Chương 379: Chấn kinh! Khắp nơi đều là người kế nhiệm đích mạch (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 308 lượt đọc

Chương 379: Chấn kinh! Khắp nơi đều là người kế nhiệm đích mạch (2)

“Thất thúc, ta sai rồi.” Vương Tông Thành vội vàng cầu xin nói, “Ta toàn dựa vào những phụ cấp này của phụ thân, sớm sẽ đột phá Luyện Khí cảnh tầng 7, sắp đuổi kịp Tứ thúc, tuyệt đối đừng tịch thu của ta.”

Hai người vui đùa vài câu nhưng lại khiến lão giả và Vương Thủ Ước ở gần đó đều run rẩy cả người, hơi không dám tin.

Cái đứa nhóc tên Tông Thành kia, có lẽ chính là đời chữ Tông của Bình An Vương thị nhỉ?

Xem chừng tuổi tác không lớn, thế mà đã âm mưu xung kích Luyện Khí cảnh tầng 7 rồi?

Đây làm sao có thể?

Sau đó, dùng Quan Khí thuật nhìn chằm chằm, lại phát hiện tên nhóc này không nói dối, hắn đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng 6 trung đoạn rồi.

Điều này quả thực là không thể tin được!

Lẽ nào đứa nhóc này mới là người kế nhiệm đích mạch chân chính?

Nhất là Vương Thủ Ước càng bị chấn kinh không nhẹ. Đứa trẻ này so với hắn năm đó, tựa như không rảnh để khiêm tốn.

Đây quả thực là khiến người ta hoài nghi khó hiểu.

Sau đó, lão giả và Vương Thủ Ước bắt đầu học theo người phía trước đăng ký, bọn họ muốn ra kịp lúc để hỏi thử. Rốt cuộc hai vị trẻ tuổi này, ai mới là người kế nhiệm đích mạch?

Không như dự liệu, nhân viên công tác đăng ký chất vấn hỏi: “Ngươi tên Vương Thủ Ước? Là tử đệ của Bình An Vương thị?”

“Ta tên Vương Thủ Ước nhưng ta là tử đệ đích mạch của Lũng Tả Vương thị.” Vương Thủ Ước tỏ vẻ nghiêm túc giải thích.

Sau đó, nhân viên công tác vô cùng cảnh giác, nói với lão giả: “Ngươi tên Vương Tiêu Chính, Vương thị đời chữ Tiêu?”

“Không sai.” Vương Tiêu Chính nói.

Sau đó nhân viên công tác hét lớn: “Đầu, Đầu, mau qua đây. Có người giả mạo tử đệ chủ thượng Vương thị chúng ta.”

Giả mạo?

Vương Tiêu Chính và Vương Thủ Ước đều ngây ra. Khi nào bọn họ lại mạo nhận là tử đệ Vương thị?

Nhưng không đợi bọn họ nói, đã có một đám binh lính lục tục ào ra, sau đó có thêm vài vị Huyền Vũ chiến tướng ở phía sau chỉ huy, bày ra dáng vẻ sắc mặt nghiêm nghị.

Giả mạo tử đệ Vương thị, đó chính là chuyện tối kỵ. Bình An trấn đã lâu lắm rồi chưa từng xuất hiện chuyện xấu xa như này.

Ngay cả Vương Thủ Nghiệp, Vương Tông Thành cũng vội vàng chạy qua, tư thái có thể ra tay bất cứ lúc nào.

Vị lão giả Vương Tiêu Chính đó vội vàng nói: “Đừng hiểu lầm, chúng ta không có giả mạo. Chúng ta là Lũng Tả Vương thị, không phải Bình An Vương thị.”

“Lũng Tả Vương thị cái gì? Lũng Hữu Vương thị?” Huyền Vũ chiến tướng dẫn đầu tức giận quát, “Trước tiên thúc thủ chịu trói, có chuyện gì vào bên trong rồi chúng ta từ từ nói.”

Mất tên binh lính xông lên, giương trường kiếm đại kích vào bọn họ.

“To gan.” Vương Thủ Ước tức giận quát, “Chúng ta là Lũng Tả Vương thị, là chủ gia của Bình An Vương thị các ngươi.”

Hắn thân là tử đệ đích mạch của Thiên Nhân thế gia, người kế nhiệm gia tộc trong tương lai, làm gì phải chịu cục tức như vậy?

Trong lúc hai bên hết sức căng thẳng.

Vương Thủ Nghiệp bước lên ngăn lại nói: “Đợi đã.” Sau đó, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn lão giả và Vương Thủ Ước đó, “Các người là khách nhân của Lũng Tả Vương thị?”

Tuy thế hệ trẻ không quen với Lũng Tả Vương thị nhưng ít nhất cũng biết có một gia tộc như thế tồn tại.

Lúc Vương Thủ Ước muốn nói chuyện lại bị Vương Tiêu Chính ngăn lại, hắn đích thân nói với Vương Thủ Nghiệp: “Vị Thất công tử này, ắt cũng biết Lũng Tả Vương thị chúng ta. Vẫn mong những binh tốt này lui xuống trước, chớ có hiểu lầm.”

Nói xong, Vương Tiêu Chính lấy ra một lệnh bài gia tộc, đưa cho Vương Thủ Nghiệp.

Vương Thủ Nghiệp hắn cũng nhìn không hiểu.

Nhưng hắn cũng thông mình, âm thầm suy xét, cho dù hai người này có phải là người của Lũng Tả Vương thị hay không, đều có thể mang về chủ trạch.

Nếu phải thì dĩ nhiên không có thất lễ.

Nếu không phải thì bọn chúng tới số rồi, trong gia tộc có cường giả có thể xử lý bọn họ.

Ngay sau đó, Vương Thủ Nghiệp phất lui đám sĩ binh kia, dựa theo lễ nghĩa đón tiếp bọn họ, hơn nữa còn mời họ lên xe ngựa của Vương thị, sau đó đi thẳng đến chủ trạch của Vương thị.

Mà xe ngựa tùy hành của họ do mã xa phu điều khiển.

Gần như là cùng lúc.

Vài con chim có màu xám như diều hâu, bay phành phạch ra. Hiển nhiên chẳng mấy chốc, Vương thị chủ trạch đã có thể nhận được tin tức, đưa ra phán đoán từ đó.

Trong xe ngựa, im lặng suốt chặng đường.

Sau hơn nửa canh giờ, lão giả phong thái bất phàm Vương Tiêu Chính hơi tò mò hỏi: “Hai vị tiểu công tử, trong hai vị đây, ai mới là truyền nhân đích mạch của Vương thị?”

Vương Thủ Nghiệp và Vương Tông Thành đều ngây ra.

Ách…

Vị lão đại gia này nhìn đâu ra hai thúc cháu chúng ta có khí chất của đích mạch vậy?

Hai người đều lắc đầu: “Bọn ta đều không phải.”

Sao có thể?

Vương Tiêu Chính và Vương Thủ Ước khiếp đảm, tỏ vẻ hồ nghi.

Đây là đang đùa sao? Hai vị trẻ tuổi ưu tú như vậy mà lại không phải là người kế nhiệm đích mạch của gia tộc?

Sau khi ngây người, Vương Thủ Ước cười ha ha nói: “Thất công tử, e rằng ngươi mới là truyền nhân đích mạch nhỉ? Từ phong thái khí chất đều có thể nhìn ra.”

Vương Thủ Nghiệp sùng bái Tứ ca của hắn nhất, hắn vội vàng lắc đầu nói: “Thủ Nghiệp luận tài luận đức, sao có thể sánh với Tứ ca?”

Vương Tông Thành cũng vội vàng lắc đầu, không thể sánh, không thể sánh.

“Tứ ca?” Vương Thủ Ước nghi hoặc.

“Không sai, Bình An Vương thị chúng ta, Tứ ca ta mới là truyền nhân đích mạch, tộc trưởng của thế hệ này.” Vương Thủ Nghiệp thành thực nói, “Lát nữa gặp Tứ ca ta, các người sẽ biết thôi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right