Chương 550: Thu Hoạch! Liên Minh Quan Hệ Thông Gia Nhướng Mày Vui Mừng (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 650 lượt đọc

Chương 550: Thu Hoạch! Liên Minh Quan Hệ Thông Gia Nhướng Mày Vui Mừng (2)

Phải biết rằng ở trên thị trường, linh khí từ thượng phẩm trở xuống đều tương đối dễ mua, nhưng linh khí trung phẩm trở lên lại hoàn toàn không có giá cả, không có thị trường, từ trước đến nay chỉ có thể gặp mà không thể cưỡng cầu.

Cho dù đến đấu giá thu thập, vẫn phải xem duyên phận, may mắn cũng chỉ gặp được một cái, còn phải xem có gia tộc mạnh nào cạnh tranh hay không, lỡ mất dịp tốt cũng là chuyện thường.

Chỉ có một số thế gia bát phẩm, hoặc thế gia thất phẩm lâu đời, tích lũy hàng trăm nghìn năm mới dự trữ một số linh khí trung phẩm. Hoặc giống như Trụ Hiên lão tổ năm đó, ông ấy đến ngoại vực khai hoang cũng chỉ có thể thu thập được hai linh khí trung phẩm.

“Các vị lượng sức mà suy xét, đừng làm mất hòa khí.” Nhìn thấy bọn họ có chút đau đầu, Vương Thủ Triết lập tức nhắc nhở, đồng thời nói: “Hơn nữa, Vương thị của ta đã rút lui khỏi lần tranh giành này.”

Đối với Vương Thủ Triết mà nói, mặc dù Long hổ hàng ma xích này rất tốt, nhưng trong tình huống hắn đã lấy m Sát Tu La Kỳ với giá thấp, nếu tranh giành lần nữa sẽ khó tránh khỏi việc bị coi là bắt nạt người khác.

Hơn nữa, cho dù là “Thủ tâm linh thuẫn” của Vương Thủ Triết, “Thu thủy kiếm” của Liễu Nhược Lam và “Đại chùy” của Vương Ly Từ đều là những linh khí thượng phẩm.

Chờ Lạc Thu và Lạc Tĩnh tu luyện thêm một thời gian, khi đạt đến Luyện Khí cảnh đỉnh phong sẽ đến một nơi thử luyện, còn có thể nhận thêm hai linh khí thượng phẩm.

Việc gì hắn phải cạnh tranh với thông gia của mình chứ?

Hơn nữa, khi mọi người hợp tác chặt chẽ với nhau, việc tăng cường sức mạnh của họ có thể được coi là một cách gián tiếp nâng cao sức mạnh của Vương thị.

Các lão tổ nhìn nhau, họ ngay lập tức hiểu tại sao Vương Thủ Triết lại nhượng bộ, không thể không cảm khái một lần nữa.

Quả nhiên Vương Thủ Triết không hổ danh là Vương Thủ Triết.

Đối mặt với linh khí trung phẩm mà vẫn có thể duy trì được phong thái và khí thế bình tĩnh, trong nháy mắt khiến bọn họ không thể so sánh cùng.

Có Vương Thủ Triết đặt cơ sở, họ đương nhiên không thể làm khó quá.

Bạch Nguyên lão tổ của Liễu thị ho khan hai tiếng nói: “Các vị, linh khí cao cấp như vậy có thể dùng làm linh khí trấn thủ. Mọi người cứ dựa theo thực lực mà nói đi, Liễu thị ta ra giá 30 điểm.”

Lần này Liễu thị chỉ có 13 điểm, nếu số điểm còn lại không đủ thì phải dựa vào càn kim để bù vào. Đối với mỗi điểm, phải bù ra 3150 càn kim.

Giá đã được ông ấy nâng lên nhiều.

“Nguyên Bạch lão đệ nói đúng, bảo vật rất hiếm. Mọi người đều phải chiến đấu để giành lấy nó.” Ngạo lão tổ của Sơn Dương Công Tôn thị lên tiếng: “Chiến thể Canh Kim của Công Tôn Mãng nhà ta có chút thành tựu, bảo vậy này thích hợp với hắn nhất.”

“Chuyện này…”

Bắc Thần lão tổ của Từ thị cau mày, ông ấy cũng muốn có bảo vật này. Nhưng Từ thị, một là đã có “Trấn Long bi”, hai là vì để kiếm tài nguyên xung kích Linh Đài cảnh và đầu tư vào các hoạt động đầu tư chung với Vương thị nên ông ấy đã rất nghèo rồi.

Đường đường là thế gia bát phẩm lâu đời, bây giờ còn nợ Vương thị kia kìa. Hơn nữa, một khi thăng cấp Thiên Nhân cảnh thành công, trong tương lai sẽ càng phải chi tiêu nhiều hơn…

Được rồi, thôi thì nên tiết kiệm chút tiền.

Bắc Thần lão tổ thở dài: “Trường Ninh Từ thị của bọn ta rút lui.”

Nho Hồng lão tổ của Trần thị cũng muốn tranh giành, nhưng khi nhìn thấy Sơn Dương và Sơn m ra mặt, ông ấy đã cau mày và tuyên bố rút khỏi cuộc tranh giành.

Ông ấy có 13 điểm, có thể đổi được hơn bốn vạn càn kim đó.

Thay vì tranh giành với họ, tốt hơn hết nên tiết kiệm cho gia tộc chút nền tảng và đóng thêm một vài tàu buôn.

Hai thế gia cửu phẩm Kim Sa Từ thị và Ánh Tú Lư thị không có đủ nội tình, họ biết rằng mình không thể cạnh tranh với thế gia bát phẩm, họ sẽ không đắc tội với người khác nên họ đã rút lui.

Như vậy, chỉ còn lại hai vị Nguyên Bạch lão tổ và Ngạo lão tổ cạnh tranh.

Mỗi điểm là 3150 càn kim, hai vị lão tổ không ngừng cân nhắc và đấu giá.

Từ 33 điểm đến 34 điểm, rồi sau khi Ngạo lão tổ hô 36 điểm. Nguyên Bạch lão tổ thở dài nói: “Thôi thôi, tính tình của Ngạo lão đầu ngươi thật là ngoan cố. Liễu thị ta không tranh nữa.”

Thực ra Liễu Nguyên Bạch đang nể mặt Vương Thủ Triết.

Suy cho cùng, ông ấy biết Vương Thủ Triết đã phải suy nghĩ rất nhiều trong việc xây dựng liên minh này, ông ấy không muốn vì chuyện này mà lại chống lại Sơn Dương Công Tôn thị.

“Chúc mừng Ngạo lão tổ.” Vương Thủ Triết thấy vậy thì an tâm, mỉm cười chúc mừng: “36 điểm có được linh khí trung phẩm này, không thiệt.”

Hắn biết nếu bảo vật này đem bán đấu giá thì việc đấu giá với giá cao ngất ngưởng từ mười hai đến mười ba vạn cũng không quá khó. 36 điểm, nhưng chỉ hơn mười vạn, không thua thiệt.

“Ha ha ha, đa tạ Nguyên Bạch lão đệ đã nhường.” Vẻ mặt của Công Tôn Ngạo cũng dịu đi rất nhiều: “Nếu không phải chiến thể của Mãng nhi nhà ta thích hợp với bảo vật này nhất, thì cái mặt già này cũng sẽ không nghĩ thông mà đi tranh giành.”

Hiện tại Công Tôn Mãng mới hơn chín mươi tuổi, vẫn còn trẻ, đầy tiềm năng và chiến thể Canh Kim rất mạnh mẽ. Giờ đây, sau khi Công Tôn thị đã trở nên dư giả hơn, đã từng bước ươm mầm cho ông ấy như một hạt giống Thiên Nhân.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right