Chương 609: Hoàng Phủ suy bại! Ba năm sau! Cơ hội xoay chuyển (3)
Bởi vì thịt và lông cừu sản xuất trong ba đại mục trang ở Tiền Mã, chẳng những chất lượng tốt hơn mà giá cả cũng giảm rồi giảm, không ngừng xâm chiếm thị trường vốn thuộc về Hoàng Phủ thị.
Bức ép Hoàng Phủ thị không thể không tiến hành giảm giá bán, giành lại thị trường. Mới đầu, Hoàng Phủ thị vẫn có thể chịu đựng được, dù sao quy mô mục trường ở Tiền Mã trấn khá nhỏ, hơn nữa Vương thị cũng không sở trường trong ngành chăn nuôi.
Nhưng bây giờ, ba năm trôi qua, Vương thị đã giảm giá sản phẩm chăn nuôi xuống sáu phần so với gốc! Trực tiếp đâm vào ngực của Hoàng Phủ thị một cách dã man.
Nếu Hoàng Phủ thị giảm theo sẽ bước vào giai đoạn thua lỗ, mỗi khi bán nhiều hơn sẽ lỗ nhiều hơn. Nhưng nếu không giảm, thị trường sẽ bị Vương thị cướp mất, sản phẩm chăn nuôi của Hoàng Phủ thị sẽ tồn ứ.
Chiến thuật giá cả chảy máu khắc nghiệt như vậy, đã nhanh chóng bức điên Hoàng Phủ thị. Bọn họ vì duy trì một nửa thị trường, không thể không giảm giá tiếp.
Nhưng chưa đợi họ hòa hoãn lại, Vương thị lại tuyên bố đầu tư thêm vào ngành chăn nuôi, nhằm khuyến khích các tiểu thế gia trồng cỏ chăn nuôi ở Trường Ninh vệ, Vương thị sẽ thu mua với giá cao.
Mức giá đó, ngay cả Thiên Nhân Lôi thị cũng cực kỳ xao động, cung cấp Mục Túc thảo chuyên trồng ở đồng ruộng với sản lượng khá thấp cho Vương thị.
…
“Vương Thủ Triết đáng chết! Còn cả đám tiểu gia tộc đổi theo chiều gió kia cũng đáng chết! Thiên Nhân Lôi thị đáng chết!” Trong thư phòng, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn bốp một tiếng, bóp vỡ chén trà.
So với mấy năm trước, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn bây giờ đã già đi nhiều, mái tóc đã chuyển hoa râm nhiều.
“Gia chủ bớt giận.” Lão quản gia vội vàng bước lên an ủi, “Có câu hắn điên thì mặc hắn điên, gió mát nhẹ lướt qua núi đồi. Bây giờ vẫn phải nghĩ cách chữa thương cho lão tổ tông.”
“Chữa thương chữa thương.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn phẫn nộ nói, “Chúng ta có thể đi đâu chữa thương? Ngay cả viết thư cho chủ mạch, họ cũng chỉ vờ vĩnh đưa cho vài vạn càn kim đuổi chúng ta, thật sự xem chúng ta là ăn xin mà.”
“Gia chủ, dù sao thì chúng ta đã chia nhà với chủ mạch hơn năm trăm năm rồi.” Lão quản gia bất đắc dĩ nói, “Khi xưa tộc nhân có quan hệ và tình cảm cũng đã sớm chết hết rồi. Ngay cả lão tổ Tử Phủ chủ mạch cũng không phải là người năm đó. Có câu là khi chúng ta phong quang, chiếu cố và dìu dắt lẫn nhau hoàn toàn không vấn đề. Nhưng khi thất thế, nếu muốn họ bỏ ra khí lực lớn để giúp đỡ, e rằng…tình không đủ sâu.”
“Thế đạo vốn là như vậy, dệt hoa trên gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong bão tuyết mới khó.”
Lão quản gia cảm khái trong lòng, lẽ nào thật sự là báo ứng? Nhớ khi xưa, chính bởi vì bút tích của Hoàng Phủ thị đã khiến Bình An Vương thị sa cơ xuống tầng đáy, sống ngày tháng cơ cực.
Bây giờ lại bởi vì Bình An Vương thị quật khởi và báo thù đã khiến Hoàng Phủ thị cũng nếm phải tư vị này.
Mấy năm nay, Hoàng Phủ thị vì trị thương cho lão tổ tông và cạnh tranh thương nghiệp với Vương thị, không thể không bán đi rất nhiều tài sản cố định, giải tán nhiều gia bộc.
Còn Hoàng Phủ thị chủ trạch to lớn, bây giờ đã trở nên lạnh tanh. Môn đình rộng lớn đã sắp sửa “bám bụi” rồi!
Lúc Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tràn ngập nghẹn uất đã sinh ra một cỗ ý niệm có nên liều với Bình An Vương thị không, một tên hạ nhân vội vàng tới bẩm báo: “Gia chủ, khởi bẩm gia chủ.”
“Hỗn đản!” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lạnh mặt, tức giật sinh ra sát cơ, “Hoảng hốt như vậy còn ra thể thống gì?”
Người hạ nhân đó vội vàng bò tới, run rẩy móc ra một vật: “Ngoài cửa có người cầu kiến, nói sau khi giao vật này cho gia chủ ngài, ngài sẽ đích thân nghênh đón hắn.”
Hỗn!
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn còn chưa mắng xong, lão quản gia đã nói: “Gia chủ bớt giận, nhìn thử xem cũng không hề gì.”
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cố nẹn sát tâm, quan sát tỉ mỉ vật đó, bỗng dưng, hắn chợt đứng dậy, ánh mắt lóe lên.
Thế mà…Hắn đã tới rồi?
Tại sao hắn lại tới vào lúc này? Lẽ nào…
Nhất thời, sắc mặt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn âm tình bất định, giống như đang do dư. Nhưng vừa nghĩ tới cục diện hiện giờ của Hoàng Phủ thị, ngay lập tức lạnh giọng nói: “Đã vậy thì đừng trách Hoàng Phủ thị ta ác độc.”
…
Gần như là cùng lúc.
Trong sân diễn võ của Bình An Vương thị.
Hai vị thanh niên đang đọ sức, nam tử lớn tuổi hơn một chút mặc y phục Huyền Vũ màu lam, từng chiêu thức kiếm pháp trông có vẻ rất đơn giản nhưng lại lộ ra một cỗ kình đạo cổ sơ dày nặng.
Mà thanh niên mặc hắc y còn lại có thân pháp khi thì nhanh như gió, khi lại nhẹ tuênh bất định, chiêu thức kiếm như cuồng phong bão táp, trút xuống đối thủ của hắn.
Nhưng cho dù chiêu thức của hắn có hoa mỹ tới đâu cũng khó mà phá được hàng phòng ngự của đối thủ.
“Keng keng keng!”
Trường kiếm rèn bằng thép của hai người không ngừng giao kích, phát ra tiếng kim loại leng keng leng keng.
Sau nửa nén hương.
Thanh niên mặc hắc y không chịu được nữa, thi triển thân pháp khiến thân hình ẩn hiện liên tục, tựa như tung ra từng đạo Tốn Phong quỷ ảnh, mượn xung thế cường đại, hắn vung kiếm từ trên cao xuống.
Trong kiếm thép nở rộ ra một đạo năng lượng vô sắc ngưng tụ cao độ, hóa thành kiếm khí hình bán nguyệt chém về phía đối thủ. Chiêu thức này như dùng sức bổ Hoa Sơn, không thể nào chắn được.