Chương 636: Địa cứ Huyết Sào (2)
m tiên sinh thấy hắn khách khí, lập tức cũng buông xuống gương mặt nghiêm nghị, giải thích: “Thực ra cũng không trách các ngươi, chỉ là m Sát Tông cũng được, Tử Phủ Học Cung của các ngươi cũng được, đều lũng đoạn với những kiến thức kiểu này. Rất nhiều kiến thức và lịch sử đều không lan truyền ra ngoài, sự cường thịnh của Thần Vũ Hoàng triều vượt xa với sức tưởng tượng của người bình thường.”
Vào lúc này, công tử lại chắp tay, giọng nói lạnh lùng: “Khí Linh, thời đại đã thay đổi rồi. Cho dù là tổ chức Huyết Sào các ngươi hay là Thần Vũ Hoàng triều đều đã diệt vong từ lâu. Thức thời đi, lập tức đầu hàng. Cứ địa Huyết Sào này do bổn công tử tới kế thừa và phát triển.”
“Tổ chức Huyết Sào diệt vong? Thần Vũ Hoàng triều diệt vong?”
Giọng nói của Khí Linh Huyết Sào nghe giống như hơi kinh ngạc và thất vọng, “Là yêu ma ngoại vực sao? Lần đối đầu toàn diện đó đã thất bại sao?”
“Ngươi cũng biết yêu ma ngoại vực?” Công tử có chút bất ngờ, ánh mắt càng trở nên hưng phấn, “Xem ra cấp độ trí tuệ của ngươi không thấp, về sau có thể phụ tá cho bổn công tử.”
“Đối đầu với thiên ma ngoại vực là nhiệm vụ của toàn nhân loại.” Khí Linh nói, “Tuy cứ địa Huyết Sào 3795 của chúng ta luôn đối đầu với Thần Vũ Hoàng triều tàn bạo. Nhưng vào thời khắc mấu chốc vẫn tiếp nhận mệnh lệnh từ quan trên, phái tất cả chiến sĩ Huyết Sào cao cấp tham gia chiến trường. Từ đó về sau, cứ địa Huyết Sào 3795 của chúng ta đã rơi vào trạng thái hôn mê. Ta vẫn luôn đợi bọn họ trở về…”
“Đã trải qua mười vạn năm rồi, ngươi đã không đợi được. Bổn công tử không có hứng thú biết chuyện cổ đại.” Trong ánh mắt của công tử lộ ra bá khí, “Cho các ngươi hai con đường, thần phục hoặc là hủy diệt?”
“Kẻ xâm nhập, yêu cầu và trình tự của ngươi không phù hợp.” Khí Linh nói, “Bây giờ ta khởi động chương trình tiêu diệt kẻ xâm nhập, các ngươi vẫn còn một cơ hội rút lui cuối cùng.”
Theo giọng nói vang lên của Khí Linh, hai Huyết Kiển to tướng bên tế đàn giẫm hài cốt Huyết Kiển bước ra, toàn thân bọn chúng đều là màu máu giống như người khổng lồ cỡ nhỏ. Mỗi một bước chân, mặt đất đều khẽ chấn động vang rền uỳnh uỳnh.
Khí thế dọa người của chúng mang theo mùi máu tanh nồng nặc tạt vào mặt, nhìn thực lực, rõ ràng không phải là chiến sĩ Huyết Sào Linh Đài cảnh mà là thực lực của Thiên Nhân cảnh.
Trong con ngươi của công tử hiện ra sát cơ: “Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, ngươi muốn chết. Hoa Diệp, ngươi giải quyết một con, con còn lại giao cho bổn công tử. Kéo ra xa một chút rồi đánh, đừng đánh hỏng tế đàn máu.”
“Rõ, công tử.” Hoa Diệp lão tổ không dám chậm trễ, huy động chiến kích hỏa hệ cấp Linh khí, cuốn một con chiến sĩ Huyết Sào vào trong, vừa chiến vừa lôi nó ra ngoài.
Nhưng vừa mới giao chiến, sắc mặt của Hoa Diệp lão tổ không khỏi biến sắc, sức mạnh và thực lực của chiến sĩ Huyết Sào đối diện vô cùng mạnh, ông ta lại có chút không chống đỡ nỗi.
Chỉ đành vừa đánh vừa lui, dụ nó vào.
“Vương Thủ Triết đáng chết.” Hoa Diệp lão tổ vừa đánh, trong lòng còn vừa mắng thầm. Nếu không phải vì Vương Thủ Triết, Hoa Diệp ông ta há lại rơi vào bước đường này?
Đường đường là lão tổ sắp đến Thiên Nhân cảnh trung kỳ, ngay cả pháp bảo tổ truyền cũng không có, chỉ có thể dùng một món Linh khí trung phẩm đánh. Nếu “Ly Hỏa chiến kích” tổ truyền vẫn còn trong tay, đánh chiến sĩ Huyết Sào cũng không tới mức vất vả như vậy.
Nhưng đáng ghét, ông ta nghe nói Vương Thủ Triết còn mang Ly Hỏa chiến kích bán ở chợ đen!
Nơi chợ đen đó có quan hệ tổ chức phía sau cực kỳ phức tạp, một khi bán vào trong, trời biết sẽ lưu truyền đến nơi nào. Ông ta muốn tìm về, e rằng cũng rất mất thời gian.
Vào lúc Hoa Diệp lão tổ chế ngự con chiến sĩ Huyết Sào, công tử đã ra tay.
Chỉ thấy hắn ta cọ trên nhẫn trữ vật, “cạch” một tiếng, một cỗ quan tài chứa thi thể màu đen hung hăng nện xuống mặt đất, bên trong bò ra một con chiến thi dữ tợn cao hơn hai mét, toàn thân giống như sắt tinh luyện màu đen.
Trên người chiến thi đó còn chạm khắc vô số ký tự huyền ảo chi chít, tỏa ra từng luồn m Sát khí.
“Đây là m Sát huyền thi của công tử!” Trong ánh mắt của m Cửu lộ ra vẻ kính ngưỡng, “Đó là một vị tu sĩ Thiên Nhân cảnh đối địch bị công tử đánh chết, sau đó tiêu tốn vô số thiên đài địa bảo luyện chế ra m Sát huyền thi, những tu sĩ Thiên Nhân cảnh sơ kỳ có thực lực bình thường đều không phải là đối thủ của nó.”
Đúng lúc này, công tử lại lật tay, trong tay xuất hiện một ma nhẫn dày đặc m Sát khí. Nhìn từ trên cảm giác uy áp của ma nhẫn đó, tuyệt đối là một pháp bảo cấp Linh khí không thua kém “Ly Hỏa chiến kích”!
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn khẽ co rút con ngươi, quả nhiên không hổ là đệ tử thân truyền của m Sát Tông, thủ đoạn và thực lực quả thực rất cao.
Có điều, cho dù như vậy thì đã sao?
Dưới âm mưu của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn ta, mọi nỗ lực của công tử ngươi hôm nay cũng giống như cái tên huyết cổ Giá Y đó, cuối cùng vẫn làm giá y thường* cho Hoàng Phủ thị ta.
(*): ở đây Hoàng Phủ Cẩm Hoàn ẩn dụ mọi công sức của công tử đều sẽ đổ cho Hoàng Phủ thị hắn.