Chương 591: Bi kịch! Sự sa đọa của Hoàng Phủ thế gia (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 591: Bi kịch! Sự sa đọa của Hoàng Phủ thế gia (3)

Đại nhân vật như vậy, Hoàng Phủ Trình Bằng nào dám xem thường? Bởi vậy, ông ta đã hao tổn không ít môn lộ và tiền tài mới thông được môn lộ của Cẩm Sơn sư huynh này, kết giao và lôi kéo, hi vọng thông qua hắn ta để cầu kiến Trường Xuân thượng nhân.

“Cái này…” Cẩm Sơn sư huynh vẫn mang dáng vẻ cũ, sắc mặt lần này có hơi ngưng trọng nói, “Linh trà thì không uống rồi, lần này ta tới là có chuyện thông báo với Trình Bằng huynh.”

Hoàng Phủ Trình Bằng cũng là người từng gánh vác chức vị gia chủ, nghe thấy lời này, ông ta lập tức “hồi hộp” trong lòng. Trước đây sau khi đối tốt với Cẩm Sơn sư huynh, nghĩ cách kết giao, đôi bên đã rất thân thiết.

Bây giờ ngay cả vào viện uống trà mà hắn cũng không chịu, e rằng là chuyện đã có chuyển hướng xấu.

Quả nhiên như vậy.

Cẩm Sơn sư huynh ho khan hai tiếng nói: “Trước đây nói muốn giới thiệu ngươi với sư tôn của ta là Cẩm Sơn ta có hơi tham công rồi. Không ngờ lão nhân gia ông ấy lại đột ngột bế quan. Những thứ mà Trình Bằng huynh đưa tới, ta đều sẽ trả hết lại cho ngươi.”

Nói xong, hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật nhét trả lại Hoàng Phủ Trình Bằng.

Hoàng Phủ Trình Bằng hoảng loạn trong lòng, vội nói: “Cẩm Sơn sư huynh, thượng nhân phải bế quan bao lâu? Chúng ta có thể đợi!”

“Làm sao ta biết sư tôn sẽ bế quan bao lâu?” Cẩm Sơn sư huynh đã hơi bất mãn trả lời cho có, “Ngắn thì cũng phải năm sáu năm, dài thì cũng vài chục năm. Chuyện của lão nhân gia ông ấy, ta cũng không dám tùy tiện hỏi. Cáo từ, cáo từ.”

Nói xong, không cho Hoàng Phủ Trình Bằng níu kéo, Cẩm Sơn sư huynh nói qua quít rồi cũng rời đi.

Lòng của Hoàng Phủ Trình Bằng lập tức lạnh đến cùng cực.

Đây đây đây, trước đây Cẩm Sơn sư huynh này còn rất nhiệt tình, vỗ ngực biểu thị chắc chắn sẽ giúp giải quyết. Nhưng không ngờ chớp mắt đã xảy ra biến cố rồi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thế nào mới là tốt?

Ở vị trí mà Hoàng Phủ Trình Bằng không nhìn thấy, Cẩm Sơn sư huynh vừa ra cửa lập tức rũ người, đụng phải một nữ hài nhi mặc váy dài màu tím, dáng vẻ điềm đạm ngoan ngoãn lại xinh đẹp, thanh thuần tựa như một nữ hài nhi nhà bên.

Nhưng Cẩm Sơn sư huynh vừa nhìn thấy nàng, trong ánh mắt chợt lóe qua một tia kiêng dè và sợ hãi. Không phải vì hắn đánh không lại nữ hài như này mà là bây giờ danh tiếng của nàng ở nội bộ Tử Phủ Học Cung đã có chút đáng sợ, so với người khác chỉ hơn không kém.

Điều quan trọng nhất là nàng là muội muội của Vương Thủ Triết! Hắn không chọc nổi Thủ Triết sư đệ.

“Đa tạ Cẩm Sơn sư huynh.” Nữ hài nhi cung kính hành lễ, móc ra vài bình Linh Mật nhét tới, “Mấy bình Bách Hoa Linh Mật này là chút tâm ý nhỏ bé của ta, Cẩm Sơn sư huynh chớ khước từ.”

Cô nương này chính là Ngũ tiểu thư Vương Lạc Tĩnh của Vương thị.

Cẩm Sơn sư huynh vội vàng nhận Bách Hoa Linh Mật, dáng vẻ thụ sủng nhược kinh nói: “Lạc Tĩnh sư muội chớ khách khí, ta và Thủ Triết là đồng môn. Nếu không biết thì thôi, biết được nội tình thì há sẽ làm chuyện nối giáo cho giặc chứ? Chẳng qua chuyện này phải bảo mật, dù sao thì ta có hiềm nghi tham gia vào tranh đấu thế gia rồi.”

Mấy bình Bách Hoa Linh Mật nhỏ bé này so với những lợi ích mà Hoàng Phủ thị cho hắn vốn chẳng là gì nhưng Cẩm Sơn sư huynh vẫn rất vui vẻ, tiểu nữ ma đầu này trống rất điềm đạm nhưng trước giờ đều lạnh lùng, đều vô cảm với sư huynh các lộ.

“Cẩm Sơn sư huynh quả nhiên là người tốt.” Vương Lạc Tĩnh khẽ cười, cảm kích nói, “Lúc mấy học tỷ ở Vạn Điệp cốc chúng ta nói về Cẩm Sơn sư huynh đều nói sư huynh là người tốt rất nhiệt tình.”

Học tỷ ở Vạn Điệp cốc?

Cẩm Sơn sư huynh lập tức phấn chấn tinh thần, truy hỏi ngay: “Là vị học tỷ nào có mắt nhìn như vậy? Không sai, Cẩm Sơn ta chính là người tốt. Lạc Tĩnh sư muội nói ra cái tên cho ta, ta quay về mang quà tới thăm.”

“…” Vương Lạc Tĩnh lập tức cạn lời.

Vương Lạc Tĩnh và Cẩm Sơn đang nói chuyện ở bên này.

Sau khi Hoàng Phủ Bằng Trình biết được tin dữ cũng vội vàng về phòng bẩm báo với Hoa Diệp lão tổ: “Lão tổ tông, nếu Trường Xuân thượng nhân bế quan dài hạn thì nên làm thế nào mới tốt?”

Lúc này, Hoa Diệp lão tổ đang ngồi xếp bằng, sắc mặt tiều tụy gia nua, mái tóc đỏ loáng thoáng hơi tàn tạ, đã không còn dáng vẻ hào nhuệ, mình ta một cõi như trước.

Ông ta không ngừng thôi động 《 Xích Long chân quyết 》, toàn thân quanh quẩn một tầng hỏa diễm mỏng, huyền khí hỏa hệ cường đại không ngừng vận chuyển, đối kháng với kiếm khí dị chủng trong lục phủ ngũ tạng.

Nhưng cho dù như vậy, mảnh vỡ của kiếm khí dị chủng của Tử Phủ cảnh đó vẫn như ấu trùng len lỏi trong xương cốt, không ngừng gặm nhấm cơ thể ông ta.

Đừng xem thường tu sĩ Tử Phủ cảnh và tu sĩ Thiên Nhân cảnh, tựa như chỉ kém một cấp độ lớn thế nhưng giữa cấp độ lớn này thực sự là có cách biệt trên trời.

Phải biết rằng nền tảng của tu sĩ Tử Phủ cảnh cần lĩnh ngộ thiên đạo, nắm chắc một phần quy tắc thiên đạo.

Huyền Vũ công pháp mà họ thi triển ra đã được gọi là thần thông rồi!

Nhưng nghĩ xem, Hoa Diệp lão tổ phải đấu tranh với mảnh vỡ kiếm khí Tử Phủ trong cơ thể là độ khó gì? So với m Sát độc năm xưa Lung Yên lão tổ phải chống lại, độ khó còn lớn hơn một chút.