Chương 477: Mắc câu! Hắc thủ phía sau cắn mồi rồi (3)
Ánh mắt của tộc trưởng ở các thế gia bát phẩm khác cũng đều chứa đựng thâm ý, tựa như có nhiều tâm cơ và trù tính.
“Thủ Triết biểu ca.” Ở đây, tộc trưởng trẻ tuổi nhất Công Tôn Diễm tiên phong lên chào Vương Thủ Triết, chắp tay nói, “Sao giờ biểu ca mới tới? Mọi người đều đợi rất lâu rồi.”
“Diễm biểu đệ.” Vương Thủ Triết cười đáp lễ, “Ta ở Bình An trấn, núi cao nước sâu, tới muộn cũng là bình thường.”
Sau đó, Vương Thủ Triết chào hỏi hàn huyên với chư vị tộc trưởng.
Mọi người đều là người có thân phận, bí mật giữa thông gia và đồng minh vốn rất bình thường, và giữa các tộc trưởng còn lại, cho dù đã từng có chút xung đột, ở kiểu trường hợp chính thức này cũng sẽ không mất đi phong độ, đều tươi tắn đón chào lẫn nhau, chuyện trò vui vẻ, tựa như bằng hữu nhiều năm không gặp.
Có điều, ở tình cảnh này, mọi người đều nói chuyện không có dinh dưỡng.
Lúc đang náo nhiệt, phủ tướng bên ngoài hét lên: “Thiên Nhân tộc trưởng của Hoàng Phủ thị Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đến…”
Đám đông đang nói chuyện giao tiếp lập tức đều ngừng lại, ánh mắt hướng ra cửa.
Chỉ thấy một vị nam tử trung niên mặc hoa phục, cước bộ hiên ngang đi vào.
Hắn quét mắt một vòng trong phòng, trên gương mặt lập tức lộ ra ý cười: “Chư vị thật xin lỗi, ta đến muộn.”
Sau một cỗ khách sáo, ánh mắt hắn rơi trên người Vương Thủ Triết.
Mà ánh mắt của Vương Thủ Triết cũng rơi lên người hắn.
Ánh mắt của hai người va vào nhau.
…
Sau vài hơi thở, Hoàng Phủ Cẩm Hoàng cười khanh khách chủ động bước tới: “Chắc hẳn các hạ, chính là tộc trưởng của Bình An Vương thị Vương Thủ Triết? Quả nhiên như trong lời đồn, quả là tuấn kiệt đương thế.”
Vương Thủ Triết cũng tươi cười chắp tay nói: “Thủ Triết bái kiến Hoàng Phủ tiền bối. Tiền bối quá khen, quá khen rồi. Thủ Triết còn trẻ tuổi, có cơ hội học hỏi tiền bối nhiều hơn.”
Hai vị gia chủ đỡ lấy tay nhau, cùng khen ngợi đối phương, dáng vẻ như hận đã gặp nhau quá muộn.
Các gia tộc khác cũng lần lượt nghênh đón, hàn huyên với Hoàng Phủ Cẩm Hoàn. Vẻ mặt ai nấy cũng đều tươi cười, bầu không khí vô cùng bài hòa.
Không lâu sau, gia chủ Thiên Nhân Lôi thị cũng quá bộ đến đến hội trường, tự nhiên cũng lại nhiệt tình một phen.
Hai đại Thiên Nhân thế gia cùng sống trong một thành, giữa hai bên cũng không có quan hệ thông gia, nếu muốn nói mối quan hệ này thật sự hòa thuận như thế, tự nhiên cũng sẽ không ai tin.
Nhưng Huyền Vũ thế gia chính là như thế, nếu như không trong trường hợp vạch rách da mặt thì trong những dịp trang trọng đều sẽ giữ thể diện ngoài mặt.
Vì vậy, hai Thiên Nhân thế gia thất phẩm, tám thế gia bát phẩm, đã tề tụ lại một chỗ. Đây là điều khá hiếm thấy trong toàn lịch sử của Trường Ninh vệ.
Một lúc sau. Bên ngoài có tiếng phủ trưởng hét lên: “Thành thủ đại nhân giá lâm.”
Tiếng nói vừa vang lên, tất cả các gia chủ đều ngừng trò chuyện, ánh mắt nghiêm túc mang theo sự tôn kính nhìn về phía cửa chính.
Chỉ thấy bên ngoài cánh cổng sơn đỏ kia, một vị nam tử trung niên mặc áo giáp màu đen đang bước qua bậc cửa được các vị phó tướng vây quanh, sải bước tiến về phía bọn họ.
Hắn có khuôn mặt võ tướng điển hình, diện mạo đoan chính, có vài sợi râu quai nón ngắn, khi bước đi lưng thẳng tắp, dáng đi vững vàng, tư thế long hổ, khí độ toàn thân tựa như mãnh hổ xuống núi, như hung thú xông ra từ cuộc tàn sát, cả người tràn ngập sát khí tiêu điều.
Đó chính là hung uy mà sát tướng chiến trường phải thân kinh bách chiến mới có được, cho dù hắn không cố ý để lộ uy thế của mình thì vẫn khiến người ta vừa thấy đã sợ.
Khi hắn bước vào cửa, cả đại sảnh đều trở nên yên lặng.
Đây, chính là một trong ba vị Thiên Nhân của Trường Ninh vệ— Hạ Hầu Hoằng Đức.
Hắn vốn không phải xuất thân từ gia tộc hào cường nào đó mà được sinh ra trong quân võ thế gia, thuộc về thể hệ Đại Càn quân võ, con đường phát triển của hắn hoàn toàn khác với loại hào cường địa phương như Vương Thủ Triết.
Khi hắn quét mắt nhìn qua đám người, tất cả các gia chủ đều hơi cúi đầu cuống, trong ánh mắt hiện lên vẻ kính sợ.
Hắn không chỉ là cường giả Thiên Nhân cảnh, mà còn đại diện cho quốc uy của Đại Càn quốc, trấn thủ toàn bộ Trường Ninh vệ.
Trên danh nghĩa, người này mới là người đứng đầu Trường Ninh vệ.
Tuy nhiên, không giống với các hào cường địa phương, vì để ngăn chặn việc người trấn thủ coi nơi canh giữ như lãnh thổ của mình để phát triển kinh doanh, dần dà đuôi to khó vẫy, các thành thủ đại nhân xuất thân từ thể hệ quân võ cũng đều có nhiệm kỳ.
Cũng giống như vệ thành này, một nhiệm kỳ thông thường đều là hai mươi đến ba mươi năm.
Hạ Hầu Hoằng Đức tại nhiệm mười mấy năm, xử lý công việc luôn công chính, đã gom góp được không ít uy tín ở Trường Ninh vệ, các gia chủ cũng rất nể phục hắn.
Những lời ong tiếng ve tạm thời không để cập tới.
Sau khi Hạ Hầu Hoằng Đức thực hiện việc cưỡng chế của mình, hắn đã chuyển sang vẻ mặt tươi cười hào sảng, thân thiết và quan tâm hỏi thăm mỗi vị gia chủ.
Khi đến lượt Vương Thủ Triết, tầm mắt hắn dừng lại, trong ánh mắt có vẻ hơi khác thường, nụ cười cũng có chút thân thiện hơn với những người khác: “Thủ Triết gia chủ, mấy năm này Bình An trấn phát triển cực kỳ nhanh chóng, có không ít thường dân đều muốn di cư qua đây. Nếu như có cơ hội, ta nhất định sẽ đến Bình An trấn để học hỏi, cũng xin nhờ Thủ Triết gia chủ chớ keo kiệt kinh nghiệm cai quản của mình.”