Chương 534: Nghịch chuyển! Phản sát (4)
Bản thân Vương Định Tộc cũng rất bản lĩnh, dẫn theo đội quân tiêu diệt nhiều đoàn thể tán tu phạm tội chạy trốn trong phạm vi Trường Ninh vệ, thành công đạt được đề bạt, thăng chức lên thống lĩnh của tuần phòng nhị doanh ở Trường Ninh vệ.
Vương Định Tộc liếc nhìn Hoàng đại chưởng quỹ nhưng không quan tâm đến hắn, trực tiếp hạ lệnh.
“Lục soát cho ta!”
“Ngươi dám?” Hoàng đại chưởng quỹ tức giận, trong khóe mắt lộ ra hung quang, “Ngươi tùy tiện hành sự như vậy, không sợ Thành Thủ đại nhân trách tội sao?”
Sòng bạc Phát Tài này có cổ phần của thành thủ phủ, mỗi năm đều phải dâng tặng lễ vật xa xỉ cho Thành Thủ đại nhân. Hắn không tin, Vương Định Tộc này lại dám đắc tội với Thành Thủ đại nhân, mạo hiểm điều tra sòng bạc Phát Tài!
Dĩ nhiên các binh lính của tuần phòng tam doanh cũng rõ điểm này, nhất thời hơi chần chừ.
Vương Định Tộc liếc nhìn Hoàng đại chưởng quỹ, lạnh giọng nói: “Bản thống lĩnh nhận được tin báo đáng tin, biết được sòng bạc Phát Tài thông đồng với giặc phản quốc, cấu kết với m Sát tông. Dựa theo luật lệnh của Đại Càn, nếu phát hiện người hay tổ chức cấu kết với m Sát tông đều phải lập tức xử lý, nếu trì hoãn, cứ dựa theo tội thông đồng mà xử lý. Bây giờ, Thành Thủ đại nhân không ở trong phủ, bản tướng chỉ đành tùy cơ ứng biến, bắt tòng phạm phản quốc trước rồi mới bẩm báo với Thành Thủ đại nhân.”
“Cái gì?”
Các binh lính của tuần phòng doanh vô cùng kinh ngạc.
Trước khi tới, Vương Định Tộc sợ để lộ tin tức, chỉ nói cho họ biết địa điểm tập hợp, ngay cả chuyện điều tra sòng bạc Phát Tài cũng chỉ có vài tâm phúc biết.
Lúc này, bọn họ cũng vừa biết được chân tướng sự tình.
Hoàng đại chưởng quỹ tái mặt.
Chuyện của m Sát tông đều là cơ mật trong nội bộ Hoàng Phủ thị, số người biết rất ít ỏi. Công việc liên quan đến sòng bạc này đều do hắn đích thủ giải quyết, ngay cả thị nữ bên cạnh cũng không rõ.
Trừ phi…
Bỗng dưng, hắn giật mình, lập tức nhìn ra sau, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Đinh Hữu Đức đâu nữa.
“Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Hoàng đại chưởng quỹ, xin lỗi.”
Không biết từ lúc nào Đinh Hữu Đức đã lặng lẽ chuồn tới bên cạnh Vương Định Tộc, đang cung kính cúi đầu khom eo với Vương Định Tộc, không ngừng nịnh hót.
“Đinh Hữu Đức, ngươi dám?” Hoàng đại chưởng quỹ run rẫy cả người, “Ngươi đừng quên, thân nương và con trai của ngươi vẫn còn nằm trong tay chúng ta!”
Chuyện hệ trọng liên quan tới m Sát tông, nếu không phải hắn nắm được tử huyệt của Đinh Hữu Đức trong tay, làm sao dám yên tâm để hắn giải quyết?”
Thế nhưng cho dù Hoàng đại chưởng quỹ thận trọng đến cỡ nào, hắn ta cũng không ngờ tới, mấy tháng trước, Vương Thủ Triết đã điều tra rõ nội tình của Đinh Hữu Đức, cố tình phái người âm thầm bảo vệ thân nương và con trai của hắn.
Cứ như vậy, sao Đinh Hữu Đức có thể không ngoan ngoãn tuân theo?
Tuy Hoàng đại chưởng quỹ có tu vi Linh Đài cảnh nhưng cũng khó mà thoát khỏi sự bao vây của hàng trăm binh lính tuần phòng doanh, càng không nhắc đến tu vi của Vương Định Tộc chẳng hề thua kém hắn.
Vương Định Tộc không quan tâm khúc mắt giữa Đinh Hữu Đức và Hoàng Đại chưỡng quỹ, chỉ lạnh lùng liếc nhìn tất cả binh lính: “Còn ngây ra làm gì? Lục soát cho ta!”
“Vâng! Thống lĩnh đại nhân!”
Các binh lính của tuần phòng doanh đồng thanh rầm rộ, lập tức xông đến các phòng trong sòng bạc, lục soát một cách thành thục.
Đinh Hữu Đức quan sát tình hình, vội vàng cười nịnh hót với Vương Định Tộc: “Thống lĩnh đại nhân, ta biết Hoàng Hoài An giấu sổ sách ở phòng nào, ta dẫn các người đi.”
Hoàng đại chưởng quỹ nghe vậy tức đến đen mặt, lập tức phun ra một ngụm máu, tên khốn kiếp này, thật sự bán đứng hắn một cách triệt để.
…
Thời gian nhanh chóng trôi đi, bữa dạ tiệc do Hoa Diệp lão tổng chủ trì bất tri bất giác đã qua mấy canh giờ.
Càng về sau cuối, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn càng hơi lo lắng, không ngừng nhìn về phía xa, giống như đang chờ đợi gì đó.
Cuối cùng, hắn ta tiến đến bên cạnh Hoa Diệp lão tổ, nhỏ giọng bên tai vài câu.
Hoa Diệp lão tổ nhíu mày suy xét, ông ta đứng dậy nói: “Tại hạ cảm tạ các vị đã tới buổi dạ tiệc hôm nay, tại hạ đã sống gần 300 tuổi. Đời này không còn mong cầu gì, chỉ nói các đại gia tộc trong Trường Ninh vệ chúng ta nên đồng tâm hiệp lực xây dựng tương lai. Hoàng Phủ gia tộc chúng ta hổ thẹn là Thiên Nhân thế gia, chắc chắn sẽ làm tốt bổn phận dẫn đầu, cùng các đại gia tộc phát triển.”
“Lão tổ nói hay lắm.” Đám người Hoàng Phủ Đức Vận đồng thanh khen hay.
Mà Phòng Hữu An và Thành Chủ đại nhân Hạ Hầu Hoằng Đức lại đưa mắt nhìn nhau, hiểu rõ ý tứ của Hoa Diệp lão tổ, đứng dậy khách sáo vài câu với Hoa Diệp lão tổ.
Bất kể là Phòng Hữu An hay Hạ Hầu Hoằng Đức đều không phải là người bản địa của Trường Ninh Từ vệ, không có ý kiến gì với Hoa Diệp lão tổ về chuyện này.
Ngược lại là Vương Thủ Triết và Từ An Bang ngơ ngác nhìn nhau.
Hoa Diệp lão tổ này cũng quá tự tin rồi, đừng nói ông ta còn chưa đến Thiên Nhân cảnh trung kỳ, cho dù đến rồi, ai thừa nhận ông ta là cừu đầu đàn? Nói như vậy thì để Thiên Nhân Lôi thị và các gia tộc khác ở đâu?
Không ngoài dự liệu, gia chủ Lôi thị Lôi Dương Vũ đến góp mặt cũng nhíu mày. Hôm nay, hắn ta đã rất im hơi lặng tiếng rồi, không muốn lộ rõ mâu thuẫn với Hoàng Phủ gia tộc mà thôi.