Chương 491: Huyết cổ Giá Y! Trong họa có phúc (2)
Mà sự xuất hiện của những tà đạo m Sát đó cũng khiến Vương Thủ Triết cảnh giác. Cho dù bọn chúng đều đã chết nhưng sẽ có không ít manh mối lộ ra.
Hạ lệnh bộ môn tình báo dưới trước phải điều tra chuyện này đến cùng.
Chính vào lúc này, Liễu Nhược Lam rất tốt bụng bưng vài món ngon do nàng đích thân nấu nướng vào: “Tông Xương, mấy hôm nay đã chịu khổ rồi, Tứ thẩm hầm cho ngươi vài món Linh thực bồi bổ cơ thể.”
“Cái này…” Vương Tông Xương vừa thoát chết từ trong huyết cổ Giá Y tái mặt lại nhưng hắn không dám nghịch ý của Tứ thẩm, chỉ đành cười thảm cảm tạ, “Tông Xương tạ Tứ thẩm đã chăm sóc.”
“Đứa trẻ đáng thương, ngươi xem sắc mặt của ngươi đã đói đến tái rồi, ngươi mau ăn đi, Tứ thẩm lại nấu thêm một nồi cho ngươi.”
Sau đó, Vương Thủ Triết dùng ánh mắt đồng tình nhìn đứa nhỏ đó.
…
Mấy ngày sau, thành Đông ở Trường Ninh vệ, nhóm kiến trúc tọa lạc một mảnh lộn xộn vô cùng.
Ở đây tường cao cửa lớn, canh phòng nghiêm ngặt, vừa nhìn đã biết là địa bàn của gia tộc quyền thế nào đó.
Trên mép cửa viết mấy chữ lớn thiếp vàng.
“Trường Ninh Từ thị”
Cả Trường Ninh vệ đều biết, Trường Ninh Từ thị chính là một thế gia bát phẩm lâu đời.
Từ hai trăm năm trước, Trường Ninh Từ thị đã là thế gia bát phẩm rồi.
Hơn nữa bọn họ đã dừng chân ở Trường Ninh vệ suốt hơn ba trăm năm. Qua từng thế hệ kinh doanh, nội tình vô cùng phong phú, so với thế gia bát phẩm mới lên chưa đủ trăm năm, dĩ nhiên không phải là cùng một loại khí gia.
Thế nhưng, những tháng ngày gần đây của thế gia bát phẩm lâu đời này đều không dễ sống.
Theo vài năm trước, Tiền Mã Hoàng Phủ thị bắt được một cơ hội, gia nhập vào trong ngành dệt. Trường Ninh Từ thị lại liên tiếp bị đánh lui, đánh mất quá nhiều nguyên vật liệu cung ứng cho gia tộc.
Nguyên nhân nói ra rất đơn giản, chính là Tiền Mã Hoàng Phủ thị có Thiên Nhân Hoàng Phủ thị chống lưng ở phía sau, cạnh tranh thương nghiệp không dám nói không từ thủ đoạn, nhưng cũng có hơi không kiêng nể gì.
Mà Trường Ninh Từ thị vì xung kích Thiên Nhân thế gia, nguồn tài chính đã sớm thắt chặt. Bây giờ, ra chiêu này gần như là đánh vào mạch máu của họ.
Chính lúc này, một chiếc xe ngựa dần dừng lại trước cửa chủ trạch Trường Ninh Từ thị.
Trong xe ngựa, có một cặp phu thê trung niên, trong ngực còn ôm một đứa nhỏ chừng hai ba tuổi.
Nữ tử vì bảo dưỡng rất tốt nên trông vẫn phong vận do tồn(*), một dáng vẻ của Từ nương bán lão.
(*) : Phụ nữ trung niên trải qua thời gian vẫn giữ được phong thái ưu mỹ, yêu kiều.
Mà nam tử có gương mặt chữ điền, dáng vẻ uy nghiêm trầm ổn.
Đôi phu thê này chính là Vương Thủ Tín đời thứ bảy của Vương thị và Từ thị phu nhân.
Vương Thủ Tín là lão đại đời chữ Thủ, năm nay đã năm mươi hai tuổi, lớn tuổi hơn nhiều so với Vương Định Tộc, Vương Định Hải đời chữ Định.
“Vương Thủ Tín, chàng xem lão nương ăn mặc thế này có được không?”
Từ thị của hôm nay rõ ràng đã dụng tâm ăn mặc, nàng mặc một bộ váy tơ tằm băng màu lam sắc. Châu sai cài trên đầu cũng là vòng trân châu màu lam sắc hiếm thấy, vòng tay đeo trên cổ tay cũng là vòng quý loại băng lam giá trị bất phàm.
Khiến nàng trông giống như là một phu nhân danh môn chưa tới bốn mươi.
“Cũng được.” Vương Thủ Tín ôm bé trai, ánh mắt tùy ý lướt qua, ngữ khí rõ ràng hơi có lệ.
“Vương Thủ Tín!”
Từ thị nhíu mày, tức giận rần rần đi lên, “Có phải chàng chiếm vẻ vang của Tứ thúc thúc, phát đạt lên, tương lai có cơ hội xông lên Linh Đài cảnh. Bắt đầu thấy lão nương không thuận mắt mà ghét bỏ rồi, chuẩn bị cưới tiểu thiếp chăng?”
“Từ Xuân Vân! Nàng đứng có ăn nói hàm hồ.” Vương Thủ Tín nhíu mày nói, “Ta nói sẽ cưới tiểu thiếp khi nào?”
“Tóm lại, lão nương mặc kệ. Từ Xuân Vân ta gả cho Vương thị chàng, còn sinh ra hai trai hai gái, bây giờ ngay cả cháu cũng có rồi.” Từ thị nhăn mặt nói, “Ngay cả Tứ thúc cũng luôn khen ta là đại công thần của Vương thị. Nếu chàng dám có ý cưới tiểu thiếp, lão nương sẽ đi khóc lóc với Tứ thúc thúc.”
“Được rồi được rồi, nàng đừng náo loạn nữa.” Ngữ khí của Vương Thủ Tín lập tức dịu xuống, “Mấy ngày trước, Tông Xương xảy ra chuyện khiến lòng ta hơi nôn nóng bất an. Chẳng phải ta cũng cùng nàng về nhà mẹ rồi sao?”
“Tứ thúc thúc cũng nói, Tông Xương chúng ta là trong họa có phúc rồi.” Từ thị nói, “Còn nữa, nếu không phải Tứ thúc thúc bảo chàng về cùng, bao nhiêu năm rồi chàng chưa cùng ta về?”
Nói đến đây, sắc mặt của Vương Thủ Tín cũng hơi bất đắc dĩ: “Xuân Vân, không phải ta không về cùng nàng mà là mấy huynh đệ tẩu tẩu nhà nàng đều dỏng mắt lên trời, lần nào cũng cho rằng chúng ta về để chiếm lợi ích, nhìn chúng ta như phòng cướp.”
“Được rồi được rồi, thứ già cố đế chàng hẹp hòi thôi.” Từ thị nhìn nói, “Nói mau nói mau, hôm nay ta ăn mặc như thế nào?”
“Đẹp.”
“Hừ, xem như chàng biết nói chuyện. Hôm nay cùng ta giành thể diện lại.” Từ thị nhẹ nhàng nhép vào đùi hắn, “Quay về ta bảo chàng muốn thế nào thì thế ấy.”
“Cái này…lão phu lão thê rồi, cháu trai Thất Ninh vẫn còn ở đây đó.”
“Được lắm! Vương Thủ Tín, thứ chó nhà chàng, lão nương thấy chàng thật sự muốn cưới tiểu thiếp rồi.”