Chương 617: Cuối cùng đã có thu hoạch! Sắp đặt trường tuyến (2)
Vương Thủ Triết lập tức lấy lệnh bài đệ tử thân truyền Tử Phủ Học Cung của hắn lén lút đưa cho Ngụy Văn Huân nhìn một cái, đồng thời điểm tên ba vị muội muội cũng là thân truyền của thượng nhân ở Tử Phủ.
Điều này lập tức khiến động tác của Ngụy Văn Huân đã thu liễm lại rất nhiều, công tác tổng kiểm tra ở Bình An trấn cũng qua loa hơn.
Việc này không phải do Vương Thủ Triết không muốn nộp thuế theo điều khoản, chỉ là trên địa bàn hiện tại của Vương thị có quá nhiều sản nghiệp bí mật không thể công bố ra ngoài và rất nhiều thứ phải nghiên cứu bí mật.
Nếu để Ngụy Văn Huân tùy ý kiểm tra, vậy chẳng phải Bình An Vương thị bị đào bới mọi ngóc ngách sao?
Địa vị thành thủ thực sự rất cao, chính là đại tướng trấn thủ một phương do triều đình Đại Càn phái tới nhưng chỗ lợi hại vốn không phải là ngồi không, kiềm chế lẫn nhau mới là đạo sống chung nhất quán.
Sau khi đàn áp khí thế của Ngụy Văn Huân, Vương Thủ Triết mới bí mật đến nhà, “kết giao bạn tốt” với Ngụy Văn Huân, đôi bên “bồi đắp” tình cảm.
Ngoài ra, đại sự thứ hai là Bắc Thần lão tổ của Trường Ninh Từ thị đã thử nghiệm xung kích Thiên Nhân cảnh sau nhiều năm bế quan, mài giũa tu vai và tâm cảnh trơn bóng, cuối cùng bước qua ngưỡng cửa, hút lấy thiên lôi, đột phá Thiên Nhân cảnh.
Lần thăng cấp thành công của Bắc Thần lão tổ đã bơm vào một liều thuốc trợ tim cho các đồng minh thông gia, đồng thời cũng lập tức thay đổi bố cục của Trường Ninh vệ, khiến cục diện ở Trường Ninh vệ từ hai đại Thất phẩm Thiên Nhân thế gia ngang hàng biến thành thế cục kiềm hãm từ ba phía.
Tuy Trường Ninh Từ thị hiện giờ tạm thời không thể sánh ngang với Lôi thị nhưng khí thế đã vượt qua Thiên Nhân Hoàng Phủ thị suy bại theo từng ngày.
Trừ phi thương thế của Hoa Diệp lão tổ của Thiên Nhân Hoàng Phủ thị khỏi hẳn, lần nữa quân lâm Trường Ninh vệ, bằng không địa vị của Hoàng Phủ thị sẽ chỉ giống như hàng chục năm suy bại mà Vương thị năm xưa từng trải qua.
…
Ngoại ô vệ thành Trường Ninh vệ.
Một chiếc xe ngựa xa xỉ có ký hiệu Hoàng Phủ thị đang dần dừng lại ngoài trang viên đơn sơ, ngay sau đó màn xe được vén lên, gia chủ Hoàng Phủ Cẩm Hoàn của Trường Ninh Hoàng Phủ thị được gia tướng dìu đỡ bước xuống từ trên xe ngựa.
“Gia chủ, môn tử của trang viên đã đi vào thông truyền rồi, có lẽ sẽ có tin báo nhanh thôi.” Gia tướng dìu Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đứng vững, áp chế giọng nói bẩm báo.
“Ừm. Đợi thử xem thôi.”
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn trang viên trước mặt.
Tòa trang viên này đã từng là một tòa trang viên mà hắn yêu thích nhất trong vô số trang viên. Hắn âm thầm đặt mua, dốc lòng kinh doanh nhiều năm, tuy bề ngoài không nổi bật nhưng bên trong khá hào hoa tinh xảo, ở bên trong cực kỳ thoải mái. Mấy năm nay, rất nhiều quyết sách lớn liên quan tới Hoàng Phủ thị đều bàn ở đây.
Đã từng.
Bởi vì bảo mật, tòa trang viên này gắn tên của một vị phú thương ngoại địa. Sau này, bởi vì dính dáng tới m Sát Tông, tòa trang viên này đã bị thành thủ phủ niêm phong tịch thu.
Về sau, Cơ phu nhân của Cơ thị đã từng ở đây một khoảng thời gian, rất thích trang viên này nên đã đoạt lấy tòa trang viên này từ trong tay thành thủ phủ, đổi tên thành “Chiết Mai Viên”.
Có điều, tại sao Cơ phu nhân lại lấy cái tên cổ quái như thế này?
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn hơi khó hiểu, hắn nhớ rõ trong trang viên này không hề trồng hoa mai.
Đồng thời, trong lòng hắn lại không khỏi nổi sóng tứ bề, cảm khái vô cùng.
Nhớ khi xưa, Thiên Nhân Hoàng Phủ thị ý khí phong phát là thế, hở tí có thể xoay chuyển thế cục ở Trường Ninh vệ.
Mà Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cũng là một đại nhân vật cao cao tại thượng, thuận tay có thể chỉ điểm giang sơn, thậm chí có đủ khả năng quyết định một thế gia mạt lưu hưng thịnh hay tồn vong.
Nhưng bây giờ, chưa đầy mấy năm ngắn ngủi, mọi thứ đã đổi dời.
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn hắn cũng chỉ mới trung niên, thái dương đã mọc tóc bạc, dung nhan héo mòn già cỗi, đều bởi mấy năm nay, hắn đã dốc hết tâm sức giữ lấy Hoàng Phủ thị, sinh ra ưu phiền, làm việc mệt mỏi.
“Hoàng Phủ gia chủ.”
Đang lúc suy nghĩ, một vị thị nữ xinh đẹp Luyện Khí cảnh tầng hai hay ba gì đó đi ra từ trong “Chiết Mai Viên”.
Nàng dịu dàng hành lễ với Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, cung kính nói: “Phu nhân nhà ta nói gần đây sức khỏe của nàng không tốt, không định gặp người ngoài. Nhưng Hoàng Phủ gia chủ đã đích thân tới, xét về tình cảm trước đây, nàng đồng ý gặp gia chủ.”
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cũng vội vàng đáp lễ thị nữ đó: “Vất vả cho cô nương rồi.”
Vốn dĩ, với thân phận của hắn, ngay cả nhìn cũng sẽ không quá để tâm tới loại thị nữ cấp biệt này.
Thế nhưng người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Hắn đi khắp nơi nhờ vả, đương nhiên không dám làm giá.
Nhờ thị nữ dẫn đường, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đã vào trang viên, dọc đường, khắp nơi đều là hoa mai nở rộ. Mùa này chính là mùa mai nở, khiến hương mai ngào ngạt khắp trang viên, đẹp không tả xiết.
Cơ phu nhân thật sự rất thích hoa mai, đã trồng nhiều hoa mai như vậy.
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn biết được sở thích của Cơ phu nhân, không khỏi thầm nghĩ trong lòng, sau này phải những phẩm chủng hoa mai hiếm để bồi đắp thêm tình cảm với Cơ phu nhân.