Chương 557: Vương Thị Bành Trướng! Khẩu Vị Của Thủ Triết Thật Lớn (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,500 lượt đọc

Chương 557: Vương Thị Bành Trướng! Khẩu Vị Của Thủ Triết Thật Lớn (3)

“Ơ này này, giọng điệu của ngươi thật là bá đạo, khiến Lôi mỗ sợ hãi quá.” Lôi Dương Vũ cười quái dị: “Chẳng lẽ đường đường là Trường Ninh vệ của chúng ta là thiên hạ của Hoàng Phủ thị nhà ngươi à? Thiên Nhân Lôi thị của bọn ta không có cả quyền được nói lời công bằng sao?”

Hiển nhiên Lôi Dương Vũ này cũng là một tên gia chủ không sợ việc lớn, huống hồ hiện tại lại đúng là lúc Hoàng Phủ thị rơi xuống nước, lúc này không nhổ cỏ tận gốc thì đợi đến khi nào?

Gia chủ của hai đại Thiên Nhân đều oán giận.

Đương nhiên quần chúng ăn dưa nhìn thấy một màn kích thích như vậy thì háo hức không thôi.

“Im miệng hết đi.” Hạ Hầu Hoằng Đức cảm thấy đau đầu, rõ ràng là Vương Thủ Triết đã sớm chuẩn bị cho việc này và muốn đánh cho Thiên Nhân Hoàng Phủ thị trở tay không kịp. Không biết hắn thật sự muốn lấy hết tài sản của Tiền Mã Hoàng Phủ thị hay chỉ muốn nâng giá, chỉ thuần túy chán ghét Hoàng Phủ Cẩm Hoàn?

Tên tiểu tử này đang âm mưu gì vậy? Chẳng lẽ thật sự muốn xé rách mặt với Hoàng Phủ thị?

Tuy nhiên, dù sao thì Hạ Hầu Hoằng Đức cũng nợ ân tình của Vương Thủ Triết. Có câu gọi là nhận được lợi ích từ người ta nên phải nể mặt người ta, trong trường hợp tuân thủ hợp lý và hợp pháp, hắn ta đương nhiên phải ủng hộ một phía.

Ngay lập tức, Hạ Hầu Hoằng Đức tỏ ra khá “sốt ruột” và nói: “Đại Càn không có quy định nào về cách bán đấu giá, đúng lúc lát nữa bổn thành thủ còn có việc quan trọng, vì vậy hãy bán đấu giá trọn gói đi.”

Khi hắn ta nói xong câu này, trong lòng Hạ Hầu Hoằng Đức nảy ra một ý nghĩ hoang đường. Mấy ngày trước Vương Thủ Triết đã bán cho hắn ta một ân tình lớn, không phải là đã tính kế xong cho cuộc đấu giá ngày hôm nay đấy chứ?

Như vậy, tâm cơ của tên tiểu tử này hơi sâu. Chẳng trách, Thiên Nhân Hoàng Phủ thị lại bị hắn chơi trong lòng bàn tay. E rằng phần lớn thời gian của ngày hôm nay sẽ lại phải ra trận.

Có Hạ Hầu Hoằng Đức ra mặt.

Đương nhiên vấn đề đã được giải quyết.

Vị quan chức này kính cẩn nhận lệnh, sau đó nói: “Cuộc đấu giá sẽ chính thức bắt đầu, toàn bộ tài sản của Tiền Mã Hoàng Phủ thị sẽ được đem bán đấu giá trọn gói trong một lần. Giá khởi điểm là năm mươi tư vạn càn kim.”

“Năm mươi tư vạn.” Vương Thủ Triết vung tay lên.

“Ngươi…” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn gần như phun ra máu, ánh mắt sát khí nhìn chằm chằm Vương Thủ Triết: “Vương Thủ Triết, ngươi thật sự muốn chống lại Hoàng Phủ thị bọn ta như thế này sao?”

“Ha ha, Dương Vũ gia chủ nói đúng.” Vương Thủ Triết nói một cách bình tĩnh: “Hoàng Phủ thị thực sự cho rằng Trường Ninh vệ là thiên hạ của một mình nhà ngươi à, chỉ là đấu giá bình thường mà thôi. Không đấu giá nổi còn muốn đe dọa sao? Thủ Triết cũng sợ quá.”

Hắn và Lôi Dương Vũ có cùng một kế hoạch, đó là lợi dụng nhà Hoàng Phủ hiện tại đang ở dưới nước, chờ thời cơ thả vài viên đá xuống. Dù không thể đánh chết hắn ta, nhưng nó có thể khiến danh tiếng và uy tín của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị rớt xuống ngàn trượng.

Theo những tiếng cười không kiêng kỵ của quần chúng ăn dưa, ánh mắt của đám gia chủ thế gia bát cửu phẩm cũng lộ ra vẻ khinh thường và giễu cợt.

Đường đường là Thiên Nhân Hoàng Phủ thị mà lại vô dụng như vậy, định nuốt trọn tài sản của chi mạch thì không nói làm gì, bán đấu giá cũng không đấu lại được một thế gia bát phẩm.

Hướng gió ở Trường Ninh vệ dường như đã thay đổi một chút.

Khi mọi người nhìn Vương Thủ Triết, họ có cảm giác như đang nhìn một ngôi sao đang lên.

Rõ ràng quan chức trong buổi đấu giá là một người biết cách suy xét tâm tư. Đánh giá từ sự đồng ý lời đề nghị của Vương Thủ Triết của Hạ Hầu Hoằng Đức, rõ ràng là nội tâm của thành thủ đại nhân nghiêng về phía Vương thị.

Ngay lập tức, sắc mặt của hắn ta cũng hơi chìm xuống nói: “Hoàng Phủ gia chủ, đây là một cuộc đấu giá nghiêm túc, ngươi muốn đấu thì đấu, không đấu thì chịu thua. Ta cảnh cáo ngươi, đừng đặt giá đấu thầu lung tung. Nếu trong vòng ba ngày không thanh toán được tiền, tuần phòng doanh của thủ thành phủ bọn ta không phải là kẻ ăn chay.”

“Năm mươi lăm vạn!” Sắc mặt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lạnh lùng, hắn ta hét ra một cái giá, như vậy còn có lỗ hổng mười lăm vạn, chỉ cần trong vòng ba ngày nghĩ ra cách là có thể trả được.

“Không phóng khoáng.” Vương Thủ Triết lắc đầu nói: “Sáu mươi vạn.”

“Ngươi…” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tức giận nói: “Vương Thủ Triết, ngươi thật sự muốn lấy những trang trại chăn nuôi đó sao? Vương thị của các người lại không chăn nuôi, tại sao lại muốn trang trại chăn nuôi?”

“Ta không quan tâm, ta chỉ tham gia góp vui mà thôi.” Vương Thủ Triết cười nói: “Tùy ý đấu vài giá, nếu Hoàng Phủ gia chủ ra giá rất cao thì ta sẽ rút lui, cứ coi như đưa cho Trường Ninh vệ thêm một ít quỹ đồng xây dựng. Nếu gia chủ không trả nổi, ta tiện tay lấy đi và cứ coi như là đầu tư, kinh doanh vài năm tìm cơ hội bán từ từ cũng không thiệt. Gia chủ có thể tiếp tục…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right