Chương 611: Tốn Phong! Thích khách chi đạo (2)
“Tứ thúc, hồ lô Linh Bảo tửu này của người thật đúng là bảo bối.” Vương Tông Xương liếm liếm môi, chứng tỏ có chút thèm thuồng nói, “Tuy Linh tửu bình thường cũng có công hiệu với việc tu luyện nhưng lại vĩnh viễn không bằng Linh tửu do hồ lô Linh Bảo tửu này sản xuất ra.”
Từ sau khi có hồ lô Linh Bảo Tửu, mỗi tháng có thể dựa theo nguyên liệu khác nhau sản xuất ra một trăm cân Linh tửu, sau khi Vương Thủ Triết và tộc nhân thưởng thượng đã quyết định Linh tửu này chỉ cung cấp trong nội bộ gia tộc.
Không chỉ là ngon mà còn rất có ích trên phương diện tu luyện, có lẽ còn gấp đôi công hiệu của bình cảnh đột phá. Bây giờ, Vương Thủ Triết không ngừng thử nghiệm công năng, mấy tháng gần đây, đã đầu tư một trăm cân Băng Tinh Linh mễ, sản xuất ra một hồ lô Băng Tinh Linh tửu.
Chỉ vì vị của Băng Tinh Linh tửu dễ chịu nhất, uống còn đã hơn uống băng.
Chỉ đáng tiếc, Vương thị không có Linh điền băng hệ trung phẩm, không có cách nào tự sản xuất ra Băng Tinh Linh Mễ, chỉ có thể ủy thác hãng buôn Tiền thị mua một lô. Ngoài ra, Vương Thủ Triết còn ủy thác quan hệ nhân mạch, mua một số Linh mễ Linh quả cao đoạn, quay về thử cảm giác.
Hai thúc cháu cứ ngươi một ly ta một ly, sau khi uống hết mấy ly đã dần chạm vạch.
Vương Thủ Triết đóng Linh tửu lại, không uống nữa. Tuy Linh tửu này ngon nhưng uống nhiều không tốt, hơn nữa đừng thấy nó dễ uống nhưng lại cực kỳ dễ say.
“Tông Xương.” Vương Thủ Triết gạt tay, lấy ra một áo giáp màu đen mềm dẻo từ trong nhẫn trữ vật, nói, “Giáp này tên là Dạ Ảnh giáp, chính là một loại giáp da cấp Linh khí hiếm khó, một khi sử dụng trong bóng tối lập tức có thể dung hòa thành một thể với màn đêm, không dễ bị người khác phát giác, hơn nữa lực phòng ngự của nó cũng không tệ.”
Vương Tông Xương lập tức sáng mắt, cực kỳ phấn khích nhận lấy: “Tứ thúc, giáp này tốt thật, nhưng chỉ có công hiệu vào ban đêm thì tiếc thật.”
“Trên đời này làm gì có thứ gì thập toàn thập mỹ.” Vương Thủ Triết cười nói, “Bây giờ, ngươi đang mang huyết mạch Tốn Phong tam trọng, cách Tốn Phong Linh thể cũng chỉ có một trọng, khi tu luyện loại thân pháp “Tốn Phong Thiểm”, nhanh hơn so với kẻ nhập môn như bọn ta, hiệu quả thân pháp cũng mạnh hơn bọn ta. Ngươi đã mang loại huyết mạch này, chi bằng dứt khoát phát huy ưu điểm ra hết, nếu hành động trong đêm, chắc chắn là tới đi không vết tích. Đợi tu vi ngươi cao thêm một chút, e rằng ngay cả tu sĩ Thiên Nhân cảnh cũng không bắt được ngươi.”
“Tứ thúc…” Vương Tông Xương dở khóc dở cười nói, “Ý của người là? Muốn ta làm trộm?” Với nền giáo dục đoan trang mà từ nhỏ đến lớn hắn đã tiếp thụ, nhất thời hơi khó tiếp nhận.
“Đây gọi là trinh sát!” Vương Thủ Triết nói, “Có thể dò xét tình báo, cũng có thể ám sát một số nhân vật quan trong bên địch. Bây giờ, ngươi cũng không phải trẻ con, tranh đấu giữa gia tộc với gia tộc luôn đẫm máu và tàn khốc như vậy đấy. Thêm một thủ đoạn sẽ càng thêm một át chủ bài và phần thắng.”
Vương Tông Xương trầm mặc, sau một lúc mới nghiêm mặt nói: “Nếu Tứ thúc và gia tộc đã cần vậy ta sẽ làm trinh sát.”
“Ừm.” Vương Thủ Triết vui vẻ gật đầu, gắp món cho hắn rồi nói, “Ta đã ủy thác Vương Mai tìm cho ngươi vài tán tu lão sư. Tuy chỉ là tán tu Luyện Khí cảnh nhưng ngươi đừng xem thường họ. Bọn họ đều có sở trường riêng, có người giỏi lặn, có người giỏi theo dõi, có người giỏi mở khóa, cũng có người giỏi độc thuật, ngoài ra, Vương Mai cũng giỏi thuật dịch dung, ngươi có thể học tập.”
Mỗi lần nói, mặt của Vương Tông Xương lại đen thêm một phần, Tứ thúc rõ ràng là bồi dưỡng hắn theo hướng ăn trộm. Có điều, nếu gia tộc và Tứ thúc đã cần thì cứ liều thôi.
Thực ra hắn thật sự đoán đúng rồi.
Kiếp trước khi Vương Thủ Triết còn ở Trái Đất, cũng thích chơi kiểu thế giới ma thú, trong đó hắn thích nhất là chơi đạo tặc có năng lực sinh tồn dã ngoại cực mạnh.
Chỉ đáng tiếc, với thiên bẩm huyết mạch của hắn đã định chính là một người trị liệu, mộng tượng đạo tặc vĩ đại này cứ giao cho cháu trai Tông Xương thôi.
“Có điều vẫn phải đa tạ Tứ thúc đã tặng ta Dạ Ảnh giáp và dốc lòng bồi dưỡng ta.” Vương Tông Xương cảm kích nói.
“Dạ Ảnh giáp này có giá bốn vạn càn kim, dựa theo giá trị đóng góp bốn vạn trong gia tộc, tính cho ngươi.” Vương Thủ Triết nói, “Còn chi phí thuê lão sư đều sẽ quy ra khấu trừ giá trị đóng góp của ngươi. Nhưng ngươi cũng đừng lo, với thực lực bây giờ của ngươi, rất nhanh sẽ có thể trả xong giá trị đóng góp thôi.”
“…” Vương Tông Xương trợn tròn mắt, “cảm kích rớt nước mắt”, “đa tạ người “chiếu cố” nha Tứ thúc.”
Vương Tông Xương đáng thương vốn muốn đi con đường kiếm hiệp tiêu sái, nhưng không ngờ lại bị Vương Thủ Triết định sẵn chức nghiệp, còn hãm hiếp trang bị khấu trừ một loạt DKP*.
(*): viết tắt của Dragon Kill Points, được sử dụng làm cơ sở phân phối chiến lợi phẩm.
Vương Thủ Triết nhìn biểu tình hơi kích động của hắn, chân thành nói: “Thấy ngươi vui như vậy, trong lòng Tứ thúc cũng cực kỳ vui mừng. Đợi sau khi ngươi học được bản lĩnh của mấy vị sư phụ đó rồi, ta sẽ phái ngươi ra ngoại vực học hỏi kinh nghiệm.”
Tứ thúc à, xin người làm người đi…
Cánh tay nhận Dạ Ảnh giáp của Vương Tông Xương khẽ run rẩy, “cảm động” sắp rớt nước mắt.
Khi hai người đang nói chuyện, Vương Ly Dao và Vương Tông An tan học trở về.