Chương 493: Nở mày nở mặt! Đại tẩu y gấm thăm nhà (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,175 lượt đọc

Chương 493: Nở mày nở mặt! Đại tẩu y gấm thăm nhà (2)

Là phu xe ngựa truyền thừa nhiều thế hệ của Vương thị, hắn có tố dưỡng chức nghiệp, tai điếc miệng câm là điều cơ bản nhất, thi thoảng mắt cũng có thể lựa chọn mù một lát.

Từ thị lén lút nhét cho hắn một càn kim, thấp giọng cảnh cáo: “Vương lão đầu, ngươi biết chứ, trước giờ tính tình ta không tốt, đừng chớ đồn nhảm ra ngoài.”

“Từ đại nương tử, người nói gì?” Vương lão đầu bày ra dáng vẻ tai điếc không nghe thấy, trong lúc lặng yên không tiếng động, hắn đã giấu nhẹm một càn kim đó vào người.

Vào lúc này, trong chủ trạch Trường Ninh Từ thị, hai nam tử tráng niên mặc cẩm bào đi ra.

Tuy đã năm mươi sáu mươi tuổi nhưng bởi vì tu luyện thời kỳ dài, vóc dáng, tướng mạo của họ đều không lão hóa gì. Hơn nữa bởi vì nguyên do xuất thân, bọn họ đứng ở địa vị cao lâu dài, tay nắm quyền hành, ắt có dáng vẻ thong dong uy nghiêm.

Từ Chấn Hưng dẫn đầu vừa nhìn thấy muội muội và muội phu, lập tức mỉm cười nghênh đón: “Xuân Vân, Thủ Tín, đã đến cửa nhà rồi còn đang luyên thuyên gì?”

Từ thị không hoảng không gấp, thu người hành lễ nói: “Xuân Vân yết kiến hai vị ca ca.”

Vương Thủ Tín cũng lên trước chắp tay hành lễ: “Thủ Tín yết kiến hai vị huynh trưởng.”

Thái độ của hắn đúng mực, tuân thủ lễ nghi.

“Thủ Tín à, không cần khách khí như vậy.”

Từ Chấn Hưng và Từ Chấn Nghiệp vội vàng tiến lên, một trái một phải đỡ hắn.

Hai người hai mặt đều rộ lên nụ cười, thái độ vô cùng nhiệt tình.

“Huynh đệ chúng ta đã nhiều năm không gặp. Chốn cửa cổng này không phải nơi nói chuyện, mau mau theo chúng ta vào trong.”

“Hai vị ca ca chớ gấp gáp.” Từ Xuân Vân nói, “Trong xe ngựa còn có một số thứ, đều là đặc sản quê nhà do Thủ Tín nhà chúng ta mang đến cho phụ thân.”

Từ Chấn Hưng hơi ngây ra, lập tức vỗ đầu cười nói: “Muội xem ca của muội, sau khi nhìn thấy các muội đã quá vui mừng.”

Nói xong, hắn phất tay, mấy vị gia đinh trong chủ trạch chạy ra, bắt đầu giúp chuyển đồ.

Được lắm.

Một túi to Bạch Ngọc Linh Mễ hơn trăm cân, một lọ Linh tửu sản xuất từ Xích Tinh Linh Mễ, một cái đùi thịt trước của hung thú Thiết Bối Man Trư, còn có một cái vò lớn thịt mặn Linh Ngư không thấp hơn sáu bảy mươi cân, còn có mười cân lá trà thường, một lạng Linh trà.

Ngoài ra, còn có một phần lễ đan, đều là gạo, hoa quả, rau dưa, gà vịt cá ngỗng,…

Có điều bởi vì số lượng quá lớn, trong xe ngựa chất không hết, phía sau sẽ có xe ngựa chuyên dụng đưa tới.

Từ Chấn Hưng và Từ Chấn Nghiệp ở trong Trường Ninh Từ thị cũng xem như là chủ sự có máu mặt, bình thường cũng gọi là biết nhiều hiểu rộng, nhìn thấy điệu bộ này đều bị chấn kinh không nhẹ.

Trở về nhà mẹ mà thôi, lại chuẩn bị lễ vật phong phú như vậy, người không biết còn tưởng đây là tới hạ sinh.

Hai huynh đệ nhìn nhau, thanh âm cũng thấp đi nhiều.

“Đây…Xuân Vân, Thủ Tín, thế này cũng nhiều quá rồi nhỉ?”

“Hai vị ca ca.” Khóe mắt của Từ Xuân Vân tràn ngập vẻ đắc ý, “Thủ Tín nhà chúng ta nói rồi, mấy năm nay, khí huyết của cha không dồi dào như trước nữa, vẫn cần ăn nhiều Linh thực một chút, bồi bổ cơ thể. Thế này mới có thể kéo dài thọ nguyên, sống qua trăm tuổi.”

Lời vừa dứt, sắc mặt của hai vị huynh đệ đều thoáng lúng túng, gương mặt có chút nóng.

Trường Ninh Từ thị là một thế gia bát phẩm lâu đời. Lão gia tử Từ An Minh thân là tộc lão, mỗi năm có thể hưởng dụng phụng dưỡng cũng không thấp.

Sở dĩ mấy năm gần đây, khí huyết đã tụt dốc nghiêm trọng, dĩ nhiên là bởi ông ta đã dùng phụng dưỡng của mình bồi đắp cho đời cháu chắt rồi.

Đây là chuyện mà lão tộc của rất nhiều gia tộc đều sẽ làm, dù sao thì cuộc đời của họ đã đến vãn niên rồi, mà các con cháu vẫn còn trẻ, không gian trưởng thành rộng lớn hơn.

Có điều, lúc này, Từ Xuân Vân nói ra, dĩ nhiên sẽ khiến hai vị ca ca khó chịu trong lòng.

May mà trước giờ họ cũng biết tính khí của Từ Xuân Vân, lập tức cười ha ha, bỏ qua chuyện này.

Trường Ninh Từ thị, lịch sử lâu đời, quy mô nhân khẩu cũng lớn hơn nhiều so với Bình An TVuowng thị. Tại cửa chính này, lúc nào cũng có người vào ra.

Nhìn thấy cảnh này, chỉ cần nghe ngóng một chút liền biết Từ Xuân Vân gả cho Bình An Vương thị đã quay về thăm nhà.

Quà thăm nhà cũng rất nhanh truyền ra, gây nên náo động không nhỏ trong tộc.

“Món chi của chuyến quay về thăm nhà lần này thật không nhỏ.”

“Tộc lão Từ An Minh đã sinh được đứa con gái tốt, xem ra sau này có thể hưởng phúc cháu con rồi.”

“Ta đã sớm nói An Minh thúc là người có phúc khí, nhìn xem, đây chẳng phải là ứng nghiệm rồi sao?”

Không ít người đều sẽ ngưỡng mộ tộc lão Từ An Minh, nhất là mấy tộc lão có tuổi tác xem xem ông ta, càng đỏ mắt.

Phải biết rằng ban đầu khi cần chọn người liên hôn với Bình An Vương thị, nhà bọn họ cũng có con gái có tên trên danh sách, chẳng qua đã bị họ nghĩ mọi cách rút lui mà thôi. Ai có thể ngờ, chỉ mấy mươi năm trôi qua, vật đổi sao dời chứ?

Trong sự bàn tán sôi nổi, phu thê Vương Thủ Tín, Từ Xuân Vân đã cùng hai huynh đệ Từ Chấn Hưng và Từ Chấn Nghiệp mang một đống lễ vật chậm rãi vào trong Lệ Hương viên của lão phụ thân Từ An Minh.

Trong chính đường, Từ An Minh đã nhiều năm không gặp con gái, dĩ nhiên sẽ là một màn nước mắt sụt sùi, nắm tay con gái, hỏi han ân cần không thôi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right