Chương 639: Vương Thủ Triết! Sao lại là ngươi! (3)
Trong hỏa quang hừng hực, ông ta cầm kích, thần thanh khí sảng, khí phách ngút ngàn, thật sự là uy phong lẫm liệt, rất có khí thế của chiến thần hỏa diễm hạ phàm.
“Hay hay hay! Quả thật là lòng người khó lường. Bổn công tử thừa nhận đã xem thường ngươi.” Công tử tức giận mà bật cười, trong ánh mắt lại tựa như đọng hàn băng, lạnh lẽo dị thường, “Có điều, ngươi tưởng giết chết m Sát huyền khí của bổn công tử thì bổn công tử không còn thủ đoạn đối phó ngươi? Hừ, ngươi chớ xem thường ta đường đường là thiên kiêu của m Sát Tông.”
“Công tử nói đùa rồi.” Trên gương mặt của Hoa Diệp lão tổ vẫn giữ vững nụ cười, “Hoa Diệp ta chẳng qua chỉ là một lão tổ của tiểu thành dưới quê, sao dám so sánh với thiên kiêu của m Sát Tông? Hôm nay dám tính kế ngươi, há sẽ không chuẩn bị? Nguyên Vũ lão tổ, lúc này còn không hiện thân, còn đợi đến lúc nào?
Nguyên Vũ lão tổ?
Sắc mặt của công tử chợt thay đổi.
Hắn hoàn toàn không ngờ được Hoa Diệp lão tổ lại mời một vị lão tổ, đáng ghét nhất là hắn vẫn chưa phát hiện ra.
Đúng lúc này, trong những tùy tùng Linh Đài cảnh mà Hoàng Phủ Cẩm Hoàn mang theo, một vị lão bộc không chút nổi bật chậm rãi thẳng người, rảo bước đi ra.
Ông ta đảo qua dáng vẻ lão hủ khom người lúc trước, chầm chậm bước ra, trong cơ thể có một cỗ khí tức Thiên Nhân cảnh mạnh mẽ bao phủ.
Ông ta lạnh lẽo đưa mắt nhìn công tử: “Giống như Hoa Diệp lão tổ đã nói, chúng ta đường đường là Thiên Nhân thế gia của Đại Càn, há lại làm nô bộc con rối của m Sát Tông ngươi?”
“Bái kiến Nguyên Vũ lão tổ.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tràn ngập vẻ hưng phấn, chắp tay tạ lỗi với Nguyên Vũ lão tổ nói, “Ban nãy để lão tổ giả làm lão bộc, trong lòng Cẩm Hoàn hoảng loạn không thôi, vẫn mong lão tổ tha tội.”
“Không sao, để thành đại sự, chỉ chút tiểu tiết có là gì?” Nguyên Vũ lão tổ phất tay, biểu thị không để tâm. Tuy ông ta vẫn mặc y phục của lão bộc nhưng một thân khí độ của cường giả Thiên Nhân cảnh khiến lòng người nghiêm nghị, hoàn toàn không dám xem thường.
Nguyên Vũ lão tổ chính là lão tổ của An Viễn vệ Thiên Nhân Tiêu thị. An Viễn vệ tiếp giáp với Trường Ninh vệ, Thiên Nhân thế gia hai bên cũng thường thông hôn. Mà chính thê của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn là đích mạch tiểu thư của Thiên Nhân Tiêu thị, quan hệ giữa hai nhà cũng xem như là cực kỳ thân thiết.
Quan hệ giữa hai gia tộc có hơi giống kiểu Bình An Vương thị với Sơn m Liễu thị.
Cũng chỉ có gia tộc thông gia thân thiết như vậy mới nguyện ý giúp đỡ trong tình hình Hoàng Phủ thị suy bại như vậy. Trong khoảng thời gian này, Hoàng Phủ cẩm Hoàn đi khắp nơi vay mượn tiền, chủ yếu dựa vào Thiên Nhân Tiêu thị.
Thiên Nhân Tiêu thị là một gia tộc Thiên Nhân lâu đời, còn lâu hơn cả Hoàng Phủ thị. Nguyên Vũ lão tổ mới chưa tới ba trăm tuổi đã hoàn thành Thiên Nhân giao thế, Thiên Nhân Tiêu thị bây giờ đang ở trạng thái cường thịnh một nhà hai Thiên Nhân.
Huống chi, thực lực của Nguyên Vũ lão tổ đã đạt tới Thiên Nhân cảnh trung kỳ, so với Hoa Diệp lão tổ thời kỳ cường thịnh còn mạnh hơn.
Đương nhiên.
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn có thể kéo Nguyên Vũ lão tổ vào trận chiến cũng tiêu tốn công sức rất lớn, thậm chí hứa hẹn không ít lợi ích và giá cả trong tương lai. Nếu không cho dù là Thiên Nhân lão tổ của gia tộc thông gia cũng tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy.
“Hay! Hay! Hay!” Công tử tức giận đến bật cười, “Hay cho một Hoa Diệp lão tổ, hay cho một Nguyên Vũ lão tổ, bổn công tử thừa nhận đã sơ suất rồi. Nhưng chỉ dựa vào hai người các ngươi mà muốn thắng bổn công tử, không dễ như thế đâu!”
“Vậy thì cứ để Tiêu mỗ tới mở mang một chút, sự lợi hại của đệ tử thân truyền m sát Tông!” Nguyên Vũ lão tổ chính là một vị Thiên Nhân cảnh lâu đời, một thân tu vi đã đạt tới Thiên Nhân trung kỳ, ngồi trường kỳ ở chức vị lão tổ, hiển nhiên là cực kỳ kiêu hãnh từ trong xương cốt.
Khi xưa, cũng vì phải kế thừa gia nghiệp, ông ta mới không vào Học Cung. Nếu không, nếu ông ta phát triển ở Học Cung, ít nhất cũng là một đệ tử nòng cốt, địa vị thân phận cũng chắc chắn sẽ không thấp bao nhiêu với công tử bây giờ.
Ngay sau đó.
Nguyên Vũ lão tổ cọ lên nhẫn trữ vật, trong tay liền xuất hiện một chiến đao bảo quang trong suốt.
“Đao này tên là ‘Liệt Phong đao’, chính là pháp bảo tổ truyền của Tiêu thị ta.” Ông ta trầm ngưng ánh mắt, vuốt ve chiến đao, “Năm xưa, lão tổ tông của Tiêu thị cũng dựa vào đao này mở mang bờ cõi Đại Càn, xây dựng công lao sự nghiệp. Hôm nay, ta dựa vào thanh đao này giết chết tà ma ngoại đạo của m Sát Tông, lập công lần nữa cho Tiêu thị ta.”
Nói xong, Nguyên Vũ lão tổ lao vút thân hình tựa như một luồng gió vô hình biến mất ngay trước mắt.
Gần như trong nháy mắt, thân hình của ông ta bỗng chốc xuất hiện phía sau tế đàn màu máu.
Vào lúc này, ông ta giương cao chiến đao trong tay lên, một đạo đao quang trong suốt như xuất vân phá nguyệt, bỗng nhiên hướng về phía công tử.”
Đao quang màu xanh uyển chuyển như gió, phiêu lãng lạ tựa như băng nhẫn sắc bén, đột nhiên xé rách huyết quang che phủ xung quanh, bạo phát ra uy lực khiếp người khó mà nói rõ.
Thân là hậu duệ đích hệ của An Viễn vệ Tiêu thị, Nguyên Vũ lão tổ giống như các thế hệ trước của ông ta, đều thức tỉnh Tốn Phong huyết mạch. Bây giờ ông ta đã là huyết mạch tam trong, ngay cả huyền khí trong cơ thể cũng dày đặc thuộc tính Tốn Phong, dưới sự gia trì của pháp bảo, luận về lực chiến đấu, không hề kém cạnh với đệ tử nòng cốt của Học Cung.