Chương 514: Vô duyên vô cớ có thêm lão bà! Thiếu tộc trưởng không dễ làm (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,646 lượt đọc

Chương 514: Vô duyên vô cớ có thêm lão bà! Thiếu tộc trưởng không dễ làm (4)

Hắn nghe xong liền không khỏi cười lạnh hai tiếng: “Nữ nhân họ Cơ đó thật sự không nhẫn nại, nhanh như vậy đã hành động rồi. Nếu nàng ta thuận lợi trong chiêu này, có thể tạo áp lực cho chúng ta, cũng có thể thuận tiện nắm gọn hai đầu, thật sự là chơi một ván hay.”

Hoàng Phủ Đức Vận hơi lo lắng: “Cẩm Hoàn tộc thúc, nàng ta sẽ không thật sự hợp tác với Trường Ninh Từ thị và Bình An Vương thị chứ?”

“Hừ, không sao.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cười lạnh, “Qua đêm nay, nàng ta liền biết ai mới là chủ nhân thật sự của Trường Ninh vệ!”

Lúc này, trong xe ngựa của Từ An Bang, hương trà ngào ngạt, bầu không khí lại có chút ngại ngùng.

Thực ra, bố cục trong xe ngựa đã xem như là khá rộng rãi rồi, có điều bởi vì có Cơ phu nhân ở đây, Vương Thủ Triết và Từ An Bang chỉ đành chen chúc ở một bên, ngồi đối diện với Cơ phu nhân.

Cơ phu nhân dùng ánh mắt sâu xa nhìn Vương Thủ Triết, tựa như có uất ức không nói ra được.

Thế nhưng Vương Thủ Triết lại nhìn không chớp mắt, hoàn toàn coi nhẹ sự uất ức của nàng ta.

Đùa chắc, cho dù có ủy khuất hơn thì hắn cũng không thể ngồi bên cạnh nàng. Nếu không, ngày này năm sau có thể là ngày giỗ của hắn rồi…

“Thủ Triết, ngươi đây…”

Từ An Bang nhìn Cơ phu nhân phong tình vạn chủng thế này, lại liếc nhìn Vương Thủ Triết, ánh mắt lóe sáng, trong lòng cũng có chút hoảng sợ.

Hắn thế này, lẽ nào đã biết chuyện khó lường gì rồi nhỉ?

“Khụ khụ.”

Vương Thủ Triết vội vàng ho khan hai tiếng, giải thích với Từ An Bang nói: “Ngũ bá, vị Cơ phu nhân này chính là đối tác của Thủ Triết. Ngài tuyệt đối chớ hiểu lầm.”

Ngừng một lát, Từ An Bang mới tỏ ra rất trượng nghĩa khí nói: “Thủ Triết, ngươi an tâm, ta sẽ không để chuyện này trong bụng.”

“Được rồi.” Thấy hắn đã nhận định như vậy, Vương Thủ Triết cũng biết giải thích cũng giải thích không rõ liền lười giải thích tiếp, liếc nhìn Cơ phu nhân nói, “Hôm nay, Cơ phu nhân lên xe ngựa của chúng ta, lẽ nào không sợ Hoàng Phủ Cẩm Hoàn ngờ vực sao?”

“Thủ Triết gia chủ nói đùa rồi.” Cơ phu nhân cong khóe miệng cười, sóng mắt lưu chuyển tỏa mị lực ra tứ phía, “Ta và Trường Ninh Hoàng phủ thị chẳng qua là quan hệ hợp tác, cũng chẳng phải thủ hạ của hắn, lên xe ngựa của ai còn phải báo cáo với hắn sao?”

“Huống chi, bây giờ chính là muốn hắn nghi ngờ. Hắn càng nghĩ nhiều, lòng sẽ càng loạn. Càng loạn thì càng dễ mắc sai lầm.”

Nàng ta thật sự là yêu tinh, tùy tiện cười một cái liền bày ra bộ dạng mị hoặc chúng sinh. Có thể thấy, nàng ta đã nghiên cứu như thế nào trên phương diện này. Dựa theo Vương Thủ Triết biết, nàng ta đã thu thập không ít công pháp mị thuật!

“Ngươi nói rất có đạo lý.”

Vương Thủ Triết gật đầu, lười biếng phân bua với nàng.

Rõ ràng nàng là đang lấy việc công làm việc tư, lại không hề có chút sơ hở, tiếp tục so đo cũng không có ý nghĩa gì.

Hắn chuyển chủ đề nói: “Ngũ bá, người mời ta lên xe ngựa là có chuyện quan trọng gì sao?’

“Không có chuyện quan trọng.” Từ An Bang vuốt râu nói, “Chính là chuyện sắp sửa đối mặt, trong lòng hơi hoảng loạn. Huống hồ, ta cũng không thể ngờ tới trận phong ba này sẽ do một tay Thủ Triết ngươi thao túng.”

“Về chuyện này, Thủ Triết trịnh trọng xin lỗi Ngũ bá lần nữa.” Biểu tình của Vương Thủ Triết cũng nghiêm túc lên, chắp tay nói, “Cục diện lần này cư nhiên có công lao của ta. Nhưng có lẽ trong lòng Ngũ bá người cũng biết, với sự bá đạo của Hoàng Phủ thị, một núi chứa hai hổ là điều tất nhiên.”

“Trường Ninh Từ thị đã muốn xung kích thế gia Thất phẩm thì chắc chắn sẽ rơi vào tầm ngắm. Trừ phi Ngũ bá nguyện ý để Trường Ninh Từ thị ngoan ngoãn ở vị trí thế gia Bát phẩm cả đời, nếu không, đọ sức chính diện với Trường Ninh Hoàng Phủ thị là điều không thể tránh.”

“Thủ Triết, ta thừa nhận lời ngươi nói rất có lý.” Từ An Bang khẽ gật đầu, biểu thị tán đồng nhưng lại lập tức chuyển đề tài nói, “Nhưng ngươi tính kế kéo Từ thị chúng ta xuống nước, đảm đương tuyến binh đầu, chuyện này bá phụ không thể không có chút khúc mắc nào được. Hôm nay, ngươi có thể tính kế chúng ta, ngày khác, ngươi muốn ta làm sao tin ngươi sẽ không tính kế chúng ta tiếp? Đã tồn tại lòng nghi ngờ, quan hệ hai nhà chúng ta chỉ sẽ càng đi càng xa.”

Vương Thủ Triết nghe lời nói ẩn ý của hắn liền cười nói: “Vậy theo ý của Ngũ bá là?”

Từ An Bang ra vẻ trầm ngâm, lập tức nói: “Muốn có lại niềm tin thực ra cũng đơn giản. Chỉ cần dựa theo truyền thống giữa các thế gia là được. Nói ra thì giữa đích mạch hai tộc chúng ta đã không liên hôn lâu rồi nhỉ?”

“Liên hôn đích mạch?”

Vương Thủ Triết khẽ nhíu mày.

Nói đến chuyện này, thực ra trong lòng Bình An Vương thị vẫn có chút khúc mắc, nhất là lão nhân đời chữ Tiêu, nhắc đến chuyện năm xưa vẫn vô cùng khó chịu.

Thấy Vương Thủ Triết cau mày, Từ An Bang lập tức hiểu hắn đang băn khoăn điều gì.

“Thủ Triết, thực ra ta cũng nghe nói chuyện của Trân Mai đại nương.” Sắc mặt hắn cũng trịnh trọng hơn, “Bởi vì chuyện năm đó, trong lòng phụ thân ta cũng hối hận cả đời, nói đến cùng là ông ấy không chăm sóc tốt Trân Mai đại nương. Bởi vì chuyện này, phụ thân ta luôn buồn bực không vui cả một đời, ngay cả Linh Đài cảnh cũng không tu đến, mười mấy năm trước đã qua đời rồi.”

Nói tới đây, hắn không nén được thở dài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right