Chương 645: Nâng Đỡ Lung Yên Lão Tổ Trở Thành Cường Giả (1)
Tâm trạng của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn hôm nay đúng là có lúc trầm bổng nhấp nhô và thay đổi rất nhanh. Đầu tiên, sau khi đánh bại công tử thì tâm trạng phấn khích tột độ, sau đó lại bị Vương Thủ Triết đến làm bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn.
Bây giờ dựa vào m Ngọc Trạch công tử lại bị Giá Y Huyết Cổ Hoàng ký sinh, thực lực gia tăng kéo theo truyền nhân của Học Cung, cục diện lại thay đổi rõ rệt.
Đại hỉ đại bi rồi lại đại bi đại hỉ, cùng lắm chỉ có như vậy thôi.
“Vương Thủ Triết, ngươi không ngờ tới lại xảy ra chuyện như thế này đúng không.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn không nhịn được bật cười, sau đó ánh mắt trở nên lạnh lẽo, trong mắt đột nhiên hiện lên một tia sát ý lạnh lùng: “Để ta xem hôm nay ngươi làm thế nào để chơi bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn!”
Hắn ta có thể thấy rõ ràng, hiện tại bên Hoàng Phủ thị còn có hai vị Thiên Nhân cảnh và năm vị Linh Đài cảnh.
Bên Vương Thủ Triết cũng có hai vị Thiên Nhân cảnh, nhưng Từ Bắc Thần chỉ là một Thiên Nhân cảnh mới thăng cấp, nhất định còn kém xa đối thủ của Hoa Diệp lão tổ.
Về phần Linh Đài cảnh, chỉ có Vương Lung Yên, Vương Thủ Triết, Liễu Nhược Lam và một nam tử Linh Đài cảnh mặc áo choàng.
Cho dù thực lực của Vương Lung Yên rất mạnh, hắn ta cũng tự tin rằng với năm Linh Đài cảnh của mình cũng có thể chế ngự được bốn Linh Đài cảnh của đối phương. Chỉ cần Hoa Diệp lão tổ thu dọn Từ Bắc Thần sạch sẽ, Vương Thủ Triết sẽ không bao giờ có thể trở mình được nữa!
“Đúng vậy. Ta không phải thần tiên, làm sao ta có thể tính toán được m Ngọc Trạch sẽ có biến cố như vậy?” Vương Thủ Triết nhướng mày, nhưng giọng điệu vẫn thản nhiên và bình tĩnh: “Tuy nhiên, như vậy cũng tốt, coi như là sự sắp đặt của vận mệnh. Hai gia tộc của ta và ngươi, nên ở đây phân thắng bại được rồi. Mối hận thù bắt đầu từ sự sụp đổ của Trụ Hiên lão tổ của nhà ta, hôm nay cũng đã đến lúc phải kết thúc.”
“Đúng vậy. Hoàng Phủ thị của ta đã sa sút đến mức như ngày hôm nay, tất cả đều do Vương Thủ Triết ngươi ban tặng.” Ánh mắt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lộ ra vẻ căm hận mãnh liệt: “Hôm nay, giữa Hoàng Phủ thị của ta và Vương thị của ngươi sẽ ở đây đưa ra sự chấm dứt.”
Mọi chuyện đã phát triển đến mức không còn chỗ để bàn bạc từ lâu, đương nhiên cũng không cần phải nói nhảm nữa.
Vương Thủ Triết chắp tay hành lễ với Chung Hướng Dương lão tổ: “Hướng Dương lão tổ, là do Thủ Triết đã tính toán sai lầm, khiến tình hình hơi nguy cơ.”
Hướng Dương lão tổ nở nụ cười bình thản: “Trước khi quyết định, ta sẽ cân nhắc kỹ càng. Nhưng từ lúc quyết định hợp tác với ngươi, ta sẽ gác lại mọi chuyện phiền nhiễu, dốc toàn lực ứng phó.”
Trên thế giới này làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ, hoàn toàn thuận theo tâm ý chứ? Hơn nữa, hiện tại Hoàng Phủ thị chỉ chiếm thế thượng phong mà thôi. Ai chết trong tay ai thì vẫn chưa biết được.
“Không hổ là Hướng Dương lão tổ, quả nhiên suy nghĩ thấu đáo.” Vương Thủ Triết mỉm cười, lại chắp tay cảm ơn: “Tuy nhiên, ngày xưa Bách Đảo Chung thị và Trường Ninh Hoàng Phủ thị lại không có ân oán với nhau, ngày nay cũng không có thù oán gì. Hướng Dương lão tổ chỉ cần chế ngự được Nguyên Vũ lão tổ, những việc còn lại giao cho Thủ Triết.”
Sau một thời gian dài dò hỏi và tìm hiểu, sau khi hiểu rõ về tính cách, khí chất của Hướng Dương lão tổ, cũng như cách đối nhân xử thế, phong cách cư xử,… của ông ấy trong quá khứ, hắn cảm thấy người này đáng tin cậy nên mới tìm cách để lôi kéo ông ấy vào trận doanh.
“Chuyện này đơn giản, giao cho ta là được.”
Hướng Dương lão tổ gật đầu với vẻ thoải mái, sau đó nhìn Tiêu Nguyên Vũ của An Viễn Tiêu thị, cười lớn: “Nguyên Vũ huynh, ngươi cũng đã nghe thấy yêu cầu của tiểu hữu Thủ Triết rồi đó. Hai ta cũng coi như là người quen cũ, chi bằng sang một bên trò chuyện và uống trà, để không phải xen vào việc nhà của người ta.”
“Chuyện này… Hướng Dương huynh, ngươi và Bình An Vương thị không phải người thân cũng chẳng phải bạn cũ, vậy tại sao phải nhúng tay vào chuyện này?” Vẻ mặt của Nguyên Vũ lão tổ có hơi khó xử, suy cho cùng thì An Viễn Tiêu thị và Trường Ninh Hoàng Phủ thị đã có mối quan hệ liên hôn lâu dài.
“Chỉ là vấn đề lập trường mà thôi.” Hướng Dương lão tổ đứng chắp tay: “Ngươi cũng biết Chung Hướng Dương ta kinh doanh chợ đen nhiều năm, điều ta chú trọng nhất là hai chữ “hứa hẹn”. Nếu ta đã đồng ý với tiểu hữu Thủ Triết, ta đương nhiên sẽ dốc toàn lực ứng phó. Nếu Nguyên Vũ huynh không muốn uống trà, ta ngược lại không để ý mà so tài với ngươi một phen. Có điều, ai sống ai chết thì không thể nói trước được.”
Lời nói của Hướng Dương lão tổ rất độc đoán, hiển nhiên tự tin vào thực lực của chính mình.
Sắc mặt của Nguyên Vũ lão tổ đột nhiên có chút sa sầm.
Vừa mới trải qua một trận đại chiến, ông ta vốn đã tiêu hao không ít, Hướng Dương lão tổ của Bách Đảo vệ lại là một kẻ khó đối phó, thực sự chiến đấu, ông ta không có chút cơ hội chiến thắng nào.
Dù sao lão tiểu tử Hướng Dương này đã kinh doanh chợ đen lâu như vậy, có trời mới biết dưới tay ông ta giấu bao nhiêu quân át chủ bài?