Chương 628: Đánh phó bản chắc chắn phải thận trọng (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 628: Đánh phó bản chắc chắn phải thận trọng (3)

Ở đây chính là nơi chủ trạch của Chung thị dựng lên, cũng là nơi tu luyện của lão tổ Thiên Nhân cảnh Chung thị.

Cũng bởi vì nguyên nhân này, mỗi ngày, xung quanh Chung Sơn Đảo đều có thuyền tuần tra bảo vệ tuần tra của Chung thị. Cũng vì vậy, ở đây có thể tính là một trong những hải vực an toàn nhất ở cả Bách Đảo vệ, có không ít ngư dân đều định cư xung quanh hải vực này, ra khơi đánh cá, an toàn hơn không ít.

Lưu An chính là một trong những ngư dân sống trong hải vực này.

Hôm nay, hắn đang lái thuyền ra khơi cùng với đại ca hắn và mấy huynh đệ khác, kéo lưới đánh cá ở xung quanh hải vực đã nhìn thấy thuyền tuần tra của Chung thị khác lạ xuất hiện vào gần giờ ngọ trên mặt biển phía trước.

“Chuyện gì đây?” Đại ca của Lưu An hơi bất an. “Đừng nói là xảy ra chuyện rồi nha?”

Lúc đang nói, khoảng cách giữa thuyền cá và thuyền tuần tra đã tiếp cận tới một khoảng cách khá gần.

Nhìn thấy bóng người quen thuộc đứng trên thuyền, Lưu An lao tới dùng sức lắc lá cờ ở mui thuyền, hai tay hướng lên miệng hét về phía thuyền tuần tra: “Hàn đại biểu ca, trên biển xảy ra chuyện gì rồi?”

Bóng người phía đối diện chính là biểu ca nhà mẹ đẻ của hắn, Hàn Anh, một trong những gia tướng của Chung thị, bình thường phụ trách làm việc trên thuyền tuần tra.

“Là tiểu An à.” Hàn Anh cũng chú ý tới thuyền cá bên này, nhìn thấy thân thích nhà mình, lập tức cười với hắn, giải thích, “Có một con hải thú tứ giai lẻn đến quanh hải vực, chúng ta đang rà soát trên phạm vi rộng. Bây giờ vùng này không an toàn, các ngươi đừng đánh cá ở đây nữa, mau chóng trở về đi.”

Vừa nghe thấy câu này, mấy huynh đệ Lưu An lập tức lo lắng.

Thuyền cá này của họ là do mấy nhà hợp lực mua, tuy vẫn tính là kiên cố vững chắc, cũng có thể chống lại phong ba gần biển nhưng gặp phải hải thú lợi hại thì không đủ sức ép.

Lỡ như xui xẻo gặp phải hải thú hoặc là hải thú vừa hay va vào lưới của họ, lưới cá hỏng thì nhẹ, không cẩn thận đến cả người cũng mắc vào.

“Đi đi đi…Hôm nay không đánh cá. Đợi con hải thú tứ giai đó bị bắt rồi tính.”

Đại ca của Lưu An nhát gan, lập tức nói cảm tạ với Hàn Anh, chuẩn bị đưa mấy huynh đệ trở về. Đánh cá thì lúc nào đánh cũng được, không thiếu một hai hôm này, sự an toàn của các huynh đệ mới quan trọng nhất.

Khi thuyền đang dần rẽ đầu, bỗng dưng, từ phía xa trên biển chợt xuất hiện một chiếc thuyền buôn cánh buồm cỡ lớn.

Chiếc thuyền buôn to lớn đó có cột buồm cao ngất, buồm trắng to bị gió vỗ lên, nhìn từ xa giống như một con quái thú biển sâu cỡ lớn.

Nó lướt ngang mặt biển, chạy vèo về phía thuyền cá của bọn họ. Sóng nước dữ dội xao động ở phía sau thuyền buôn, từng đường bọt sóng màu trắng bắn tung tóe.

Cự ly ngày càng gần, áp bức do con tàu cỡ lớn đó mang tới trở nên càng mạnh. Thậm chí boong thuyền của thuyền cá nhà họ còn chưa tới eo thuyền nhà người ta, quả thực bị lót như món đồ chơi gia dụng, đối nghịch cực kỳ thê thảm.

Bản thân Lưu An cũng xem như là thấy không ít thuyền buôn nhưng vẫn ngẩng ra một lúc, có một loại cảm giác chấn động: “Đây là thuyền nhà ai? Thế này cũng to quá rồi nhỉ?”

“Nhìn thấy lá cờ ở mui thuyền không?” Đại ca của Lưu An lại nhận ra, “Đó là ký hiệu của Bình An Vương thị. Đây có lẽ là thuyền buôn loại lớn của Bình An Vương thị. Loại thuyền này cần phải định chế đặc biệt, gia tộc bình thường mua không nổi.”

Nghe đại ca nói như vậy, ánh mắt của Lưu An lập tức sáng lên: “Là Bình An Vương thị đó? Là Bình An Vương thị gần như sắp giẫm đạp Trường Ninh Hoàng Phủ thị?”

Trường Ninh vệ và Bách Đảo vệ không gần, chuyện nhỏ bình thường đều rất khó truyền tới đây nhưng cuộc tranh đấu giá thịt giữa Bình An Vương thị và Hoàng Phủ thị đã kéo dài ba năm rồi, ngay cả giá thịt ở Bách Đảo vệ cũng vì vậy mà giảm xuống không ít, những ngư dân bình thường như họ cũng nghe nói không ít.

Bởi vậy, hắn lập tức phản ứng lại ngay.

“Đúng, chính là Bình An Vương thị đó.”

Đại ca của Lưu An gật đầu, trong lòng không khỏi cảm khái.

Nghe nói nhà nhà người người bách tính đều sống rất tốt dưới sự quản lý của Bình An Vương thị, cũng không biết có thật không?

Đáng tiếc nhà của họ đời đời đánh cá mưu sinh, rời khỏi vùng biển này thì hắn sẽ không biết gì nữa, nếu không, thật sự muốn tận mắt chứng kiến.

Đang lúc nói, thuyền buôn cỡ lớn đã vụt qua mặt biển trước mặt họ, nhìn hướng tiến vào, chính là Chung Sơn Đảo.

Vào lúc này, trên cảng nước sâu được Chung Sơn Đảo tốn một cái giá rất lớn để xây dựng, một đám nhân vật quan trọng ở chung thị đã đợi ở phía trước.

Gia chủ hiện thời Chung Vạn Niên của Chung thị cũng ở trong đó.

Năm nay, hắn ta chưa tới 60 tuổi, chính là thời điểm trẻ trung khỏe khoắn nhất, một thân cẩm bào hoa quý, dáng người cao lớn thẳng tắp, thong dong đại khí, có khí độ của người cầm lái thế gia đại tộc.

Có điều, năm nay hắn lại không đứng ở chủ vị, bởi vì trụ cột của Chung thị, lão tổ Thiên Nhân Chung Hướng Dương cũng ở trên bến cảng.

Trong các lão tổ Thiên Nhân, tuổi tác của Chung Hướng Dương được xem là khá lớn, trên mặt cũng đã có vài phần cảm giác già nua. Nhưng cho dù như vậy, khí độ trên người ông ta vẫn cuồn cuộn như biển cả trước mặt ông ta vậy, có khí phách bao dung vạn vật và trầm ổn khiến người ta không dám xem thường.