Chương 665: “Đan Y song tuyệt” Cốc Hàm Ngữ (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 665: “Đan Y song tuyệt” Cốc Hàm Ngữ (2)

Mọi người uống Linh trà, ăn Linh quả và điểm tâm, tán gẫu say sưa với nhau.

Trong lúc này, Liễu Nhược Lam nắm tay của Vương Lạc Đồng, thấp giọng hỏi: “Lạc Đồng, muội thấy Bác Vũ thế nào? Xem ra hắn một lòng với muội đấy. Khi trước, Lôi thị còn nhờ cha ta làm người trung gian đến làm mối cầu thân. Chỉ là Tứ ca ca muội không dám quyết định ý tứ của muội mới không đồng ý ngay.”

Tuy giọng của nàng nhỏ nhưng thực lực của mọi người có mặt ở đây cũng không phải bình thường, làm gì không nghe rõ chứ?

Lôi Bác Vũ lập tức căng thẳng, cúi đầu liếc trộm Vương Lạc Đồng.

“Tẩu tẩu, Tứ ca ca đã từng hứa với muội, chỉ cần muội không muốn gả sẽ không gả.” Vương Lạc Đồng cắn môi nói, “Từ nhỏ muội đã phiền muộn câu nói cuối cùng con gái vẫn phải gả đi, trong lòng đã sớm âm thầm thề rằng muội chắc chắn sẽ chứng minh bản thân, con gái cũng có thể xông pha cùng trời cuối đất.”

“Ài…”

Vương Thủ Triết thầm thở dài trong lòng, thực ra sao hắn không biết tâm tư của Vương Lạc Đồng chứ?

Nói ra thì vẫn là họa của Tứ gia gia Vương Tiêu Chí, ông ấy có tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề, rảnh rỗi lại treo cái câu suy cho cùng con gái vẫn phải gả đi trên miệng.

Thậm chí, ông ấy còn từng tự ý lấy đan được của Vương Lạc Đồng cho Vương Thủ Nặc.

Tuy Lạc Đồng luôn nói là tự nguyện cho ca ca nhưng trên thực tế, Vương Thủ Triết biết rõ với tính cách của nàng, bởi vì thương Thủ Nặc ca ca nên cho đan dược hiển nhiên không vấn đề gì nhưng bị dùng câu “nữ tử vô dụng gả đi” áp bức cho, chắc chắn đã tạo nên nỗi ám ảnh tâm lý bị áp bức trong lòng nàng.

Đây cũng là lý do khiến Lạc Đồng trở nên hơi bướng bỉnh, muốn trở nên mạnh mẽ để chứng minh bản thân, Lạc Đồng đã sắp ba mươi rồi nhưng hoàn toàn không có tâm tư gả đi.

“Quả thực là ta đã từng hứa với Lạc Đồng, không muốn gả thì không gả.” Vương Thủ Triết gật đầu nói, “Lạc Đồng đã không muốn, lát nữa ta sẽ từ chối lời cầu thân của Lôi thị.”

Lời này vừa dứt, Lôi Bác Vũ suốt ruột, vội đứng dậy nói: “Thủ Triết gia chủ, Lạc Đồng không muốn gả cũng không sao, ta có thể ở rể.”

Vương Thủ Triết ngẩn ra, sắc mặt nghiêm túc nói: “Bậy bạ! Ngươi là Thiên Nhân đích mạch, tuy không phải trưởng tử nhưng cũng là người có chút thân phận. Ta hiểu phụ thân Lôi Dương Vũ của ngươi, ông t chắc chắn sẽ không cho phép ngươi ở rể nhà ta.”

“Thủ Triết gia chủ, đời này ta sống là người của Lạc Đồng, chết là ma của Lạc Đồng.” Lôi Bác Vũ tỏ ra cố chấp nói, “Nếu phụ thân không chịu cho ta ở rể, ta sẽ xin chia nhà, một mình dựng ra chi mạch Lôi thị, như vậy thì ta có thể tự làm chủ ở rể rồi. Tóm lại, ta sẽ theo Lạc Đồng.”

“Đồ lưu manh.” Vương Lạc Đồng nghiến răng nghiến lợi tức giận nói, “Ta đồng ý cho ngươi theo đuổi khi nào? Đừng ép bổn tiểu thư lại tẩn ngươi một trận.”

“Lạc Đồng, muội đánh ta đi, cho dù muội đánh ta thế nào, ta cũng một lòng với muội.”

Dáng vẻ bỉ ổi như vậy chọc Vương Lạc Đồng giận sôi máu. Nếu không phải kiêng dè ca ca và tẩu tẩu đang ở đây, nói không chừng nàng đã lập tức rút roi da “mãn nguyện” yêu cầu của hắn rồi.

Phu thê Vương Thủ Triết cũng nhìn nhau.

Đây quả thực không phải người một nhà không vào cùng một cửa, nồi nào úp vung nấy.

Có điều với tính cách của Lạc Đồng, tử đệ thế gia bình thường phỏng chừng cũng không chịu nổi nàng, Lôi Vũ Bác này thật sự rất hợp với nàng.

Trước mắt, vấn đề lớn nhất vẫn là thân phận của Lôi Bác Vũ.

Thế gia đích truyền không phải là trò đùa, Lạc Đồng thân là trực mạch, gả vào Lôi thị cũng chưa chắc sẽ đồng ý, đừng nói Lôi Bác Vũ còn muốn dùng thân phận đích mạch ở rể Vương thị. Cho dù là thế gia nào cũng không thể đồng ý.

Thế này thật sự là phiền phức lớn rồi.

Vương Thủ Triết thầm cân nhắc trong lòng, quyết định tạm thời dìm chuyện này xuống, đợi có cơ hội gặp mặt Lôi Dương Vũ sẽ âm thầm thám thính ý tứ của ông ấy.

Hi vọng sẽ không bị đuổi ra…

Sau khi tán gẫu xong, mấy người liền cùng nhau dùng cơm trưa.

Cơm trưa kết thúc, Vương Lạc Đồng đã vội vã tống Lôi Bác Vũ đi, nói là có chuyện cần nói với Tứ ca ca, người ngoài như Lôi Bác Vũ không thích hợp tham gia.

Lôi Bác Vũ cũng không dám phản kháng, cũng không dám phản bác, chỉ có thể ba bước lại quay đầu, đáng thương bị tống đi.

Sau khi hắn đi khỏi, lúc này Vương lạc Đồng mới nghiêm mặt nói với Vương Thủ Triết: “Tứ ca ca, muội nghe Lục gia gia nói gia tộc chúng ta đã có được một lô bảo vật có thể cải thiện tư chất huyết mạch?”

Trong lúc nói, ánh mắt nàng tràn ngập vẻ mong đợi.

Cho tới nay, Vương Lạc Đồng đều rất cố gắng, tu vi tinh tiến cũng rất nhanh nhưng tư chất huyết mạch có hạn, hoàn toàn bị Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu làm lu mờ.

Mấy năm nay, nàng cố gắng hoàn thành các loại nhiệm vụ gia tộc, không ngừng tích lũy cống hiến đều để đối hoái một số vật tư tu luyện và Khởi Linh đan, Thạch Tủy, Tôi Huyết đan.

Trong đó Khởi Linh đan là đan dược có thể cải thiện tư chất huyết mạch thấp nhất nhưng tác dụng của nó cực kỳ thấp, phần lớn là nhằm vào người bình thường không có tư chất tu luyện và hạ phẩm trở xuống.