Chương 489: Ưu tú trầm ổn! Thanh niên tuấn kiệt của Vương thị (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,606 lượt đọc

Chương 489: Ưu tú trầm ổn! Thanh niên tuấn kiệt của Vương thị (3)

Có lẽ, chính là tai họa do con côn trùng màu máu kia gây ra.

“Mau, mau!” Hắn cảm nhận được huyết dịch đang sôi trào như thiêu đốt, một lượng sức mạnh đáng sợ không thể kiểm soát được đang tràn vào.

Trần Phương Hoa và các gia tướng lập tức lao tới, nhân lúc Vương Tông Xương vẫn còn lý trí, trói hắn lại, hết lớp dây này đến lớp dây khác, trói hắn cực kỳ chặt chẽ.

“Nhanh, tăng tốc cho thuyền vào cảng.” Trần Phương Hoa cũng là người tinh nhuệ đã trải qua dùi mài, lập tức hạ lệnh: “Giương cờ cầu cứu, để tộc nhân trong cảng lập tức thông bào cho Nho Hồng lão tổ đến cứu viện.”

Vương Tông Xương là tộc nhân thế hệ trẻ của Vương thị, cũng là đứa trẻ rất được các tộc trưởng của Vương thị coi trọng và bồi dưỡng. Nếu xảy ra chuyện lớn trên thuyền của Trần thị bọn họ, vậy thì nghiêm trọng rồi?

Bình An trấn, hồ Châu Vi.

Trong thủy vực hơn vạn mẫu, chất nước trong trẻo, yên ba bao trùm mênh mông.

Thường có một con cá lớn nhảy ra khỏi mặt nước, tạo ra từng luồng sóng nước.

Bỗng dưng, từ xa có một chiếc “thuyền bè”, nhanh chóng rẽ trên mặt nước, vẽ ra hai luồng sóng nước dài thườn thượt, bầy cá hoảng sợ tán loạn khắp nơi, tựa như đám cá nhảy nhót lung tung.

Quan sát kỹ, làm gì phải thuyền bè, rõ ràng là một con ô quy rất lớn. Nó chính là Linh thú canh giữ của Vương thị — Nguyên Thủy Linh quy.

Nó nhô mai rùa to lớn lên, tứ trảo hoạt động như mái chèo, tốc độ bơi cực nhanh.

Một cặp trẻ con trai gái ngồi lên trên mai rùa dày cộm.

Bé gái khoảng tám chín tuổi, tướng mạo phấn điêu ngọc trác(*) mà hai mắt linh động, tựa như một tiểu công chúa.

(*) Phấn điêu ngọc trác: hình dung làn da trắng như phấn, mịn màng, sáng bóng.

Bé nam khoảng bốn năm tuổi, ngoan ngoãn ngồi trên mai rùa, trong ngực còn ôm một cặp sách lớn, trong đôi mắt non nớt lại tràn ngập vẻ lo sợ.

Hắn do dự một lúc, nói: “Tỷ tỷ, hôm nay tỷ lại chọc giận phu tử rồi. Phu tử nói, muốn cha đích thân đưa tỷ đến Tộc Học, nếu không sẽ không dạy tỷ nữa. Thế này phải làm sao?”

“Đệ yên tâm, tỷ tỷ ta đã sớm có an bài rồi.” Bé gái tỏ vẻ bình tĩnh nói, “Trước khi ta tan học đã tẩn chắt trai bảo bối của phu tử một trận, sau khi thằng nhóc đó về sẽ ngoan ngoãn giảng đạo lý với phu tử.”

Bé trai toát mồ hôi lạnh, đây chính là sự an bài của tỷ tỷ ư?

Hắn yếu ớt nói: “Tỷ tỷ cứ đấu với phu tử như vậy, ta lo ông ấy sớm muộn cũng sẽ đi tìm cha khóc lóc kể lể.”

“Khóc lóc kể lể thì khóc lóc kể lể thôi, phải xem chắt trai bảo bối của ông ấy chịu bị đánh hay không.” Bé gái không quan tâm hắng giọng nói, “Bây giờ Tộc Học đã cải chế rồi. Ai bảo lão phu tử đó còn ôm tư tưởng trọng nam khinh nữ lạc hậu không buông? Ông ta chính là ỷ vào năm xưa đã từng dạy cha mới ngông cuồng như vậy. Tóm lại nếu ông ta không thay đổi tư tưởng, bản tiểu thư và ông ta đấu đến cùng.”

Bé trai tỏ ra bất đắc dĩ, tỷ tỷ cứ đấu với lão phu tử như vậy sẽ liên lụy đến ta, bây giờ bài tập của hắn đã tăng gấp đôi rồi. Khoảng thời gian này quá khó sống.

Hắn thật sự muốn nói với tỷ tỷ một tiếng, oan oan tương báo đến bao giờ, tỷ không thể cúi đầu với phu tử, mọi người bắt tay làm hòa sao?

Cặp nhóc trai gái này dĩ nhiên là con trai con gái của Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam, Vương Ly Dao và Vương Tông An.

“An An, đệ sợ cái gì?” Vương Ly Dao khoanh tay nói, “Chỉ cần lòng mang chính nghĩa, phải kiên quyết không cúi đầu trước thế lực xấu xa. Đệ thân là một đứa con trai, còn là thiếu tộc trưởng của gia tộc, không thể quá yếu đuối.”

Vương Tông An lẩm bẩm trong lòng, yếu đuối là không đúng. Nhưng cũng không thể giống như tỷ tỷ được, hở tý là dùng bạo lực giải quyết vấn đề chứ?

Tỷ đệ hai người đang nói chuyện, Nguyên Thủy Linh quy đã đưa họ đến bến ở hậu viện tổ trạch của Vương thị, Vương Ly Dao sờ đầu nó, thân mật với nó một phen: “Cảm ơn ngươi, Linh quy, sáng ngày mai ta mang chút đồ ăn ngon cho ngươi.”

Thái độ của Nguyên Thủy Linh quy với Vương Ly Dao cũng cực kỳ thân thiết, sau khi cọ cọ vào nàng mới lưu luyến rời đi.

Cũng khó trách, Nguyên Thủy huyết mạch của Vương Ly Dao cực kỳ nồng đậm, tuy vẫn chưa đạt đến trình độ Nguyên Thủy Linh thể nhưng cũng cực kỳ hiếm thấy. Một người một quy, đều cực kỳ thân thiết với nhau.

“Dao Dao, An An.” Xảo Nhi tiến lên, giúp bọn họ đỡ cặp sách, sắc mặt của nàng thoáng ngưng trọng, “Tiểu thư bảo ta tới đón các ngươi về.”

“Hả?”

Lần này, mẫu thân lại không đến đón họ.

Vương Ly Dao hơi lo lắng hỏi: “Xảo Nhi cô cô, có chuyện gì sao?”

Xảo Nhi vừa dắt họ về vừa nói: “Là Tông Xương thiếu gia xảy ra chút chuyện, gia chủ và tiểu thư đều đang giúp ngài ấy trị liệu.”

Nhị ca ca xảy ra chuyện rồi?

Vương Ly Dao và Vương Tông An lập tức lo lắng.

Tông Xương ca ca từ nhỏ đã đối xử với chúng vô cùng tốt. Chúng không muốn hắn xảy ra chuyện.

Vào lúc này, tại thiên sảnh trong viện của Vương Thủ Triết, Liễu Nhược Lam đang chiêu đãi Nho Hồng lão tổ, nàng cảm kích nói: “Đa tạ Nho Hồng lão tổ ra tay giúp Tông ương chế trụ huyết cổ bên trong cơ thể, còn đích thân đưa hắn trở về.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right