Chương 631: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng (3)
Trên mặt biển, trận gió vừa lớn vừa dữ gào rít tới, sóng biển cuộn trào, có thể lập tức đánh úp những con thuyền đánh cá nhỏ bé. Dưới mặt biển đang ẩn chứa hung thú mạnh mẽ vô cùng, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, đánh nát, hất tung những con thuyền đi tới.
Nhưng cho dù như vậy cũng không dìm được lòng khao khát thăm dò hải vực bất diệt của con người.
Bây giờ, trên vùng hải vực mênh mông này lại có một đoàn thuyền đang không sợ chết xuyên qua sóng gió.
Đó là thuyền biển được chế tạo từ Linh tượng mộc trăm năm, kích thước to lớn, thân thuyền cũng vô cùng kiên cố, giống như một thành lũy thuyền trên biển.
Nhưng tình trạng của ba con thuyền bây giờ không được tốt lắm, có một thuyền gãy cột buồm không nói, hai chiếc còn loại cũng lồi lõm trên bề mặt, màu sắc chất gỗ ở nhiều chỗ không giống nhau, vừa nhìn đã biết là mới bổ sung sau.
Rất rõ ràng, tuyến đường này không quá thái bình.
Trên con thuyền dẫn đầu, một lão giả mặc khôi bào choàng trường bào đang cúi đầu chuyên tâm nhìn la bàn trên tay, một tay khác không ngừng bấm đốt ngón tay.
Sau một lúc, ông ta buông la bàn, chỉ huy thuyền trưởng điều chỉnh hướng thuyền, chân mày vẫn nhíu chặt.
“Chủ sự, vẫn không xác định được phương hướng sao?” Một thanh niên ở bên cạnh nhìn thấy tình hình, dè dặt hỏi một câu.
Lão giả lắc đầu.
Biểu tình của người thanh niên thoáng thất vọng: “Đã sắp ba tháng rồi. Chuyến này đi gặp phong ba trùng trùng, lúc thì bão lốc, lúc thì hải thú, thuyền chúng ta đã bị hỏng một cái rồi. Thế này phải mất bao lâu mới kết thúc đây…”
Lão giả lạnh lùng liếc hắn ta một cái: “Không thích chờ ở trên thuyền, ta có thể tiễn người xuống biển tỉnh thần.”
Người thanh niên nghe vậy liền lạnh run, lập tức bị dọa sợ không dám lắm lời nữa. Vùng biển này khắp nơi đều là hải thú hung tàn, hắn thật sự nhảy xuống mà còn có thể lên lại mới lạ đấy.
Lúc này, một người thanh niên mặc đồng phục gia tướng của Hoàng Phủ thị chạy ra từ trong khoang thuyền, hành lễ với chủ sự: “Cửu tiên sinh, công tử và lão tổ nhà ta tìm ngài.”
“Ta biết rồi.”
Lão giả thu la bàn lại, xoay người vào khoang thuyền.
Bên trong một khoang thuyền được bài trí đơn giản nhưng xa xỉ, một vị công tử mặc bạch y phong thần tuấn lãng và một vị lão giả có mái tóc màu đỏ đang ngồi đối diện, nói gì đó.
Vị công tử mặc bạch y này hiển nhiên là công tử. Chỉ là tên húy của vị công tử này luôn được bảo mật, thuộc hạ đều xưng là công tử.
Mà vị lão giả tóc đỏ kia hiển nhiên là lão tổ Thiên Nhân của Trường Ninh Hoàng Phủ thị, Hoa Diệp lão tổ.
Trải qua bí pháp áp chế của m Sát Tông, Tử Phủ kiếm khí tung hoành tứ tung trong cơ thể Hoa Diệp lão tổ đã tạm thời bị áp chế lại, thương thế của Hoa Diệp lão tổ cũng khôi phục bảy tám phần, nghiễm nhiên đã khôi phục lại phong thái ở thời kỳ toàn thịnh.
Nếu không phải trên mặt ông ta vẫn còn lưu lại chút nét già nua, gần như không nhìn ra đã từng bị thương nặng.
Phía sau ông ta có Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đang đứng, đang cung kính chăm sóc lão tổ nhà mình.
Thấy chủ sự lão giả tiến vào, Hoa Diệp lão tổ quay đầu nhìn ông ta một cái: “m Cửu chủ sự, tìm thấy tông tích của Băng Sát đảo chưa?”
m Cửu hành lễ với ông ta, cúi đầu cung kính thưa: “Vẫn chưa.”
Hoa Diệp lão tổ nghe vậy liền chau mày, có hơi bất mãn nhưng ngại công tử cũng ở đây nên không tiện phát cáu.
“Ngươi gấp cái gì?” Công tử nhấp một ngụm trà, ngữ điệu thờ ơ, “Khi xưa, vì lẫn trốn sự truy đuổi của Thần Vũ Hoàng triều, dư đảng của đám Huyết Tôn Giả đó đã nghĩ mọi cách. Dĩ nhiên vị trí của Huyết Sào cũng cực kỳ bí ẩn, có trận pháp che mắt trùng trùng. Không dễ tìm vậy đâu.”
“Công tử nói không sai.” m Cửu giải thích với Hoa Diệp lão tổ, “Trình độ trận pháp vào thời kỳ Thần Vũ Hoàng triều rất cao cấp, cho nên Huyết Sào phải càng che giấu kỹ càng, hành tung bất định, thường thay đổi vị trí, rất khó tìm. Cũng vì trận pháp không tu sửa nhiều năm mới cho chúng ta cơ hội. Ta đã tính rồi, cứ cách ba năm vào thời điểm này chính là lúc trận pháp có sơ hở nghiêm trọng nhất, nhiều nhất cũng phải nửa tháng, ta mới có thể tìm thấy Băng Sát đảo.”
“Nói nghe hay lắm.” Sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ khẽ trầm xuống, “Ai biết ngươi có thật sự tìm được hay không? Lỡ như bỏ lỡ thời cơ, ta nói lý với ai đây?”
Công tử nghe vậy, thản nhiên liếc nhìn Hoa Diệp lão tổ: “Nếu Hoa Diệp lão tổ mất kiên nhẫn thì có thể tự phái người đi tìm. Bổn công tử không ngăn cản.”
Lúc này, Hoa Diệp lão tổ mới ngậm miệng, không nói nữa.
Hoàng Phủ thị cũng có Trận Pháp sư của mình nhưng luận về thực lực vẫn còn kém xa với vị m Cửu trước mắt. Huống chi, m Cửu này đóng quân nhiều năm ở Bách Đảo vệ, nói về mức độ hiểu biết trận pháp Huyết Sào này, không ai có thể bì được, ông ta thật sự không dám đảm bảo Trận Pháp sư của nhà mình có thể tìm thấy vị trí hay không.
Trong phòng là một mảnh yên tĩnh.
Giọng nói của công tử lại nhàn nhạt vang lên lần nữa: “Hoa Diệp lão tổ không cần nôn nóng như vậy. Cho dù năm nay không thể tìm thấy Băng Sát Phù Đảo, bổn công tử cũng sẽ ra tay áp chế Tử Phủ kiếm khí trong cơ thể cho ông. Không cần lo lắng.”
Hoa Diệp lão tổ rũ mắt xuống, sắc mặt không chỉ không tốt lên mà còn trầm xuống.