Chương 402: Khí phách! Giọng điệu Thiếu Nữ Đế (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,475 lượt đọc

Chương 402: Khí phách! Giọng điệu Thiếu Nữ Đế (2)

“Tông Thịnh chất nhi, tổng thể ngươi cũng coi như không tệ, chỉ là thân pháp của ngươi có khí thế nhưng tốc độ không đủ nhanh.” Vương Lạc Thu tiến lên nói:

“Không cần ngươi luôn giữ tốc độ nhanh, nhưng ít nhất ngươi cũng phải tu luyện một môn đột tiến thân pháp, mới giúp ngươi trong nháy mắt bộc phát cực nhanh được. Trở về Học Cung tìm kiếm một chút, rồi ta sẽ giúp ngươi làm đặc huấn. Lục cô cô của ngươi đánh mấy loại cá chạch lưu, vẫn rất có tâm đắc.”

Nói xong nàng còn lỡ đãng liếc nhìn sang Vương Lạc Tĩnh, hiển nhiên, nàng cho rằng đây mới là đại tỷ cá chạch lưu, tên Vũ Văn Kiến Nghiệp kia vẫn còn hơi non nớt.

“Hừ! Tông Thịnh ngươi đừng nghe nàng ta nói bậy, trở về Ngũ cô cô giúp ngươi làm đặc huấn.” Vương Lạc Tĩnh cười lạnh một tiếng:

“Tứ ca ca nói, cái này gọi là phong tranh lưu.”

“Mặc kệ ngươi là cá chạch lưu hay là phong tranh lưu. Tông Thịnh chất nhi, Lục cô cô giảng giúp ngươi, đụng tới loại người này cứ dùng một chữ, một cái tát đánh chết đi.”

“Đạ ta Ngũ cô cô, Lục cô cô đã chỉ điểm.” Vương Tông Thịnh cung kính nói, trong lòng thì đổ đầy mồ hôi. Nếu lúc về hai vị cô cô này cùng nhau hành hạ hắn, thì thời gian trong Học Cung sao có thể trôi qua dễ dàng được đây?

Hơn nữa hai cô cô này, mỗi người đều là một cái đèn đã cạn dầu. Quan trọng nhất là thủ đoạn của các nàng, quá dã man.

“Tông Thịnh vẫn rất hạnh phúc.” Liễu Nhược Lam ở một bên che miệng cười khẽ không thôi:

“Có hai cô cô, còn có một tỷ tỷ cùng nhau đến trường. Bảo đảm sẽ không ai dám bắt nạt ngươi.”

“Ha ha.” Vẻ mặt Vương Tông Thịnh cười ngây ngô, ít nhất ngoài mặt trông vẫn rất hạnh phúc:

“Cô cô, tỷ tỷ, còn có thẩm thẩm đều là người rất tốt.”

“Được rồi được rồi, bớt nịnh hót đi.”

Vương Lạc Thu không kiên nhẫn nói:

“Nếu không phải để ngươi tôi luyện nhiều hơn nữa, bọn ta đã sớm được ăn cơm rồi.”

Nói xong, nàng chắp hai tay ra sau lưng, từng bước từng bước đi lên lôi đài.

Sau đó nàng liếc nhìn Bích Liên phu nhân, thản nhiên nói:

“Đại thẩm, ngươi có thể rời khỏi lôi đài được không? Đừng trì hoãn chúng ta luận bàn.”

“Tiểu nha đầu, ngươi gọi ai là đại thẩm?” Bích Liên phu nhân bị chọc tức không nhẹ:

“Kiến Nghiệp nhà ta vừa mới xảy ra một trận ác chiến, dù sao ngươi cũng phải để hắn khôi phục huyền khí đã chứ. Nếu không, ngươi sẽ thắng mà chẳng vẻ vang gì đâu.”

“Không cần thiết, huyền khí của hắn đủ dùng rồi.” Vương Lạc Thu giơ ba ngón tay lên, thần sắc lạnh nhạt nói:

“Ba chiêu!”

“Có ý gì?” Bích Liên phu nhân có chút chẳng hiểu ra sao.

“Sau ba chiêu, nếu ta đánh không thắng.” Ánh mắt Vương Lạc Thu bình tĩnh không lay động. Giống như đang nói một sự thật:

“Coi như hắn thắng.”

Cái gì?

Các thực khách đều sợ ngây người, khẩu khí của tiểu cô nương cũng quá ngông cuồng rồi.

Vương Thủ Triết vỗ trán một cái, có hơi bất đắc dĩ, nha đầu không biết xấu hổ, mỗi lần trước khi khai chiến đều phải ra vẻ một phen. Thật đúng là không đổi được à?

Có điều khí thế này cũng không tồi. Rất có giọng điệu thiếu niên Nữ Đế.

Nhưng Vương Thủ Triết không thể không thừa nhận, Lạc Thu muội muội này không chỉ có thiên phú mạnh mẽ, mà ý chí của nàng còn cực kỳ kiên định.

Trong cả gia tộc, nàng là người tu luyện khắc khổ nhất, hồi còn nhỏ nàng từng khoách lác rằng mình từ đầu đến cuối vẫn luôn kiên định đi về phía đích đã vạch ra.

Chỉ riêng điểm này thôi đã khiến Vương Thủ Triết phải âm thầm bội phục.

Ba chiêu?

Đôi mắt Bích Liên phu nhân sáng ngời, tiểu nha đầu này còn rất giỏi bốc phét nhỉ. Có điều nàng ta không hề giận dữ mà còn lấy làm vui mừng, ngược lại thuận theo ý nàng nói:

“Đi, vậy thì ba chiêu. Ta muốn xem thử, tiểu nhà đầu nhà ngươi rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại!”

Nếu Kiến Nghiệp nhà nàng ta sẽ chiến thắng cả hai trận, vậy để xem Vương Tử Đằng kia còn gì để nói?

“Đợi đã!”

Đúng lúc này, một giọng nói hùng hậu vang lên, chỉ thấy bên cạnh lôi đài xuất hiện hai nam tử một già một trẻ.

Một nam tử trung niên tuổi tác khá cao, với phong thái phi phàm trong đó chắp hai tay sau lưng, bước đi long hành hổ bộ*, vừa nhìn đã nhận ra là một đại nhân vật chức cao từ lâu.

*Long hành hổ bộ: Tả dáng một vị anh hùng với bước đi lướt nhẹ như mây, đầu không xiên lệch, cổ không cúi xuống, đi rất oai vệ.

Người nam tử trẻ tuổi còn lại chỉ khoảng hơn hai mươi cái xuân xanh.

Dáng vẻ cũng rất anh tuấn, ánh mắt có phần hơi trốn tránh, dáng vẻ không quá tự tin.

Hai người này vừa xuất hiện, Bích Liên phu nhân ngây người một hồi, rồi lại lập tức cười khanh khách đứng lên:

“Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là Xuất Vân Lưu thị Lưu Khang Bình. Làm sao, ngươi cũng muốn mang nhi tử đến Học Cung à? Đáng tiếc thay, nhi tử ấy của ngươi chỉ có tư chất Hạ Phẩm Đinh đẳng. Miễn cưỡng vào Học Cung cũng chỉ có thể lăn lộn qua ngày, chẳng có tiền đồ gì đâu.”

Thực ra bất kể thế gia nào, dù là Thiên Nhân thế gia cũng sẽ xuất hiện một số đích mạch có tư chất không tốt.

Bọn họ đi cửa sau một chút, dựa vào mấy phần thể diện cũng có thể khiến Học Cung thu mình làm đệ tử.

Hơn nữa số lượng những dạng người này trong Học Cung cũng không ít, ví dụ điển hình nhất chính là lão ca Chung Hưng Vượng mà Vương Thủ Triết quen biết. Hắn chính là một đệ tử phổ thông xếp hạng chót trong Học Cung.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right