Chương 409: Môn hạ của Trường Xuân thượng nhân, người người đều là nhân tài (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,765 lượt đọc

Chương 409: Môn hạ của Trường Xuân thượng nhân, người người đều là nhân tài (2)

Chưa đến một canh giờ, Linh Đài thiên của Trường Xuân Chân Quyết đã được hắn ghi nhớ chắc chắn, vô cùng rõ ràng.

Lúc này mới trả Linh Đài thiên lại cho Cẩm Sơn sư huynh.

Cẩm Sơn sư huynh vừa định làm một nửa thí nghiệm, đã đem Linh Đài thiên ném sang một bên, vẫy tay với Vương Thủ Triết một cách không kiên nhẫn nói: “Đi đi đi, đừng có làm phiền ta, bây giờ nghiên cứu của ta đã đến thời khắc mấu chốt rồi, sẽ sớm thành công.”

Vương Thủ Triết nhìn vào cánh đồng thực nghiệm của hắn, đó là một cánh đồng trồng mười mấy cây lúa mì, đang ở giai đoạn lún phún trổ bông sắp trưởng thành. Mà Cẩm Sơn sư huynh đang tiến hành kích thích Mộc hệ Huyền khí thuần phát vào, kích thích những hạt lúa mì bước vào thời kỳ chín muồi cuối cùng.

Xem ra Mộc hệ công pháp cũng có tác dụng kích thích sự phát triển của thực vật, nhưng tốc độ kia thực sự quá chậm. So với lúc Vương Thủ Triết thức tỉnh huyết mạch mỏng manh, thì chậm hơn mấy chục lần.

Với lại xem ra hắn ta vô cùng cố gắng, trên người bốc lên tầng sương mù, dáng vẻ dường như Huyền khí không đủ dùng.

“Ồ?”

Vương Thủ Triết nhìn những tua lúa mì sắp trưởng thành kia, rễ cây dày đặc, bỗng cảm thấy hơi quen quen.

Không đợi hắn nói.

Bên cạnh, Cẩm Sơn sư huynh đang liên tục truyền Huyền khí vào, lẩm bà lẩm bẩm: “Hừ! Ta không tin là loại hạt lúa mì Vương thị số bảy cỏn con ngươi mà Cẩm Sơn ta không trị được, lần này ta nhất định sẽ thành công, làm cho ngươi có thể nhân giống lần thứ hai.”

Hạt lúa mì Vương thị số bảy?

Vương Thủ Triết hơi sửng sốt, vỗ trán, không khỏi buồn cười. Thảo nào mà tua lúa mì kia lại quen mắt đến vậy, đây không phải là hạt lúa mì Vương gia số bảy mà hắn đã gieo trồng tám, chín năm trước sao?

Vị Cẩm Sơn sư huynh này, vậy mà muốn phá giải hạt lúa mì Vương thị số bảy bản lậu của hắn.

Còn bày ra dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi, thâm cừu đại hận như thế nữa chứ, đoán chừng là một cuộc nghiên cứu từ rất lâu rồi.

Đây không phải là làm chuyện vô ích sao?

Sau đó Vương Thủ Triết thương cảm nhìn hắn ta, không khỏi khuyên một tiếng: “Sư huynh, hạt lúa mì Vương thị số bảy, khởi đầu từ trên gốc rễ thì không thể gây giống lần nữa đâu…”

Sau đó giống như trừng mắt Cẩm Sơn sư huynh tức giận nhìn hắn, trợn mắt khinh thường.

“Ngươi chỉ là một tên học tử ngoại đạo cỏn con thì biết cái gì chứ!? Lần này chắc chắn ta sẽ thành công.”

Vậy được rồi, ngươi cứ chơi dần dần, giả vờ từ từ. Chao ôi, dáng vẻ anh tuấn đúng là dễ khiến cho tính tình sư huynh trở nên nóng nảy.

Lần này Vương Thủ Triết không đi nữa, khoanh tay nhìn, dù bận nhưng vẫn ung dung ở đây chờ kết quả cuối cùng của Cẩm Sơn sư huynh.

Tốc độ kích thích sinh trưởng của hắn ta quá chậm rồi.

Vương Thủ Triết đã đợi khoảng một canh giờ, nhìn hắn ta liên tục nghỉ ngơi vài lần với vẻ buồn bực chán nản. Uống Bồi Nguyên đan, ăn thêm linh thực, ngồi thiền để từ từ bổ sung Huyền khí.

Lúc này mới gắng gượng hoàn thành nốt công việc cuối cùng, hàng chục hạt lúa mì Vương thị số bảy hoàn toàn trưởng thành.

Sau đó hắn ta phấn khích mà run rẩy tuốt những hạt lúa mì ra, thật cẩn thận ngâm chúng trong dịch dinh dưỡng mà hắn ta đặc biệt chế tạo.

Lúc này.

Bởi vì thực nghiệm của Cẩm Sơn sư huynh đã đến thời khắc quan trọng, nên rất nhiều sư huynh, đệ sư, tỷ muội, đều đã tụ tập xung quanh, muốn chứng kiến thời khắc lịch sử.

“Tiểu tử, để cho đệ tử ngoại đạo ngươi xem kỹ một chút. Sự lợi hại của đệ tử cốt cán môn hạ Trường Xuân thượng nhân ta đây.” Hắn ta tràn đầy tự tin kích thích Huyền khí màu xanh nhạt bốc lên.

Huyền khí của hắn ta toả ra một luồng khí tức sức sống bùng nổ, giống như thể nó có thể thúc đẩy sự sinh trưởng của vạn vật, bao lấy những hạt lúa mì trong dịch dinh dưỡng.

Thật bất ngờ.

Một khắc trôi qua, hai khắc trôi qua, Huyền khí của Cẩm Sơn sư huynh đã cạn kiệt.

Chỉ có điều là không có hạt nào trong số hàng chục hạt lúa mì có bất kỳ phản ứng nào.

Các sư huynh đệ xung quanh đều tỏ ra tiếc nuối an ủi: “Cẩm Sơn sư huynh, lần này lại thất bại rồi. Xem ra hạt lúa mì Vương thị số bảy kia, thật đúng là không đơn giản.”

“Không thể, không có khả năng! Lần này ta đã chuẩn bị đầy đủ, suy nghĩ chu toàn, đã kích hoạt các nhân tử sinh mệnh của nó trước rồi mới gieo trồng, trong các dịch dinh dưỡng cũng là chọn nguyên liệu tốt nhất để sử dụng mà.”

Không cam lòng, hắn ta lại nuốt viên đan dược rồi ngồi thiền hồi khí.

Một lúc sau, hắn ta lại nhảy dựng lên, kích thích những hạt lúa mì sinh trưởng, nhưng vẫn không có phản ứng.

Điều này khiến hắn ta toát mồ hôi đầy đầu, sắc mặt tái nhợt, buồn rầu lên tiếng: “Chết tiệt, hạt lúa mì Vương thị số bảy, rốt cuộc là cái quái gì thế? Hai lần tu luyện của ta, cuối cùng thì vấn đề ở đâu?”

Vương Thủ Triết luôn thầm nghĩ, ngươi đến đây để phá giải bản lậu lương chủng của ta, phá giải không được mà còn hùng hùng hổ hổ, quả nhiên ở thế giới này, ý thức bảo vệ quyền tài sản thật sự rất kém.

Nhưng mà Vương Thủ Triết cũng chỉ xem qua, kiểm chứng một chút, thực sự không thể phá giải chính xác được, cũng không phải chế giễu gì hắn ta đâu.

Nhóm đệ tử Trường Xuân cốc này, vẫn giỏi chuyên môn nghiên cứu tinh thần, nghe nói Diệt Trùng tán cũng do bọn họ làm ra.

Đúng lúc hắn đang chuẩn bị lặng yên rời đi.

Bỗng nhiên!

Bên ngoài truyền đến một tiếng kêu gào: “Mọi người trốn nhanh lên, tiểu học tỷ đến rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right