Chương 482: Sửa dột! Kế hoạch phát triển Vương thị trong tương lai (2)
Cơ Minh Ngọc, Lý Dương Đức và một vị nữ đệ tử nòng cốt Tiền Thải Linh cũng vội vàng đáp lễ, trong miệng đều đang gọi “Thủ Triết sư đệ”.
Bọn họ cũng không biết Vương Thủ Triết chính là đệ tử ký danh thân truyền của Trường Xuân thượng nhân.
Tuy mang theo hai chữ “ký danh” nhưng bọn họ đều biết đó là chuyện bất đắc dĩ, chỉ cần Vương Thủ Triết mốn, Trường Xuân thượng nhân đều có thể nhận hắn làm đệ tử thân truyền bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, bọn họ cũng cảm thấy là lẽ đương nhiên. Vị Thủ Triết sư đệ này còn chưa tới ba mươi, tuổi còn trẻ đã có thể chiến thắng Cơ Minh Ngọc, nếu hắn muốn gia nhập Huyền Băng điện, khả năng cao là sư tôn Băng Lan thượng nhân của họ cũng sẽ nhận hắn làm thân truyền.
Tập tục của Học Cung là như vậy, không nói đến xuất thân lai lịch. Nếu thực lực của ngươi kém, cho dù là xuất thân từ Tử Phủ thế gia, một số đệ tử nòng cốt, đệ tử thân truyền cũng sẽ không quá xem trọng ngươi.
Nhưng kiểu giống như Vương Thủ Triết này, chỉ thuần túy dựa vào thực lực của bản thân để tranh lấy địa vị, ngay cả Cơ Minh Ngọc cũng kính phục hắn không thôi, không dám đấu nữa.
Hàn huyên đôi lời, Vương Thủ Triết cũng biết tên của bọn họ, chào hỏi với bọn họ: “Dương Đức sư huynh, Thải Linh sư tỷ. Sau khi kết thúc chuyện lần này, các người đừng đi vội, phải để Thủ Triết chiêu đãi thật tốt.”
Nhìn thấy bọn họ thân thiết như vậy, sắc mặt của các thế gia gia tộc bát phẩm đều trở nên hơi vi diệu. Dĩ nhiên các đồng minh thông gia mang theo vẻ vui mừng, còn những kẻ khác đều mang thần sắc rất phức tạp.
Hai tộc trưởng Thiên Nhân thế gia Lôi Thu Vĩ và Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đều lộ rõ vẻ lúng túng.
Bọn họ xông lên trước nhất, muốn gần quan được ban lộc, cố gắng nịnh bợ đệ tử thân truyền, đệ tử nòng cốt của Học Cung một chút nhưng không ngờ bọn họ lại thân quen với Vương Thủ Triết như vậy, quan hệ thân mật như vậy.
Ngay cả Thành Thủ đại nhân Hạ Hầu Hoằng Đức cũng ngây ra một lúc mới lên trước cười ha ha nói: “Hóa ra Thủ Triết tộc trưởng quen thuộc với các vị thượng phong đại nhân như vậy, quả thực khiến người ta ngưỡng mộ. Có điều, chỗ này không phải nơi nói chuyện, tại hạ đã chuẩn bị ổn thỏa tiệc rượu ở Bạch Vị Các để các vị thượng phong đại nhân đón gió tẩy trần.”
Hiển nhiên hắn cũng nhìn ra sự khó xử của các gia tộc khác, phải ra tay hóa giải một phen.
Đúng lúc này, địa vị của Vương Thủ Triết trong lòng hắn vô hình trung lại cao thêm vài bậc. Xem ra, một số tình báo ở Học Cung mà hắn có được không đầy đủ, rốt cuộc đã xem nhẹ Vương Thủ Triết!
Đám người Phòng Hữu An sẽ giữ thể diện cho Hạ Hầu Hoằng Đức, vui vẻ tiếp nhận, theo một đám người cùng vào thành.
Dưới sự mở đường của Thành Phòng doanh, một đoàn người đi thẳng đến Bách Vị Các.
Đương nhiên, Bách Vị Các của Trường Ninh vệ vốn không bì được với Bách Vị Các tổng bộ ở Lũng Tả quận.
Đến Bách Vị Các lại phát hiện chưởng quầy Tiền Học An ở cửa hàng chi nhánh Trường Ninh vệ của Tiền thị đã sớm đợi trước cửa.
Hắn ưỡn cái bụng ngày càng lớn giống như phật Di Lặc, mỉm cười cung nghênh Phòng Hữu An và chư vị đệ tử nòng cốt của Tử Phủ Học Cung.
Nhìn thấy Tiền Thải Linh, hắn lập tức hành lễ thật sâu, nói: “Học an diện kiến Thải Linh cô cô.”
“Hóa ra là Học An.” Tiền Thải Linh đánh giá hắn từ trên xuống dưới, “Mới hai ba năm không gặp mà ngươi lại béo lên rồi, hóa ra ngươi cũng ở Trường Ninh vệ.”
Ký ức của Tiền Thải Linh về Tiền Học An này rất sâu sắc.
Vốn chẳng qua là một thứ tử trực mạch không có gì nổi trội nhưng không ngờ bây giờ ngày càng giỏi, đã vài lần lập công lớn cho gia tộc, ngay cả lão tổ tông trong nhà cũng nhắc đến tên hắn hai lần.
Đây là loại vinh quang gì? Ngay cả Tiền Thải Linh nàng đường đường là đệ tử nòng cốt của Học Cung cũng có ấn tượng ngày càng sâu với Tiền Học An này.
Đương nhiên đây cũng là vì Tiền Học An này rất giỏi luồn cúi, nắm bắt được cơ hội, cứ cách hai ba năm sẽ chạy đến Học Cung một chuyến.
Tiền Thải Linh nàng cũng không nhận không ít lợi ích từ Tiền Học An, dĩ nhiên sẽ có ấn tượng sâu sắc.
Cuộc đối thoại nhỏ này, nghe ra thì chẳng có gì nhưng chư vị gia chủ ở Trường Ninh vệ lại không khỏi lộ ra thần sắc nghiêm nghị trong lòng lại trịnh trọng thêm vài phần.
Cảm thấy trong các vị đệ tử nòng cốt của Học Cung đó thì vị tên Tiền Thải Linh nữ đệ tử nòng cốt này tựa như không nổi bật nhất nhưng không ngờ nàng lại xuất thân từ Tiền thị.
Ở cả Lũng Tả quận, Tiền thị là Tử Phủ thế gia ngũ phẩm tiếng tăm lừng lẫy, địa vị cực kỳ hiển hách, gần như là không ai dám chọc.
Ngay cả Vương Thủ Triết cũng nhìn Tiền Thải Linh này thêm vài lần, không ngờ Thải Linh học tỷ này lại là cô cô của Tiền Học An.
Quả nhiên Tử Phủ Học Cung là nơi tàng long ngọa hổ.
Hoặc là nói, nội tình của Lũng Tả Tiền thị quả thực hồn hậu vô đối.
Sau đó, dĩ nhiên là một màn chiêu đãi thân mật như vậy, có người mạnh vì gạo, bạo vì tiền như Tiền Học An ở đây, bầu không khí cũng sôi nổi hơn nhiều.
Sau khi uống không ít rượu, Phòng Hữu An nghiêm mặt, chắp tay với các vị ngồi trong tiệc rượu: “Các vị, cơm đã ăn rồi, rượu cũng uống rồi nhưng thiên tai vẫn không thể chậm trễ. Phòng Hữu An ta nhận được sự ủy thác của quận phủ và Học Cung, đến đây đốc tra bình định thiên tai, vẫn mong chư vị ngồi đây giúp đỡ nhiều. Thành thủ đại nhân, ban nãy ta ở trên không trung nhìn thấy không ít dân tị nạn tụ tập gần Trường Ninh vệ, không biết chuyện này có sắp xếp ổn thỏa không?”