Nghiệp còn trẻ đã trở thành Luyện Đan sư nhất giai, đó là gia tộc của hắn rất giàu, bất kể chi phí để hắn tiêu phí dược liệu, các loại hao hụt đều không thành vấn đề.
Do vậy, trình đồ đó hoàn toàn là được đẩy lên.
Kết quả xuất hiện đủ loại “tin đồn”, mấy Luyện Đan sư đó bị một nhóm tiểu thư thế gia liên thủ trùm bao tải, hung hăng vây đánh trong hẻm tối.
Các loại kỳ văn dị sự như vậy còn có rất nhiều.
Hiển nhiên là vị Thất công tử Vương Thủ Nghiệp này có danh tiếng không nhỏ trong Trường Ninh vệ.
Vừa nói dứt lời đã khiến lão giả và Vương Thủ Ước đó nhìn nhau, hơi kỳ quái.
Bình An Vương thị đó đã nghèo túng rồi còn để người kế nhiệm đích mạch của gia tộc đi học tập luyện đan ở Đan Phường người ta sao?