Chương 574: Hoa Diệp Lão Tổ! Ta Lừa Ngươi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 574: Hoa Diệp Lão Tổ! Ta Lừa Ngươi (2)

Sau đó, hắn ta lại nói với hai vị trưởng lão của Hoàng Phủ thị: “Xin lỗi hai vị trưởng lão, ta đã sơ ý để lộ thân phận của mình, ngay cả vợ con ta cũng bị khống chế. Để người nhà có thể sống sót, ta chỉ có thể phản bội Hoàng Phủ thị thôi.”

“Được được được lắm!”

Hai vị trưởng lão của Hoàng Phủ thị đều tức giận mà bật cười: “Vương Thủ Triết, ngươi thật là có bản lĩnh! Thế nhưng, ngươi dựa vào những dây leo ít ỏi này mà muốn hạ gục bọn ta, có hơi coi thường bọn ta quá rồi đấy!”

Nói xong, thân hình bọn hắn đều bạo phát, điên cuồng chém dây leo, cố gắng thoát khỏi khó khăn.

“Thật không hổ danh là trưởng lão Linh Đài cảnh hậu kì, quả nhiên nội tình của Thiên Nhân thế gia hùng hậu, các cao thủ trong tộc đều tập hợp.” Vương Thủ Triết vẫn không lo lắng, vẻ mặt bình tĩnh: “Để thể hiện sự tôn trọng dành cho hai vị, ta cũng đã chuẩn bị một món quà lớn cho cả hai ngươi.”

Nói xong, hắn hướng vào bên trong mái hiên và nói: “Lão tổ, hai kẻ thù này, để cho người đích thân xử lý đấy.”

Lời nói vừa dứt, bên trong mái hiên có một vị nữ tử bay ra.

Bà ấy mặc trang phục Huyền Vũ màu trắng, mái tóc lạnh như tuyết, trên mặt mang khăn che mặt, bà ấy chính là lão tổ thứ nhất của Bình An Vương thị hiện giờ, Vương Lung Yên, Lung Yên lão tổ.

Khi bà ấy vừa xuất hiện, trong tích tắc không khí xung quanh trở nên lạnh hơn rất nhiều.

“Vương Lung Yên!”

Sắc mặt của hai vị trưởng lão của Hoàng Phủ thị không khỏi biến sắc.

Trong những năm đầu, nữ tử tử này rất nổi tiếng ở Trường Ninh vệ. Nếu không có sự thay đổi của hơn sáu mươi năm trước đó, e rằng bà ấy đã sớm là nhân vật Linh Đài cảnh đỉnh phong rồi.

Nhưng dù vậy, mấy năm gần đây bà ấy lại nổi như cồn, mấy ngày trước bà ấy đã tự tay giết chết m tiên sinh của m Sát Tông, bây giờ chính là lúc danh tiếng của bà ấy lên cao ngất ngưởng.

Hai người bọn họ ngày thường, từng câu từng câu nói mình trên cơ Vương Lung Yên, cũng không dám nói có thể đánh thắng bà ấy, hiện tại vướng vào dây leo, hiệu quả chiến đấu giảm đi rất nhiều, làm sao sắc mặt có thể không thay đổi?

Ánh mắt lạnh như băng của Vương Lung Yên lướt qua khuôn mặt của hai người họ, rồi bà ấy hừ lạnh một tiếng, hất tay ném thứ gì đó ra ngoài.

“Vù!”

Một lá cờ sát khí hung ác bay lơ lửng trên không trung, tung bay trong gió, bay phấp phới theo gió đêm.

Từng đạo sát khí hung ác nham hiểm từ trong ngọn cờ tản ra, giống như gió xoáy, trong nháy mắt tràn ngập không gian xung quanh.

“m Sát Tu La Kỳ!”

Ánh mắt của hai trưởng lão Hoàng Phủ thị đều kinh ngạc.

Họ đều là những người kỳ cựu và có kiến thức bao la, họ lại có quan hệ không rõ ràng với m Sát Tu La Kỳ. Vì vậy, trong nháy mắt họ đương nhiên nhận ra thứ này.

Mặc dù đây chỉ là phảng phẩm của linh bảo thần thông nổi tiếng, nhưng nó cũng là một loại vũ khí trung phẩm cực kỳ hiếm có, công năng vô cùng mạnh mẽ.

Cho dù là ở Thiên Nhân thế gia Hoàng Phủ thị, cũng chỉ có ba linh khí trung phẩm. Ít nhất bọn họ cũng là trưởng lão đã lui về tuyến hai sắp hết nguyên thọ, không đủ tư cách sử dụng những linh khí này.

Điểm đáng sợ nhất của m Sát Tu La Kỳ là nó có thể thổi ra rất nhiều tà khí âm sát, bao phủ bán kính hàng chục mét, cố ý chế tạo ra một mảnh phù hợp cho đệ tử m Sát Tông phát huy, không phù hợp với môi trường chiến đấu của các tu sĩ Huyền Vũ thông thường.

Điều này so với linh khí trung phẩm thông thường, khó đối phó hơn một chút.

“Ta sẽ cho ngươi nếm thử sức mạnh của m Sát tà độc.”

Sự hận thù trong mắt Vương Lung Yên nồng đậm, bà ấy bấm ngón tay đã thúc giục m Sát Tu La Kỳ.

Nếu không phải năm đó Thiên Nhân Hoàng Phủ thị âm thầm giết chết gia gia Trụ Hiên lão tổ của bà ấy, điệt nhi Khung Nguyên và những người khác trong gia tộc, Bình An Vương thị sẽ không rơi vào cảnh lúc trước.

Nếu không phải do Thiên Nhân Hoàng Phủ thị, bà ấy đã không bị âm sát hành hạ suốt năm mươi năm.

Bây giờ, đã đến lúc bà ấy phải trả thù.

“Vù.”

Khí thế của m Sát Tu La Kỳ tăng vọt, dưới sự thúc giục của Lung Yên lão tổ, nó bay lên ngày càng cao và thậm chí các hoa văn trên mặt cờ dường như trở nên sống động.

Khí âm sát trên không trung đột nhiên trở nên dày đặc, giống như một thanh âm đao lượn lờ trên không trung, bao phủ hai trưởng lão Hoàng Phủ thị và bắt đầu ăn mòn.

Hai người họ đều chấn động, vội vàng vận chuyển Huyền Khí, trên bề mặt cơ thể hình thành một tấm chắn Huyền Khí mỏng manh, đau đớn chống lại sự bào mòn của khí âm sát.

Đồng thời, họ phải liên tục cắt bỏ những dây leo dài bất tận của Thiết Mãng.

Nếu chỉ có một trong hai thứ này, bọn họ vẫn có cơ hội thoát ra, nhưng lúc này, bọn họ chỉ có thể miễn cưỡng duy trì.

Suy cho cùng thì sức người cũng có hạn.

Cho dù Huyền Khí của bọn họ rất hùng hậu, nhưng tiêu hao liên tục như vậy, sớm muộn gì Huyền Khí cũng sẽ cạn kiệt, khó thoát khỏi kết cục của dây leo quấn vào thân, cuối cùng còn bị khí âm sát bào mòn và hành hạ đến chết.

Tuy nguyên thọ của họ không còn nhiều nhưng không có nghĩa là họ có thể bình thản đối mặt với cái chết, chưa kể đến đang sống sờ sờ mà bị bào mòn đến chết!

Trên mặt bọn họ lộ ra vẻ kinh hãi, đột nhiên liếc nhau, như thể đã hạ quyết tâm, đồng thời hét lên một tiếng.