Chương 663: Ly Từ! Sư tôn đưa ngươi đi ngắm nhìn thế giới (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 663: Ly Từ! Sư tôn đưa ngươi đi ngắm nhìn thế giới (3)

Huyền Lộc lão đầu quả thực là lão đầu tốt, mỗi bữa ăn đều chiêu đãi rau ngon thịt ngon, đủ năng lượng không nói còn nấu rất ngon, Linh thực cung cấp cũng cao cấp, nàng đã sống ở Huyền Lộc Sơn rất vui vẻ.

Đáng tiếc, lúc này đã qua một năm, Huyền Lộc thượng nhân đã bế quan giống như những thượng nhân kia.

Ầy…Thật là khó hiểu, mỗi ngày ăn ăn uống uống vui biết bao nhiêu, sao từng người bọn họ đều thích bế quan như thế chứ?

Gặm sạch miếng thịt cuối cùng trên đùi gà, nàng vứt xương, vẫn thèm thuồng liếm nước còn sót lại trên ngón tay: “Sư tôn, chúng ta sẽ đi thăm vị sư thúc nào tiếp đây?”

Lúc này nàng mới ăn no ba phần, còn chưa ăn đủ.

“Đừng gấp, đợi vi sư nghĩ đã.”

Vân Dương thượng nhân nói xong, lấy ra một quyển sổ nho nhỏ trong nhẫn trữ vật bắt đầu dở xem.

Quyển sổ nhỏ đó liệt kê một dãy tên, trong đó hơn phân nửa tên phía sau đều đã gạch, chứng tỏ đều đã “thăm viếng” rồi.

“Tử Tiêu…Không được. Tên này đã bế tử quan trăm năm trước rồi, nói là không thành thần thông thì không xuất quan, không vui. Tư Lam…Không được, tên này cũng bế quan mười năm trước rồi, nói phải xung kích Tử Phủ cảnh trung kỳ…” Nhìn xuống phía sau chỉ còn hai cái tên, Vân Dương thượng nhân không nhịn được mà lắc đầu thở dài, “Hết rồi…lão hữu thăm viếng cư nhiên chẳng còn ai, xem ra vòng giao hữu của lão phu vẫn còn hạn hẹp, vào thời khắc mấu chốt chẳng bao người có ích.”

Nghe thấy câu này, Vương Ly Từ chớp chớp mắt: “Sư tôn, thế này chúng ta sắp lên đường hồi phủ sao?”

“Thế này không được.” Vân Dương thượng nhân lắc đầu, thuận tay nhét cho nàng một túi mứt hoa quả, “Nếu ngươi đói thì ăn cái này trước. Bây giờ, ngươi đang ở thời điểm đặt nền móng lại cực kỳ hiếm hoi, có thể dựa vào thôn phệ Linh thực và Linh vật thăng cấp huyết mạch loại thôn phệ. Vi sư nhất định phải thăng cấp huyết mạch của ngươi tới tứ trọng Linh thể trước khi ngươi đột phá Thiên Nhân cảnh.”

“Cũng không cần gấp như vậy chứ?” Vương Ly Từ quen tay nhận lấy mứt hoa quả, ăn từng miếng từng miếng, “Ta thấy mấy vị sư huynh chẳng phải đến Thiên Nhân cảnh mới trở thành Linh thể sao?”

“Thế này sao có thể giống được?”

Vân Dương thượng nhân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc nàng.

Chỉ có ở Linh Đài cảnh thành Linh thể, tương lai mới có tỉ lệ lớn có thể đột phá Thần Thông cảnh.

Giống như mấy sư huynh đó của nàng, tương lai chắc chắn nắm chắc Tử Phủ cảnh, muốn đột phá Thần Thông cảnh, đó là ngàn khó vạn khó, nỗ lực cả đời cũng không thể thành công.

Ông ta có lòng muốn giảng giải sự khác biệt trong này với Vương Ly Từ thế nhưng nhìn gương mặt thật thà hiền lành, tựa như ngoài ăn ra thì không để ý bất cứ gì, lời đến miệng nhưng lại kẹt lại.

Thôi vậy thôi vậy…Trông cậy nha đầu này tự tiến lên, phòng chừng là không trông cậy được gì, vẫn là người làm sư tôn như ông ta hao tâm.

Vân Dương thượng nhân nặng lòng thở dài, ngửa tay lấy ra một quyển sổ nhỏ khác trong nhẫn trữ vật, chọn lựa danh sách tên bên trong.

Vương Ly Từ ngậm mứt hoa quả tò mò cúi đầu nhìn: “Sư tôn, hóa ra người còn có một quyển khác? Hả? Tên trên này sao lại màu đỏ?”

“Hừ…Toàn bộ ghi chép trên quyển sổ này đều là lão đối đầu của sư tôn ngươi là ta đây.” Vân Dương thượng nhân cười lạnh một tiếng, “Thiếu nợ thì trả tiền, đạo lý hiển nhiên. Vừa hay nhân cơ hội này tính sổ luôn.”

Nói xong, ánh mắt của ông ta lướt qua trên từng dãy tên, cuối cùng ngừng lại trên một cái tên trong đó, cười cực kỳ dọa người.

“Hắc hắc hắc…Chính lão.”

Động tác Vương Ly Từ ăn mứt hoa quả thoáng ngưng lại.

Nụ cười này của sư tôn sao lại giống hệt nụ cười của đại ma vương Tứ ca ca mỗi lần “thưởng” sách cho nàng vậy? Cứ cảm thấy không có chuyện tốt lành.

Bỏ đi…Dù sao người xui xẻo không phải nàng, mặc kệ ông ấy, hưởng thụ mỹ thực vẫn quan trọng hơn.

Tâm tư chuyển động chẳng mấy chốc, nàng lại thản nhiên tiếp tục ăn mứt hoa quả.

Rất nhanh, một túi lớn mứt hoa quả đều chui hết vào bụng nàng.

Nàng liếm môi dưới, nét mặt giống như chưa tận ý: “Mứt hoa quả này ngon thật, chỉ là quá ít, chẳng mấy chốc đã hết rồi.”

Vân Dương thượng nhân nghe vậy liền lặng thinh.

Đây là mứt hoa quả chế biến từ Linh quả Hồng Ngọc Quả tam phẩm, đặc sản của Trường Xuân cốc, thích hợp nhất với học sinh đặt nền móng Linh Đài cảnh tu luyện chiến thể dùng.

Một túi mứt hoa quả nằm trong tay Vương Ly Từ là do Tam đồ đệ của ông ta vất vả làm nhiệm vụ Học Cung tích góp học phần mua được, học phần của một lần nhiệm vụ Học Cung cũng chỉ đủ đổi được ba túi.

Đổi lại là người khác, một túi thế này ít nhất cũng có thể ăn được một tháng, ăn nhiều vốn không tiêu hóa nổi, nha đầu này thì hay rồi, một lúc đã hết sạch.

Quả nhiên không hổ là huyết mạch loại thôn phệ, năng lực hấp thụ tốt thật. Một mình ông ta thật sự không nuôi nổi.

Cũng may…

Cũng may, ông ta còn có những người khác có thể gánh.

Nghĩ tới đây, Vân Dương thượng nhân khép quyển sổ nhỏ lại, mỉm cười hòa nhã nhìn Vương Ly Từ: “Đồ nhi ngoan, ngươi chưa từng đi Quốc Đô Càn Kinh của Đại Càn chúng ta phải không? Đi, sư tôn đưa ngươi đi ngắm nhìn thế giới!”

“Được ạ, được ạ, đi ngắm nhìn thế giới.” Vương Ly Từ vô cùng vui sướng, quốc đô là nơi tốt như thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon.