Chương 496: Thủ Triết lập kế! Khuấy đảo phong vân (2)
Nhưng Vương Thủ Triết biết đại ca Vương Thủ Tín của hắn cực kỳ thông minh, hơn nữa còn rất bình tĩnh.
Từ khi mười tám tuổi, hắn đã theo phụ thân Vương Định Xuyên làm việc trong Hưng Mậu tàm trang, bây giờ đã năm mươi ba tuổi rồi, sớm đã có thể một mình chống đỡ rồi. Dưới việc kinh doanh của hắn, mấy năm nay, tàm trang luôn phát triển ổn định, đã trở thành một trong những sản nghiệp mang tính trụ cột của Vương thị.
Kiểu nhân vật này há có thể đơn giản?
Gia chủ Từ An Bang của Từ thị đang đọc một bức thư.
Sau khi đọc xong, hắn giãn chân mày, cười ha ha nói: “Ta đã hiểu ý của Thủ Triết gia chủ. Lần này, hai gia tộc chúng ta hợp tác với nhau, Thủ Triết gia chủ đã ủy thác toàn quyền cho ngươi.”
Khi đang nói, ánh mắt của Từ An Bang đối với Vương Thủ Tín càng xem trọng thêm mấy phần.
Từ trong thư có thể thấy Vương Thủ Triết rất tín nhiệm và coi trọng Vương Thủ Tín, thậm chí còn có thể có dự định bồi dưỡng Vương Thủ Tín thành Linh Đài cảnh.
Nếu nước cờ này thành công, Vương Thủ Tín sẽ trở thành nhân vật có ảnh hưởng lớn trong Vương thị tộc trong hơn trăm năm sắp tới.
“Từ gia chủ.” Sắc mặt của Vương Thủ Tín trịnh trọng, “Tứ đệ của ta đã từng nói, Trường Ninh Từ thị và Bình An Vương thị chúng ta đã là thông gian hơn trăm năm trước, huyết mạch đã sớm dung hòa. Huống chi, khi Bình An Vương thị chúng ta khó khăn nhất, Trường Ninh Từ thị cũng cực kỳ chiếu cố chúng ta. Chỉ là thu mua phá giá kén tằm sản xuất trong tàm trang đã khiến Bình An Vương thị ta khắc ghi trong lòng.”
Trước giờ, Vương Thủ Triết là một người trọng ân tình.
Cho dù hai gia tộc bởi vì nhiều chuyện trong quá khứ mà xảy ra hiềm khích, tình cảm giữa đôi bên cũng nhạt nhòa nhưng suy cho cùng, Trường Ninh Từ thị vẫn niệm tình hương khói năm xưa, chiếu cố Bình An Vương thị.
Hắn không thể không nhận phần tình cảm này.
Ngoại trừ có vài tác phong nịnh bợ và quá bảo thủ, Trường Ninh Từ thị cũng không có tật xấu gì lớn.
“Thủ Tín, ngươi vẫn nên gọi ta là Ngũ bá đi…Gọi ta là gia chủ quá xa lạ.” Trong ánh mắt của Từ An Bang lộ ra một tia vui mừng.
Tuy trước đây quan tâm đến Bình An Vương thị chỉ xuất phát từ tình hương khói nhưng không hề nghĩ muốn hồi báo.
Nhưng một gia tộc có đủ năng lực khắc ghi lòng tốt của ngươi, dĩ nhiên càng thích hợp kéo quan hệ, hợp tác chung hơn so với gia tộc vong ơn bội nghĩa.
Sau khi hai bên đã quyết định có nền tảng hợp tác, Từ Định Bang liền tỏ ra ngưng trọng mở miệng nói: “Thực không giấu gì, Trường Ninh Từ thị chúng ta đã gặp phải phiền phức.”
“Đây cũng là chuyện trong tình lý.” Vương Thủ Tín uống Linh trà, bình tĩnh nói, “Trường Ninh vệ chỉ là một nơi bé nhỏ như thế này, có hai Thiên Nhân gia tộc đã khá chen chúc rồi. Bất luận là Thiên Nhân Hoàng Phủ thị hay là Thiên Nhân Lôi thị đều không quá nguyện ý thấy một Thiên Ngân gia tộc khác quật khởi.”
Điểm duy nhất khác biệt chính là có thể lộ diện đánh cược hay không, trực tiếp ra tay đánh úp.
“Trường Ninh Từ thị chúng ta cũng có nhược điểm. Trong lĩnh vực dệt kim đã cày sâu cuốc bẩm gần hai trăm năm nhưng phương diện nền móng lại quá yếu. Đấy mới là cơ hội cho Hoàng Phủ thị đánh úp các người. Theo lời Tứ đệ của ta chính là sống quá an nhàn, không hiểu cư an tư nguy (*).”
(*): Khi sống trong hòa bình phải nghĩ đến thời loạn.
“Đây…”
Tuy trong lòng Từ An Bang hơi không thoải mái nhưng cũng biết điều đối phương nói là thật.
Hắn trầm mặc rất khó coi: “Tiền Mã Hoàng Phủ thị cũng không biết lấy đâu ra công nghệ dệt kim mô hình mới, bất luận là chi phí ươm tơ hay là dệt tơ lụa đều chỉ bằng một nửa của chúng ta.”
“Bây giờ chúng ta bán ra với giá cao hơn năm phần, tất cả người nuôi kén quanh khu vực đều ép chúng ta không thể không nâng giá thu mua kén, với yêu cầu sản xuất và cung hàng tơ thô và tơ tằm đầy đủ. Nhưng nếu cứ như vậy, chẳng những không kiếm được tiền, chúng ta còn không ngừng lỗ vốn.”
“Nếu đổi lại là bình thường, Trường Ninh Từ thị chúng ta còn có thể chịu được lỗ. Nhưng bây giờ, lão tổ tông của Trường Ninh Từ thị chúng ta đang xoay xở tài nguyên xung kích Thiên Nhân cảnh, ít nhất còn thiếu mười vạn càn kim trở lên. Vốn muốn dựa vào thu nhập tơ tằm trong vòng mười năm đi vay mượn khoản tiền này nhưng lại không muốn bị Tiền Mã Hoàng Phủ thị đánh úp.”
Từ An Bang lo lắng tiều tụy nói: “Ngươi cũng biết bây giờ lão tổ tông của chúng ta đã một trăm sáu mươi lăm tuổi rồi, càng về sau, tỉ lệ thành công khi xung kích Thiên Nhân cảnh càng thấp.”
“Ngũ bá đã từng nghĩ tới việc bán đi một phần lớn tài sản chưa?” Vương Thủ Tín nhàn nhạt đề nghị.
“Thủ Tín, ngươi có điều không biết.” Lần đầu tiên Vương Lưu Cầm mở miệng nói, “Thực ra gia tộc đã bán đi một số tài sản, nếu bản đi nhiều hơn sẽ gây hại đến đại nguyên khí của gia tộc. Lỡ như lão tổ tông xung kích thất bại, Trường Ninh Từ thị sẽ rất có thể chuyển thịnh thành suy.”
Một khi gia tộc xuất hiện dị tượng suy yếu, rất dễ sa vào trong tuần hoàn ác tính, một đường xuống dốc.
Điều mà Vương Lưu Cầm lo lắng không phải là không có đạo lý.
Một Thiên Nhân thế gia muốn hoàn thành Thiên Nhân giao thế đều không phải là một chuyện đơn giản.
Một khi thất bại một lần sẽ đại thương nguyên khí. Nếu thất bại hai lần, Thiên Nhân gia tộc đó có thể duy trì tiếp hay không đều là vấn đề.